Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 22
Phần 22: Uyên Ương song tuyệt

“Xí, xú nữ nhân nhà ngươi cũng có mặt mũi nói chúng ta hèn hạ sao? Lúc đầu là kẻ nào ẩn nấp trong rừng cây bày trò ám toán trước? Còn thiết trí bẫy rập vây nhốt chúng ta nữa, đây gọi là có qua có lại, các ngươi thủ đoạn kém cỏi thì đừng nên oán trách người khác.” Tần Mộ Uyển giọng đầy châm chọc mỉa mai, hai tay bắt ấn quyết chuẩn bị cho đòn công kích kế tiếp.

Mã Vinh Thành cắn răng nén đau cố vận chuyển chân khí đè ép vết thương, nhưng rõ ràng cạnh roi thép bén ngọt của Vương Nhã Khuê mang theo kịch độc có tính ăn mòn rất lớn, nó như giòi trong xương liên tiếp đốt cháy tế bào muốn thâm nhập sâu vào cơ thịt của hắn.

“Hừ! A…” hắn nhắm chặt mắt, trường kiếm khu sử nhắm vào phần da thịt dính độc kia nhất quyết chém xuống, thà cắt bỏ chứ không để độc tính lây lan.

“Mã ca! Huynh không sao chứ?” Chung Ly Lạp Chân lo lắng vội vã lần mò xé một mảnh váy lại lấy ra dược thủy giúp hắn băng bó lại chỗ vừa lóc thịt.

“Phù… không sao, là ta bất cẩn rồi.” Thân thể Địa Tiên vốn dẻo dai cứng cáp, chỉ là mất một mảng da thịt ở bắp chân không thể làm hắn suy suyễn gì, chỉ cần chữa trị tốt nhục thân sẽ nhanh chóng hồi phục như cũ.

“Là do muội ham chiến không biết tiết chế đã hại đến huynh rồi, cho muội xin lỗi.” Nàng ta cúi đầu áy náy, tay hơi run lên.

“Được rồi, ta không trách muội đâu, nhớ kỹ, giữ vững tâm lý đừng để cảm xúc tiêu cực chi phối, Thục Nữ Kiếm vốn nhu hòa như dòng nước, muội càng mất bình tĩnh càng khiến kiếm chiêu rối loạn, trận hợp kích của chúng ta cũng sẽ xuất hiện sơ hở.”

Mã Vinh Thành hiểu rõ việc bị mất đi tầm nhìn cùng với lòng tị nạnh ganh ghét đã khiến Chung Ly Lạp Chân không kiểm soát được hành vi, hắn chỉ từ tốn khuyên giải không hề buông lời oán trách nàng.

“Hừ, nơi này không phải chỗ để các ngươi thân mật tình tứ.” Tần Mộ Uyển tà váy tung bay, dải lụa thướt tha, nàng chỉ ngón tay về phía mặt đất nơi vừa nổ tung, chỗ đó đã hình thành hố bùn lớn từ bên dưới một mầm non bỗng trồi lên sau đó lấy tốc độ gió cuốn lớn nhanh như thổi, chẳng mấy chốc đã trở thành một cây đào cổ thụ.

Một cơn gió mạnh thổi qua, từng cánh hoa đào rời khỏi cây bay lả tả, chúng như có linh tính toàn bộ nương theo chiều gió tập hợp lại quanh người nàng.

Vương Nhã Khuê cũng một lần nữa hòa lẫn vào bóng đêm, khí tức hoàn toàn ẩn nặc chờ thời cơ ra đòn giảo sát.

“Không tốt, trước tiên cần phải phá được hắc ám lãnh địa này, bằng không chúng ta sẽ như người mù đi đêm hoàn toàn bị động để hai tiện nhân đó tùy ý đánh.” Chung Ly Lạp Chân lúc này đã nghiêm túc thu hồi toàn bộ sự kiêu căng của mình, nàng ta không muốn tình lang vì mình mà chịu tổn thương nữa.

