Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 10
Phần 10: Chuyện cũ kể lại

“A, các con đừng nghe cô ta nói bậy, việc làm xí tiện nô là do hôm trước ta thua cược nên phải chấp nhận, kỹ nữ đó xây nên nhà vệ sinh công cộng này cho chính mình sử dụng đó. Cô ta từng tự trói bản thân ở đây suốt hơn hai năm cả ngày ăn tinh uống nước tiểu của biết bao nhiêu người rồi. Vương Nhã Khuê ngươi là người bày đầu còn dám lừa gạt mấy hậu bối nhà ta nữa hay sao?”

Sợ đồ tử đồ tôn sẽ bị phá vỡ nhân sinh quan mà mất niềm tin vào mình, Tần Mộ Uyển lập tức phản bác giải thích.

“Hứ, nhưng rõ ràng lúc nãy ta thấy ngươi rất tận hưởng cơ mà, bụng đã uống đến no căng như vậy còn đòi thêm nhiều nữa. Bản chất biến thái thích bị ngược, ăn xú uế còn khen ngon vậy mà dám đổ lỗi cho ta sao?”

Vương Nhã Khuê tiến lại gần đưa ngón tay quệt lấy tinh dịch đặc sệt của Chu Cương Liệt dính trên má Tần Mộ Uyển rồi cho vào miệng ăn ngon lành.

“Ài, được rồi, đã ở bên nhau hơn cả trăm năm mà tính tình các nàng vẫn cứ thích hơn thua cự cãi không thay đổi. Sao cứ phải quan trọng mặt mũi danh tiết làm gì, không nhớ lời ta dặn hay sao? Đã chơi thì phải tận tình buông thả, vứt bỏ hết cái gì quan niệm nhân sinh lễ giáo đạo đức tầm thường cổ hủ kia đi, miễn sao điều đó khiến các nàng vui vẻ là được.”

Chu Cương Liệt không muốn tình huống căng thẳng thêm nên vội tới vỗ vào mông đít Vương Nhã Khuê nghiêm giọng nhắc nhở. Sau đó hắn quay lại nhìn chúng nữ đang e dè đứng phía sau.

“Cả các nàng nữa, dù Mộ Uyển có ra sao vẫn là sư tổ đã một tay gầy dựng Huyền Nữ Cung lên đỉnh vinh quang như ngày hôm nay, chớ có đem lý niệm nhân sinh phàm tục ra đánh giá coi thường nàng ấy. Đã là tình nô của ta thì nhất định phải thuận hòa thấu hiểu nhau, cùng hưởng thụ niềm vui ái ân mới là chân lý, tất cả đã rõ chưa?”

“Vâng! Thưa chủ nhân.” Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê đồng thanh hô lớn, mấy nàng kia đưa mắt nhìn nhau sau đó cũng gật đầu chấp thuận.

Băng Tâm cùng Thanh Tâm dù sao cũng từng nhiều lần chứng kiến sư phụ cùng nam nhân ân ái nên đối với sự sa đọa của nàng dễ dàng chấp nhận hơn. Vũ Uyên, Lam Hinh và Linh Lộc điểm dâm dục đã đạt đầy giá trị, mọi lời nói của Chu Cương Liệt các nàng đều tin tưởng thuận theo dù biết là sai trái.

Riêng Khinh Y nàng chỉ khẽ thở dài một tiếng, bây giờ hình dung Tần Mộ Uyển trong đầu nàng đã có sự đổi khác, từ một vị tiên tử tôn quý trên chín tầng mây khó ai với tới đã rơi rụng thành cái nữ nhân cuồng dâm vạn người đều có thể cưỡi. Thân phận của các nàng đã không còn khoảng cách, tất cả đều là tình nô của đại thúc. Trong lòng nàng hiện tại Chu Cương Liệt là thần tượng duy nhất cũng là cao nhất.

