Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 46
Phần 46: Bàn luận tư sắc

Chu Cương Liệt dừng tay ngước mắt lên ngó qua nàng, con ngươi khẽ đảo quanh như nảy sinh chủ ý gì. Lạc Thủy xưa nay tính tình khá nhút nhát cự người ngoài ngàn dặm, ngoại trừ hắn thì chưa từng mở lòng với bất cứ nam nhân nào khác, bởi vậy dù điểm dâm dục đã đầy trị số 100 nhưng nàng chỉ thể hiện bộ mặt dâm đãng với mỗi mình phu quân.

Năm đó nàng chỉ là một cái thôn phụ số khổ mang tên Phan Miểu Miểu, bị phu quân của mình nhẫn tâm đem gán nợ cho lũ côn đồ ở sòng bạc. Sau khi rơi vào tay những kẻ bất lương kia, bị chúng xem như món đồ chơi làm nhục.

Nàng đau khổ tột cùng muốn tìm đường quyên sinh nhưng được Chu Cương Liệt cứu vớt cưu mang từ đó cuộc đời dần bước qua một trang mới. Chuyện quá khứ đã sớm bị chôn vùi, những kẻ làm hại đời nàng đã hoàn toàn hóa thành cát bụi, Phan Miểu Miểu đã sớm chết đi, hiện tại chỉ còn Lạc Thủy thần nữ dung mạo diễm lệ khí chất xuất thần.

Nhưng nàng cũng đã tự quyết tâm cả đời này theo sau Chu Cương Liệt, hắn là nam nhân duy nhất mà nàng tin tưởng mở lòng, những kẻ khác nàng không để vào mắt.

Nhưng Chu Cương Liệt lại có ý tưởng khác, Lạc Thủy sẽ chỉ thuộc về hắn, nhưng cần phải khiến nàng thoải mái thả lỏng tâm lý hơn, bớt đi vẻ hiền lành nhút nhát mà tận hưởng niềm vui của ái dục như thế mới tốt a.

Hắn búng tay một cái lập tức khiến thủy khí bao quanh che đậy hoàn toàn tan biến, một lần nữa làm da thịt nàng bại lộ ra hết.

“A! Phu quân, chàng thật là. Muốn làm gì vậy chứ?” Lạc Thủy đưa tay che đậy lại, nét mặt hơi xấu hổ trách yêu hắn.

“Hề hề, sao lại phải che chứ, cứ thoải mái tự tin phô bày đi xem nào.” Hắn trờ tới kéo tay ra không cho nàng che chắn, vẻ mặt đê tiện ôm eo nhấc lấy thân nàng ngồi đối diện trong lòng mình.

“Cốc cốc…”

“Tiền bối, là tại hạ đây, người có trong đó không?”

Tiếng Mã Vinh Thành lại lần nữa gấp gáp vang lên có lẽ đã mất kiên nhẫn rồi. Chu Cương Liệt điều chỉnh cho tư thế của mình và Lạc Thủy thêm phần sinh động rồi mới phất tay về phía cửa.

“Vào đi.”

Cửa vừa bật ra, Mã Vinh Thành đã nóng như kiến bò trong chảo xông vào đưa mắt nhìn dáo dác, căn phòng trống trơn chỉ có mỗi hai người đang ôm sát nhau ở trên giường lớn.

“Tiền bối, ngài… ơ…”

Khoảnh khắc hắn nhìn thấy Lạc Thủy trong tình trạng bán khoả thân tròng mắt thoáng co rụt sau đó lại dại ra đầy mê mẩn. Vì nàng đang ngồi trong lòng đối mặt với phu quân, mái tóc lại búi cao nên hắn chỉ thấy mỗi tấm lưng trần trắng nõn nhưng chỉ nhiêu đó cũng đã khiến trái tim quân tử sinh ra thổn thức không yên.

