Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 92
Phần 92: Trận chiến sắp đến

Mặt trời đã lên cao, Chu Cương Liệt lững thững bước ra khỏi sương phòng, y phục trên người tươm tất với trường bào màu tím đen thêu họa tiết song long viền vàng, đai lưng chạm khắc đầu bạch hổ dũng mãnh, áo choàng lông thú chạm đất, tổng thể tôn lên khí chất uy nghi như một bậc vương giả khiến người nhìn vào vô thức kính sợ tận chân tâm.

Bên cạnh hắn là Lạc Thủy thần nữ, nàng hôm nay diện trên người một bộ áo váy hết sức táo bạo gần như khoe trọn hết những phần da thịt nhạy cảm nhất.

Áo lót chỉ là hai mảnh tam giác bé xíu dính trên đỉnh ngực thậm chí còn không đủ che đậy quầng vú hồng hào của nàng, hai đầu ti săn cứng đội lên thấy rõ, dây áo mỏng manh buộc quanh cổ và lưng như có thể đứt bất cứ lúc nào dưới sức nặng của cặp dưa thịt.

Quần lót chữ T cũng kiệm vải tương tự, diện tích chưa bằng hai ngón tay không có chút tác dụng che chắn nào chỉ khiến cảnh xuân vùng tam giác thêm phần khêu gợi, nhúm lông mu nồng đậm được tỉa tót kỹ càng lộ ra khỏi lớp vải không chút che đậy càng tăng thêm độ gợi cảm. Bên dưới là dây mảnh lọt sâu vào khe thịt hoàn toàn trưng ra hai mảnh mông mập tròn căng trắng phau. (Đọc giả lên mạng tìm Micro bikini cho dễ hình dung nhé ^.^)

Áo choàng cánh tiên bên ngoài dài chạm đất cũng hoàn toàn là mỏng đến trong suốt. Khuôn mặt nàng trang điểm sắc sảo, môi son đỏ, mái tóc búi cao để lộ cái gáy ngọc mịn màng, lại thêm một số trang sức hoa tai trâm cài dây chuyền tô điểm thêm cho dung nhan thêm phần diễm lệ.

Lạc Thủy khiến người đối diện cảm nhận được khí chất của một vị vương hậu tôn quý kiêu sa xuất trần nhưng cũng không kém phần gợi cảm quyến rũ. Nàng như một quả đào tiên chín mọng làm người ta ước ao thèm khát nhưng lại là vật cấm kị muôn kiếp không thể với tới.

“Phu quân, trông em như thế nào? Có đẹp không?”

Lạc Thủy đứng trước mặt Chu Cương Liệt xoay vài vòng, còn cố ưỡn hông đưa gò mu thịt cao ngất ra cho hắn chiêm ngưỡng.

“Hà hà, nương tử của ta đương nhiên là đẹp nhất, cũng dâm đãng nhất rồi. Ta hóng chờ nàng diện bộ đồ này ra trận khiến toàn trường lé mắt hết, thậm chí có khi không cần đánh cũng có kẻ chấp nhận đầu hàng quỳ dưới chân nàng đó nha.”

Hắn cười vang đưa tay xoa xoa mông đít của nàng khen ngợi, Lạc Thủy nghe vậy cũng khẽ cong môi xinh nói nhỏ.

“Em nhất định sẽ chiều theo ý phu quân, trình diễn một màn đặc sắc không làm chàng thất vọng.”

Bộ y phục này do Chu Cương Liệt mua được từ cửa hàng hệ thống đặc biệt tặng nàng cho cuộc chiến hôm nay. Vật liệu dệt nên đều là hàng tinh phẩm cấp Chân Tiên, không những đẹp mà còn có công năng phòng thủ cùng kháng thuộc tính rất tốt, kẻ địch dưới Chân Tiên đừng mong phá hủy được nó, gặp đối thủ đồng cấp cũng có thể giúp người mặc giảm bớt thiệt hại khi trúng chiêu.