“Ừm, chúng ta cùng lúc ra tay.” Mã Vinh Thành từ từ đứng dậy, vết thương ở bắp chân đã được dược thủy cầm máu thành công, tuy vẫn còn đau nhói nhưng giờ khắc này hắn không thể quan tâm nhiều nữa.

“Quân Tử Kiếm – Hạo Nhiên Chính Khí! Soi sáng nơi tối tăm, phá vỡ mọi tà ma hắc ám.”

“Thục Nữ Kiếm – Thuỷ Sương Chi Khí! Tắm mình trong tinh khiết, rửa trôi mọi nhơ bẩn bùn lầy.”

Hai người chắp đôi kiếm chéo nhau, tay còn lại nắm chặt không rời, vào thời khắc này, tâm ý Mã Vinh Thành cùng Chung Ly Lạp Chân đã tương thông, động tác xuất chiêu cũng đồng nhất, từ trong thể nội bộc phát ra hai luồng lực lượng màu xanh cùng vàng, không gian xung quanh bắt đầu gợn sóng từng tầng. Ở phía đối diện, Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê làm sao có thể để địch nhân thực hiện ý đồ, công kích tích tụ lập tức nhắm về phía họ mà đánh tới.

“Muốn thoát sao? Cứ ngủ mà mơ đi, Vạn Hoa Tiễn Táng – Hồ Điệp Nộ!”

Theo tiếng quát của Tần Mộ Uyển, vạn đạo đào hoa quanh người nàng hợp nhất thành hình dáng một con bướm lớn, hai cánh của nó mang theo kình phong lao thẳng hướng đôi tình nhân đang tay trong tay kia.

“Ta sẽ không để các ngươi có bất kỳ cơ hội nào, Ám Ảnh Vạn Tiên, U Linh Xuy Vân Chưởng!”

Tiếng âm hồn gào thét chấn nhiếp tinh thần, Vương Nhã Khuê từ bên trong vô tận hắn ám đưa đôi tay ngọc đang nắm trường tiên ra, chưởng ấn mang theo hắc khí đậm đặc cộng với một quật toàn lực của roi thép đồng loạt xuất sử.

Đứng trước thế công như vũ bão đang dồn ép về phía mình, đôi tình lữ vẫn hiên ngang nắm chặt tay nhau, ánh mắt ngập tràn tự tin quyết tâm, trong màn đêm vô tận không thể biết được hoàn cảnh trước mắt, họ chỉ có thể dựa vào cảm ứng trực giác cùng sự tin tưởng thấu hiểu dành cho nhau.

“Uyên Ương Song Kiếm – Phá Tà Lưu Tinh Lăng!” Hai thanh kiếm chắp lại, một đòn chém trực diện về phía trước mang theo kiếm khí hai màu xanh vàng nhìn thật nhẹ nhàng nhưng uy lực lại khiến bất cứ Địa Tiên nào cũng phát run.

Chu Cương Liệt chồm người dậy đăm đăm nhìn xuống, trong đáy mắt thoáng một tia ngạc nhiên cảm thán.

“Nhát chém này ẩn ẩn có thể chạm một tay vào tiên đạo rồi, đôi nam nữ này nếu tách ra thì rất dễ dàng xử lý, nhưng một khi để họ song kiếm hợp bích e là Địa Tiên đồng cấp ít ai đánh bại được.”

Nhát chém của hai thanh kiếm khiến không gian trước mặt bị rạch một đường hình chữ X khá rộng, cùng lúc đó hồ điệp anh đào cùng chưởng ấn u linh vừa đánh tới đã bị không gian loạn lưu kia hấp thụ sạch sẽ, cả lĩnh vực bóng tối vô tận của Vương Nhã Khuê cũng dần dần phai nhạt cuối cùng biến mất hoàn toàn.

Lúc này vết rạch không gian kia mới từ từ khép lại như cũ, hoàn cảnh xung quanh theo hắc ám biến mất đã sáng rõ trở lại. Đôi bên đứng đối diện nghiêm túc nhìn lẫn nhau.