“Oẹ, sư tổ mau tẩy rửa cơ thể đi, mùi của người thối chết mất.” Lam Hinh che mũi lảng ra xa, nàng vẫn chưa thể ngửi nổi cái hỗn hợp tinh dịch cùng nước tiểu lâu ngày hòa lẫn trên người Tần Mộ Uyển.

“Hừ, ngươi trẻ con thì biết cái gì, đây là mỹ vị nhân gian đó, ít bữa nữa ăn đến nghiện rồi ngươi sẽ biết.” Cô nàng cả một thân trắng đục nhầy nhụa tiến tới cưỡng ép đút ngón tay dính đầy tinh đặc vào miệng đồ tôn khiến thiếu nữ bất lực la hét tuyệt vọng, cuối cùng phải cam chịu nuốt xuống số dâm dịch thì vị sư tổ ác ôn kia mới buông tha.

“Ục… oẹ… mùi tởm quá.” Lam Hinh lè lưỡi ra mặt nhăn nhó như khỉ ăn ớt. Vị tinh của chủ nhân thì rất ngon nhưng trộn lẫn với mấy thứ hôi thối của bọn phàm nhân kia xả ra thì nàng thoáng chốc chưa thể tiếp nhận nổi.

Vương Nhã Khuê thì đã sớm quen thuộc nên quệt thêm vài miếng nhấm nháp ngon lành, dù sao nàng là từng có kinh nghiệm ăn tinh uống nước tiểu của hàng vạn nam tử trong suốt hai năm ròng rồi.

Đã tìm ra hai cái tình nô của mình, Chu Cương Liệt cũng không muốn nán lại nơi tăm tối dơ bẩn này lâu hơn, hắn dùng pháp thuật giúp Tần Mộ Uyển tẩy rửa thân thể sạch sẽ. Lúc này thì dung nhan của nàng mới chân thật lộ ra, đôi mắt thâm thúy trong như nước hồ thu, ngũ quan sắc sảo, nước da thắng tuyết trắng tươi. Thân hình hoàn mỹ với cặp vú tròn căng ngoại cỡ, vòng tiếu yêu thon gọn dẻo dai, cặp mông thịt đẫy đà vểnh cao lên.

Vì lâu năm đắm chìm trong chốn hồng trần tận hưởng lạc thú nên nàng bớt đi một chút khí chất phiêu dật xuất trần, lại nhiều hơn sự thành thục chín mọng của diễm phụ.

Chúng nữ bây giờ mới thoáng dịu lại ánh nhìn, đây mới đúng là Tần Mộ Uyển đỉnh đỉnh đại danh mà họ biết nha. Chu Cương Liệt cũng bày ảo thuật giúp nàng khoác lên một bộ tiên y màu trắng toát, đám tình nô của hắn dường như đều có chung một thói quen đó là không muốn mặc quần áo. Các nàng luôn tâm niệm ở trước mặt chủ nhân phải phô bày hết thân thể của mình cho hắn chiêm ngưỡng, khi hắn hứng lên có thể đè ra địt ngay khỏi tốn thời gian lột đồ.

Bởi vậy ỷ vào huyễn thuật do Chu Cương Liệt bày ra các nàng cứ thoải mái tồng ngồng đi dạo tung tăng khắp nơi, dù sao cũng đâu kẻ nào thấy được.

Đám người theo Tần Mộ Uyển trở lại Huyền Nữ Cung, Băng Tâm và Thanh Tâm nhanh chóng bảo hạ nhân chuẩn bị thức ăn cùng rượu ngon để bày yến tiệc nội bộ, đêm nay các nàng muốn dành riêng để tiếp đãi vị chủ nhân thần minh này.

Trong sảnh lớn phía sau hậu viện, nơi này là cấm địa chỉ có cung chủ cùng những người được cho phép mới có quyền tiến vào, Chu Cương Liệt thoải mái tựa lưng trên ghế thượng vị êm ái nhất, hai bên trái phải là Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê đang ngồi trên đùi, đầu dựa vào ngực hắn vẻ mặt hạnh phúc mãn nguyện, sau hơn cả trăm năm nhớ nhung thì cuối cùng vị chủ nhân đã làm thay đổi cả cuộc đời các nàng cũng lần nữa quay trở lại rồi.