Lúc này, chúng nữ do Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê dẫn đầu cũng đã theo ra, các nàng ai nấy đều một thân váy áo mới hở hang gợi cảm triển lộ cơ thể hoàn mỹ mơn mởn của mình.

Chu Cương Liệt lúc trước còn e ngại để các nàng phô bày chốn đông người sẽ gây chú ý nên thường xuyên dùng ảo cảnh để che đậy nhưng bây giờ suy xét lại thì hắn lại thấy không cần thiết.

Mấy nữ nhân này của hắn đều là hạng nữ tử vì thú vui tình dục không thèm chú ý hình tượng, các nàng đối với ánh mắt soi mói cùng những lời bàn luận của thế tục hoàn toàn không để ý, miễn sao bản thân thấy vui là được.

Vậy nên hắn cũng không cần phải che đậy tính dâm nữa, chúng nữ muốn bại lộ hay thậm chí trần truồng ra đường cho người ta xem no mắt cũng không vấn đề. Dù gì hầu hết các nàng đều là tu sĩ sống theo đúng quan niệm mà hắn dạy, tự do phóng khoáng vứt bỏ hết đạo đức luân lý, vậy thì cũng không cần thiết xem nặng ánh nhìn cổ hủ bảo thủ của người khác, ai chê trách mắng chửi thì cứ giả điếc không nghe là được.

“Chà, các nàng ăn mặc như này đi ra ngoài không khéo sẽ trở thành đề tài chính còn nóng hơn trận chiến giữa hai phe đó nha.”

Chu Cương Liệt tiến tới vuốt ve sờ mó trên thân thể từng người một lượt, các nàng sau một đêm cùng hắn vần vũ tận hứng mặt mày ai nấy đều hàm xuân ửng hồng tâm trạng vui vẻ đáp lại hắn bằng những cái hôn nồng nàn nhất.

“Chủ nhân, heo mẹ cùng tên đàn ông ngốc đó hình như không có trong viện, bọn họ có khi nào tự mình bỏ trốn đi báo tin cho bọn Vô Lượng Kiếm Các kia không?” Vương Nhã Khuê âm thầm cảm ứng không thấy Chung Ly Lạp Chân và Mã Vinh Thành nên hơi lo lắng hỏi.

“Hề hề, yên tâm, hai kẻ đó vẫn nằm trong tầm kiểm soát của ta. Ta cũng đã dặn dò rồi, đúng thời điểm bọn họ nhất định sẽ xuất hiện trình làng theo đúng kịch bản đã sắp xếp trước.”

Chu Cương Liệt cười xảo quyệt trấn an, thần thức của hắn khóa chặt lấy một con hẻm trong thành nơi Chung Ly Lạp Chân đang quỳ bò trên đất tiếp nhận cùng lúc ba đầu chó đực bạo địt tập thể, Mã Vinh Thành thì đứng ngay sát bên ánh mắt đờ đẫn tang thương chứng kiến nữ nhân của mình bị súc vật gieo giống.

Hai người này đã chơi từ khuya đến tận bây giờ vẫn chưa dừng lại, dâm tính của nữ nhân đó thực không bao giờ biết đủ, Mã Vinh Thành dù rất không cam lòng nhưng cũng chẳng làm ra hành động gì ngăn cản cuộc vui của nàng, hắn chỉ có thể đứng bên cạnh mà cay đắng nhìn.

Chu Cương Liệt tiếp tục lan tỏa thần thức ra khỏi trăm dặm, hắn hơi nhướng mày cười tà, lưỡi đưa ra liếm nhẹ khóe môi.

“Đến rồi, haha, trận địa cũng không tồi, còn dâng cho ta nhiều hàng tốt như thế, lần này thu hoạch bộn rồi, đi, chúng ta cũng phải tìm chỗ thực đẹp để quan khán trận chiến nha.”

