Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 24
Phần 24: Tình cảm đậm sâu

Lồng giam đã được hóa giải, Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê bay lên đứng bên cạnh Lạc Thủy, hai người đang cực kỳ xấu hổ cùng ngại ngùng. Hơn trăm năm trước cô nàng này chỉ là một cái tiểu tu sĩ hầu hạ bên cạnh chủ nhân, vậy mà qua từng ấy thời gian đã trở thành Chân Tiên cao thượng bỏ xa họ tít tắp.

Trong lòng hai nàng âm thầm làm ra quyết tâm, không thể mãi sa đọa ăn chơi nữa, cần phải nhanh chóng tăng tiến thực lực, bằng không sẽ bị các tình nô bên người của chủ nhân lần lượt vượt mặt.

Nếu không chứng minh giá trị lỡ ngày nào đó trở nên vô dụng bị chủ nhân sút khỏi hậu cung của hắn mất luôn tư cách làm tình nô thì các nàng biết khóc với ai đây. Ừm, trước tiên nên cố gắng kết thân với chính thất của chủ nhân, như vậy sau này có hậu thuẫn các nàng sẽ không sợ bị thất sủng.

“Ôi, lại khiến tỷ phải tự mình ra tay phá cục, chúng ta thực vô dụng quá, đã làm chủ nhân thất vọng rồi.” Bé trà xanh tỏ vẻ áy náy bám vào một bên tay Lạc Thủy mà nũng nịu.

“Không đâu, các muội đã làm rất tốt rồi, nếu tiếp tục giao đấu thì hai kẻ kia nhất định không phải là đối thủ, chỉ là phu quân muốn nhanh chóng giải quyết nên ta phải tự ra mặt, các muội đừng trách ta tranh công nhé.” Lạc Thủy điềm đạm nhu hòa khẽ nở nụ cười thân thiện.

“Ui, làm sao muội dám trách tỷ được, sân khấu này giao lại cho tỷ đó.” Tần Mộ Uyển lùi về sau, Lạc Thủy gật đầu đưa mắt hạnh không chút biểu cảm ngó qua đôi đạo lữ trước mặt, chỉ một ánh nhìn đó đều khiến hai cái Địa Tiên tối đỉnh cường giả cảm nhận rõ hơi lạnh chạy dọc sống lưng, cả kiếm trong tay cũng không có dũng khí để ra khỏi vỏ nữa.

“Bây giờ các ngươi tự mình thức thời quỳ xuống chịu trói hay là muốn ta phải ra tay trấn áp đây?” Uy áp trong thể nội của nàng như hồng thủy đè ép về phía trước khiến hai người hít thở không thông, xương cốt kêu lên từng hồi có thể đổ sụp bất cứ khi nào.

Chung Ly Lạp Chân nép sát vào bên cạnh tình lang của mình như muốn tìm lấy sự an toàn, Mã Vinh Thành cắn chặt môi, hắn biết đứng trước lực lượng này muốn đào thoát là chuyện viễn vông, lần này họ quả thực đã tính toán sai lầm, có ai mà ngờ ở Tần quốc còn ẩn giấu lấy một vị siêu việt Địa Tiên.

Hắn từ kế hoạch của Trịnh Viễn Đông đã biết Tuyết Liên Cung được bảo vệ bởi hộ sơn đại trận cấp Chân Tiên trung kỳ, vậy thì ắt hẳn bọn họ sẽ có cường giả tu vi tương đương hậu thuẫn, mọi sự đã được vị các chủ kia tính toán tỉ mỉ, thậm chí còn mời cả sư phụ áp trận.

Những tưởng như thế đã nắm chắc phần thắng rồi, bọn họ chỉ cần ngăn cản Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê không để họ tới phá đám là ổn thỏa, ai ngờ giữa đường còn xuất hiện thêm biến số lớn như vậy.

Theo phán đoán của Mã Vinh Thành, vị mỹ nhân bá đạo tuyệt luân trước mặt này ắt hẳn là cường giả chân tiên đứng sau cả ba thế lực Tuyết Liên Cung, Huyền Nữ Cung và Hắc Nha Tông, đen đủi làm sao hôm nay nàng ta lại có mặt ở Tần quốc, có lẽ ngay từ khi họ xuất hiện ở Ung Thành đã lọt vào cảm ứng của người ta rồi, thật quá xui xẻo.

“Sao hả? Không lựa chọn được, vậy để ta giúp các ngươi đỡ phải phân vân nhé.” Lạc Thủy thủ chưởng khẽ nâng lên, từ bàn tay nàng chân khí mang theo thủy linh lực tràn đầy hóa thành hai cái bong bóng nước thật lớn bay về phía hai người đối diện.

Mã Vinh Thành rất muốn kéo đạo lữ lập tức né tránh nhưng hắn bất lực, cả hai đã bị uy áp từ tiên lực định trụ, bây giờ nhấc một đầu ngón chân còn khó huống gì bỏ chạy. Chung Ly Lạp Chân vẻ mặt tái nhợt nhắm tịt mắt chịu trận, nàng đã hoàn toàn buông bỏ chồng cự rồi.

Bong bóng nước ép tới bao bọc lấy hai người, cả đôi tay đang nắm lấy nhau cũng bị cưỡng ép tách ra, Mã Vinh Thành cố với tay về phía nữ nhân của mình nhưng hắn hiện tại cả đan điền lẫn thức hải đều đã bị cấm chế không vận khởi được công pháp nữa, Quân Tử Kiếm và Thục Nữ Kiếm song song rơi cắm xuống đất.