Da thịt mềm mại mịn màng với đường cong nhẹ nhàng chạy dọc từ cột sống xuống eo, vòng tiếu yêu uyển chuyển tinh tế như rắn nước. Bờ vai nhỏ nhắn thon thả, cánh tay nuột nà như da em bé, động tác nâng lên bá cổ dễ dàng thấy rõ hai nách trắng tươi không tì vết. Bởi vì bộ ngực kích thước khá khủng nên từ phía sau vẫn có thể nhìn rõ hai bầu thịt tràn đầy đàn hồi.

Đẹp, quả là một tuyệt tác xảo đoạt thiên công, thân hình hoàn mỹ kết hợp với nửa dung mạo tựa thiên thần đang ngượng ngùng liếc qua phía hắn làm Mã Vinh Thành suýt cầm lòng không được nhưng hắn vẫn là đủ lý trí để nhận định tình huống, hai tay đưa lên che mắt quay lưng, trong đầu âm thầm hô “Phi lễ chớ nhìn.”

“A! Xin tiền bối cùng tiên tử thứ lỗi, tại hạ xuất hiện không đúng lúc, ta ra ngoài đợi vậy.”

Đang lúc hắn định bước đi thì Chu Cương Liệt đã trầm giọng gọi với theo.

“Không cần bận tâm, quay lại nói chuyện đi, trễ như vậy ngươi còn tìm ta có việc gì?”

Mã Vinh Thành dừng lại bước chân, hắn vẫn không tình nguyện lắm, xông vào phòng trong lúc người ta đang ân ái lại còn tham luyến ngắm nghía thân thể nữ nhân của tiền bối, đây không phải chuyện chính nhân quân tử sẽ làm.

Nhưng hắn sực nhớ tới mục đích mình tới đây thế là lấy lại can đảm xoay người đi tới giữa phòng, đầu không dám ngẩng lên cẩn thận hỏi.

“Tiền bối, Chung Ly muội không có ở trong phòng, ngài có biết nàng ấy đi đâu hay không?”

“À, cô ta hình như đã theo đám Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê đi ra ngoài dạo phố mua sắm rồi.” Chu Cương Liệt giọng thản nhiên đáp.

“Dạo phố? Nàng cùng ta thân phận ở đây chỉ là hai cái tù binh, sao có thể đi lung tung như vậy được?” Mã Vinh Thành gãi đầu khó hiểu.

‘Hừ, tất nhiên là do phu quân ta rộng lượng, cô gái đó buổi chiều sau khi cãi nhau với ngươi thì ủ rũ buồn bã ở trong phòng, phu quân vốn đối với nữ nhân luôn rất thương xót vậy nên mới cho phép nàng ta cùng ra ngoài giải khuây với các tỷ muội.

Ngươi có phải đang nghi ngờ chàng làm gì xấu với cô ta có phải không? Yên tâm đi, với chút nhan sắc đó cô ta hoàn toàn không lọt được vào mắt phu quân đâu.’

Lạc Thủy liếc xéo mắt không vui, thân thể mình lại đang bị một gã đàn ông không phải Chu Cương Liệt nhìn chằm chằm, cảm nhận rõ sự mê mẩn say đắm trong ánh mắt kẻ kia khiến nàng rất mất tự nhiên.

“A tại hạ không có ý đó, chỉ là sợ nàng dại dột tìm cách bỏ trốn nên mới vội vã đến hỏi mà thôi, xin tiên tử thứ tội.”

Mã Vinh Thành khẽ ngẩng đầu lên, nhìn nữ nhân bán khoả thân đang nép mình trong lòng người đàn ông cao lớn đối diện làm nội tâm hắn hơi ganh tị, sao kẻ kia lại có số hưởng như vậy a.

Mặc dù nói là thế nhưng trong thâm tâm hắn khi đến đây vô cùng gấp gáp, hắn sợ gã họ Chu kia sẽ nhân lúc hai người tách ra để giở trò với Chung Ly Lạp Chân nhưng xem ra đúng là bản thân đã nghĩ quá nhiều rồi. Người ta đã có một tiên nữ ngoan ngoãn nằm trong vòng tay như vậy thì cần gì phải ham muốn đạo lữ của mình.