Thấy điệu bộ gian xảo của vị chủ nhân này chúng nữ liền biết chắc chắn có nữ nhân sắp sửa gặp họa rồi. Ngũ sắc tường vân xuất hiện dưới chân đưa hắn cùng các nàng lên cao rồi mất hút trong không trung, trận chiến khuấy động sự tĩnh lặng suốt hơn trăm năm của nhân gian sắp sửa bắt đầu…

Trên bầu trời rộng lớn, sáu tòa pháp thuyền khổng lồ sừng sững dàn thành trận hình mũi nhọn lấy thế tiến quân thần tốc trực chỉ hướng Bắc mà bay tới. Mỗi pháp thuyền dài hàng trăm trượng, thân phủ đầy phù văn lấp lánh, tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Mỗi nơi đi qua đều che hẳn đi ánh mặt trời khiến mặt đất tối om như bước vào nhật thực.

Từ xa, cả đoàn thuyền như một dòng thiên hà hùng vĩ lao thẳng về phía Phiêu Tuyết Lĩnh, mang theo khí thế áp đảo, tựa như có thể quét sạch mọi chướng ngại trước mắt.

Trên mỗi tòa pháp thuyền, từng lớp binh sĩ Sở quốc trong giáp trụ sáng loáng hàng ngũ chỉnh tề đi lại tuần tra. Tiếng binh khí cùng áo giáp vang lên leng keng tạo nên âm hưởng trang nghiêm đầy khí thế.

Giữa hàng ngũ là những tu sĩ Vô Lượng Kiếm Các trong đạo bào trắng xanh, kiếm giắt sau lưng hoặc bên hông phát ra khí lạnh sắc bén. Trong mắt năm mươi vạn quân Sở, những đệ tử tông phái này không khác gì thiên thần, mỗi lần họ đi qua đều cúi đầu cung kính hành lễ.

Điều này càng làm mấy kiếm tu kia cảm giác bản thân mình cao quý hơn người, vẻ mặt mang theo thái độ khinh khỉnh ngước lên không thèm nhìn đám phàm nhân vào mắt.

Xung quanh còn có thêm một số tu sĩ đến từ các thế lực gia tộc đã đầu nhập dưới trướng Vô Lượng Kiếm Các đi theo hòng góp sức nịnh bợ.

“Bẩm quốc sư, phía trước trăm dặm chính là Phiêu Tuyết Lĩnh rồi, hộ quốc đại tướng quân Khương Việt bên kia hỏi chúng ta là công chiếm Phủ Khánh Bình và Thành Tuyết Ưng trước hay là trực tiếp đánh lên Tuyết Liên Cung?”

Một lão già mặc trường sam màu vàng tiến đến bên cạnh nam tử dáng người cao thẳng mặt đẹp tuấn lãng cúi đầu báo cáo.

“Xì, hai toà thành trì đó chẳng qua chỉ toàn là phàm dân yếu nhược cùng một đám lâu la tu vi thấp kém cần gì phải bận lòng, chúng ta chỉ cần nghiền nát tổng bộ của Tuyết Liên Cung xử lý con ả Đãng Hồng Trần kia, khi đại thế đã định thì hai thành đó không đánh sẽ tự hàng thôi, muội nói có đúng không sư ca?”

Tôn Diệu Anh thân hình đẫy đà ngồi vắt chéo chân bên cạnh lên tiếng trước, ánh mắt nàng hơi mang theo chút si mê nhìn về phía nam tử tuấn tú kia như muốn được khen ngợi.

“Ừm, ngũ muội thông minh lắm. Cứ theo y vậy mà làm, không cần để ý bọn lâu la tiểu nháo đó, khi công phá được Tuyết Liên Cung lại để vài chấp sự cùng Khương Việt đưa quân đi tiếp quản thành trì tiêu diệt tàn dư sau.”

Nam nhân mặt ngọc khí vũ phi phàm này không ai khác chính là Trịnh Viễn Đông, hắn nhếch môi nở một nụ cười nhạt đưa tay xoa đầu Tôn Diệu Anh một cái khiến nàng vui vẻ mặt ửng hồng.

“Tốt, vậy cứ theo ý quốc sư đi.” Lão giả kia chắp tay lui xuống, Tôn Diệu Anh liếc theo rồi bĩu môi ra vẻ chán chường cùng khinh bỉ.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230