“Tiên tử… cô là đại năng đã siêu việt tầng thứ Địa Tiên sao có thể không nói lý lẽ ra tay với tu sĩ phàm giai chúng ta như thế chứ? Cô đã quên luật định của tiên giới rồi sao? Không sợ bên trên phát giác sẽ phán tội tru diệt cô hay sao?”

Mã Vinh Thành cố gắn lớn giọng quát lên, hắn hiện tại cũng chỉ còn cầu mong nữ nhân kia sẽ e ngại luật lệ mà tha cho mình. Cuộc chiến lần này hai bên đều có Tiên nhân ra mặt nhưng kỳ thực chỉ là để kiềm chế lẫn nhau, chỉ cần Chân Tiên không thể ra tay vậy thì với số lượng Địa Tiên áp đảo Vô Lượng Kiếm Các chắc chắn giành thắng lợi. Nhưng không ngờ chiến sự chưa nổ ra thì tiên nhân bên phe đối phương đã ở đây đối phó hắn rồi.

“Luật định? Hình như ngươi quá xem trọng nguyên tắc mà quên mất tình huống thì phải, rõ ràng các ngươi mới là bên ra tay muốn cản đường chúng ta trước, đã chủ động khiêu khích tiên nhân chi uy vậy thì ta có thể thẳng tay tru sát các ngươi mà không gặp bất cứ sai phạm nào.”

Lạc Thủy nhàn nhạt lắc đầu, Mã Vinh Thành cùng Chung Ly Lạp Chân nghe mà tái mét cả mặt mày, rõ ràng đây chính là cái bẫy đối phương đã giăng sẵn để chụp mũ họ.

“Tiên tử, chúng tôi chỉ là muốn ngăn trở nhị vị Địa Tiên của Tần quốc chứ chưa hề có ý mạo phạm tiên nhân, xin cô bỏ qua sự bất kính này thả cho hai người bọn tôi đi, tiểu nữ hứa sẽ cùng Mã ca đứng ngoài cuộc chiến này không tham gia vào nữa, cầu xin cô thương xót.”

Chung Ly Lạp Chân hai hàng nước mắt chảy dài mếu máo van nài, tâm tình lúc này đã cực độ hãi hùng rồi, nàng ta yếu đuối hơn vẻ về ngoài rất nhiều, đứng trước tiên nhân chi uy bao nhiêu can đảm đều mất sạch, chỉ có thể cầu xin sự sống. Nàng ta vẫn còn rất nhiều việc muốn cùng tình lang làm, đi chu du khắp nơi, hưởng thụ cuộc sống thần tiên quyến lữ không màng thế sự, cái gì tranh đoạt quyền mưu tính toán đều không còn quan trọng nữa.

“Chung Ly muội, xin lỗi, là ta đã hại muội rồi.” Mã Vinh Thành hiểu đạo lữ của mình nghĩ gì, hắn cắn môi đầy ăn năn cúi đầu không dám nhìn nàng. Ngay từ đầu nàng đã khuyên hắn bỏ lại môn phái, hai người hai kiếm làm một đôi uyên ương tiêu dao tự do, hắn lại vì quá nặng nợ với Vô Lượng Kiếm Các mà nhận lệnh tới đây, cuối cùng lại đưa cả hai vào tình thế hiểm nghèo không đường thoát.

“Không, Mã ca, muội yêu huynh, dù huynh có làm gì muội đều ủng hộ cả, chúng ta sống làm chim liền cánh, chết cũng sẽ nằm chung mồ, đừng tự trách mình nữa.”

Hai người đau khổ nhìn nhau đầy âu yếm, đôi tay cố đưa ra muốn nắm lấy nhau nhưng hoàn toàn vô lực. Lạc Thủy chứng kiến một màn này tâm tình lại có chút dao động cảm thông. Nàng vốn bản tính hiền lành lại thương người, tuy sau khi tu tiên đã trải qua rất nhiều thế thái nhân tình nhưng bản tâm vẫn không đổi, bảo nàng tiêu diệt những kẻ địch cùng hung cực ác thì dễ, nhưng chia cắt đôi tình nhân yêu nhau thắm thiết như vầy quả thực là làm khó nàng rồi.

Lạc Thủy khẽ thở dài một hơi, ngón tay phất nhẹ đưa hai cái bong bóng nước sáp nhập thành một, Mã Vinh Thành và Chung Ly Lạp Chân lại lần nữa trở về bên nhau, hai người mừng mừng tủi tủi ôm thật chặt đối phương, song song cùng nhìn về phía vị tiên tử diễm lệ kia đầy cảm kích.

“Ôi trời, tỷ tỷ lại động lòng trắc ẩn rồi, lúc nãy tỷ không thấy hai kẻ đó kiêu ngạo như thế nào sao?” Vương Nhã Khuê tiến tới khẽ thở dài, cô nàng chính thất này thật quá nhân từ với địch nhân.

“Ta cũng đâu có ý định tha cho họ đi dễ dàng như thế, chỉ là không đành lòng chia rẽ cặp uyên ương mặn nồng này thôi, phu quân cũng đã dặn chỉ cần bắt họ lại, chuyện tiếp theo cứ để chàng ấy định đoạt là được.” Lạc Thủy ngước lên thiên không khẽ mỉm cười.

Ngũ sắc tường vân theo đó nhanh chóng hạ xuống, Mã Vinh Thành cùng Chung Ly Lạp Chân âm thầm ngưng trọng, thế mà vẫn còn có người khác nữa, kẻ có thể khiến vị thần nữ kia nhu thuận gọi phu quân tất nhiên không thể là người bình thường rồi. Càng lúc họ lại càng cảm thấy kế hoạch đánh Tuyết Liên Cung của Vô Lượng Kiếm Các lần này dường như đã chọc phải tổ ong vò vẽ, tông môn của họ gặp nguy rồi.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230