Chu Cương Liệt cúi xuống ngậm lấy núm vú của Lạc Thủy nút mấy cái, âm thanh chùn chụt cùng tiếng nàng khẽ rên làm tên nam nhân đang đứng kia run lên, tâm lý nhận lấy kích thích khó tả nhưng vẫn cố kìm nén cúi mặt.

“Ngẩng đầu lên!” Chu Cương Liệt ngó qua hắn ra lệnh, Mã Vinh Thành tuy không biết gã kia có chủ ý gì nhưng vẫn thuận ý ngước nhìn.

“Thấy sao hả? Nương tử của ta có đẹp không?” Hắn thò tay nhào nặn lấy cặp ngực của nàng, ánh mắt thăm dò nhìn qua.

“Lạc tiên tử là tiên thiên không thuộc về phàm giai, tất nhiên nhan sắc diễm tuyệt khó ai sánh bằng.” Mã Vinh Thành cẩn trọng với câu từ của mình, dù có khen cũng phải thanh lịch nho nhã không chút sỗ sàng.

“Haha, vậy ngươi đánh giá thân thể nàng như thế nào? Có sánh được với cô đạo lữ kia của ngươi không?” Chu Cương Liệt cười xòa tiếp tục chủ đề, Lạc Thủy ngồi trong lòng hắn bặm môi ngước lên quan sát nam nhân của mình một cách khó hiểu.

“A, cái này không tiện nói a, quân tử thủ khẩu như bình miễn luận bàn về thân thể nữ nhân, xin tiền bối chớ trêu đùa tại hạ.” Mã Vinh Thành xua tay lắc đầu đầy chính khí.

‘Ôi trời, quân tử cái cóc khô gì, giữ lễ hiểu đạo liệu có giúp ngươi thành tiên được không? Đường đường một đấng trượng phu đến cả việc bàn luận về tư sắc phái nữ cũng e dè sợ sệt chăm chăm giữ mình, nhìn thích lại không dám dấn thân vậy thì khác nào cái bóng tuy cao quý nhưng lại vô tri trống rỗng?

Nếu quân tử chỉ là kẻ tầm thường như thế vậy chẳng phải làm một gian hùng còn tốt hơn nhiều hay sao? Ta hỏi thì ngươi cứ trả lời thành thật, cảm thấy thân hình nương tử ta như thế nào? Có gợi cảm hay không?’

Chu Cương Liệt tựa lưng vào vách, tay ôm ấp mỹ nhân khinh khỉnh buông lời chế nhạo, hắn xưa này không thích nhất thể loại nam tử chính trực như này, suốt ngày gò bó bản thân trong khuôn phép lễ nghĩa, chuyện mình thích lại sợ phi lễ không dám thừa nhận, trên cổ treo cái bảng chính nhân quân tử thật chán ghét.

Mã Vinh Thành nghe ra hàn ý trong lời nói của kẻ đối diện, dù rất bất mãn khi bị mắng nhưng vẫn phải nuốt cục tức vào trong cẩn thận đưa mắt nhìn lên, khoảnh khắc đó hắn hơi giật thót rồi lại cúi đầu xuống.

Tư thế ôm của Chu Cương Liệt hơi nghiêng khiến một bầu vú của Lạc Thủy đang ép trong ngực hắn bị lộ ra bên cạnh, cảnh xuân gần như lọt hết vào mắt họ Mã, bầu vú sung mãn tròn căng với cái núm cương cứng hồng hào khiến ai nhìn cũng khó thể quên, nếu nhìn kỹ còn thấy cả giọt sữa trắng còn vương lại trên đỉnh phong, dấu răng nhàn nhạt in lên quầng vú.

“Tiên tử nhan sắc tuyệt trần, vóc dáng thập phần hoàn mỹ, Chung Ly muội hổ thẹn không thể sánh bằng.” Mã Vinh Thành vội tìm câu chữ để khen ngợi.

Lạc Thủy nghe qua khóe miệng cũng hơi cong lên, là nữ nhân thì ai chả thích được tâng bốc, sự bực nhọc chán ghét vì bị gã kia ngắm nhìn thân thể mình cũng dịu bớt.

“Ừm tốt, không có chuyện gì nữa thì lăn ra ngoài đi.”

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230