“Vậy là các nàng đã tới Tuyết Liên Cung rồi hở?”

“Ân, bọn thiếp vẫn nhớ lời chủ nhân, qua lại xây dựng mối quan hệ bang giao với các tỷ muội bên đó, thi thoảng lại ghé thăm nhau, cùng mở tiệc vui vẻ, hì hì, bên đó cũng có mấy nàng bạo không kém gì chúng thiếp đâu nha, bày đủ trò dâm tục họ đều hưởng ứng chơi rất nhiệt tình.” Vương Nhã Khuê chớp chớp mắt tường thuật sơ lược lại mọi chuyện.

“Ngoài ra còn có phía Tây Hải nữa, hừm, nghĩ lại càng thấy bực hơn, họ dám cả gan dụ bọn thiếp tới đảo Bách Tùng sau đó ỷ có con ả Liễu Như Yên kia tu vi cao cường ép hai người bọn thiếp phải ở lại đó làm kỹ nữ suốt một năm mới chịu cho về.”

“Ân ân, bọn họ rõ ràng chính là trả thù lại vụ chúng ta quậy tưng bừng Tây Hải suýt hủy Tiềm Long Các khi xưa. Bọn người Lãnh Trường Phong, Bắc Cung Thượng, Lâm Vấn Thiên và cả tiểu tử Lâm Phàm kia đã gian dâm tập thể cũng thôi đi, còn bắt bọn thiếp trần truồng đi diễu hành cho cả thành chiêm ngưỡng. Sau cùng họ bắt hai người bọn thiếp trói ở giữa chợ suốt cả tuần liền tiếp nhận hàng ngàn hàng vạn tên nam tử thi nhau cưỡng hiếp, ôi tháng ngày đó thật quá thê thảm a.” Tần Mộ Uyển tiếp lời, nét mặt mang đầy ấm ức tủi nhục.

“Hức, bọn họ còn quá đáng hơn nữa cơ, bị người địt thì cũng thôi đi, còn mang tới đủ thứ động vật súc sinh nào là chó, lừa, lợn, ngựa, có cả mấy con hung thú lai tạp bắt bọn thiếp phải giao phối với chúng. Hai người bọn thiếp ở Tây Hải chịu bao nhiêu hành hạ tới khi Đãng tỷ tỷ ra mặt xin tội họ mới buông tha đó.”

Hai nàng thay nhau tố giác hành vi đê tiện của đám người Thập Vương, Chu Cương Liệt nghe qua liền hiểu ngay bọn người Lãnh Trường Phong đang muốn trả thù. Năm đó các nàng dưới sự trợ giúp của hắn ở Tây Hải quậy đục nước sau đó hiên ngang ung dung quay về đất liền, chuyện này đã giúp hai nữ nhận được danh vọng cực lớn ở trung thổ nhưng cũng đồng thời là một cái tát đau điếng vào mặt các thế lực hải ngoại.

Sau này biết Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê là người của hắn thì bọn họ không dám trả thù nữa nhưng hận ý vẫn còn ghi tạc. Nhân dịp Mặc Ngọc Đảo muốn kết thân dụ hai người ra đó, lại mượn tay Liễu Như Yên lúc này chắc hẳn đã đột phá Chân Tiên trấn áp các nàng mang về hạ nhục cho bỏ ghét.

“Haha, còn làm bộ ấm ức nữa, dâm nữ các nàng được hưởng thụ bao nhiêu là cặc lạ chơi tận hứng suốt cả đoạn thời gian có mất mát gì đâu mà oán trách, cùng lắm lần sau ta bắt Liễu Như Yên kia lại để hai nàng trả thù là được chứ gì.” Hắn cười xòa cúi đầu ngậm núm vú các nàng cắn nhẹ.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230