Hai nàng tiên tử Tần quốc vô cùng ngỡ ngàng trước một màn này, công kích của họ vậy mà lại bị đôi tình lữ kia cản phá hoàn toàn, lúc nãy đối mặt với nhát kiếm kia các nàng cũng thoáng rùng mình chùn bước, chiêu này dường như đã vượt qua khỏi giới hạn của Địa Tiên rồi.

“Phù, cuối cùng cũng nhìn thấy lại ánh mặt trời rồi, Mã ca, huynh có sao không?” Chung Ly Lạp Chân tay cầm Thục Nữ Kiếm hơi run run quay lại đau lòng khi chứng kiếm bắp chân của tình lang bị khuyết mất một mảng thịt lớn.

“Ta không sao, đừng mất tập trung, trận chiến vẫn chưa kết thúc, nhớ lời ta dặn chỉ cần cầm chân họ đừng cố liều lĩnh hơn thua.” Mã Vinh Thành chống kiếm xuống đất thở mạnh một hơi, dùng quá nhiều chân khí cho kiếm vừa rồi cộng với vết thương cắt thịt đã khiến hắn hơi đuối sức.

“Nhị vị tiên tử, các ngươi thấy đó, nếu chúng ta hợp lực thì các ngươi dù có đánh thêm mười ngày mười đêm cũng không phân ra thắng bại được, đừng phí công nữa, ở yên đây đợi tin từ Sở quốc đi.” Hắn ngước lên nghiêm túc nói lớn.

Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê nhìn qua nhau đồng thời nhíu mày, các nàng biết hắn nói đúng, thực lực cá nhân của đôi tình lữ này nếu tách ra thì rất dễ để xử lý, nhưng họ lại là một đôi hợp kích, tu luyện công pháp tương đồng bổ khuyết cho nhau, các nàng nhất thời chưa nghĩ ra biện pháp ứng đối.

“Hừ, ta không tin hai người các ngươi có thể dùng lại kiếm chiêu đó lần nữa, chúng ta cùng nhau lên, tìm ra sơ hở mài chết bọn chúng.” Vương Nhã Khuê nghiến răng tiếp tục vung roi đánh tới, Tần Mộ Uyển cũng gật đầu theo sát phía sau.

Cứ thế hai bên bắt đầu lao vào triền đấu, Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê liên tục công kích muốn tìm ra sơ hở để tách hai người này ra.

“Hứ, xú nữ nhân nhà ngươi dung mạo xấu xí như vậy còn không biết xấu hổ ở nhà trốn cho kỹ còn dám ra đây ghen ghét với bọn ta sao?”

Vương Nhã Khuê vừa đánh vừa giở trò khiêu khích, nàng nhìn liền biết Chung Ly Lạp Chân tâm lý không ổn định, muốn phá cục cần phải khiến cô ta tức giận mà mắc sai lầm như lúc nãy. Và quả thực vấn đề nhan sắc chính là điểm yếu nhạy cảm nhất của bất kỳ nữ tử nào, cô nàng kia nộ khí xung thiên lại bắt đầu muốn vung kiếm chém bừa.

“Chung Ly muội mau bình tĩnh lại, bọn họ đang cố tình chọc giận chúng ta đừng để mắc mưu, đối với ta chỉ có muội là xinh đẹp tuyệt trần nhất, những cái khác chẳng qua chỉ là hồng phấn khô lâu mà thôi, không cần phải chấp nhặt làm gì.”

Mã Vinh Thành ôm lấy eo của nàng kéo về phía sau, Chung Ly Lạp Chân nghe hắn tình tứ công khai như thế hai gò má liền ửng hồng, mọi tức giận đều tiêu tan hết, tâm lý nhanh chóng ổn định tiếp tục chiến đấu, nàng ta còn quay ngược lại giở giọng khích bác.

“Hứ, tiện nhân lại dùng chiêu trò hèn hạ này muốn làm ta phân tâm, đây là đức hạnh của tiên tử Tần quốc trứ danh đó sao? Ta thấy chẳng qua chỉ là hai cái nữ nhân xảo quyệt lẳng lơ mà thôi.”

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230