Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 47
Phần 47: Người lên đỉnh, trời đổ mưa

Chu Cương Liệt gật đầu phất tay một cái, Mã Vinh Thành vẫn đang len lén ngắm ngọn nhũ phong của tiên tử bỗng chốc thấy mình đã ra tới giữa sân, cửa phòng đóng sập lại. Hắn đứng ngẩn tò te một hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn lại, cũng chẳng hiểu họ Chu kia hỏi mình mấy câu kia là có ý gì?

Trong phòng, Lạc Thủy quay lại thấy người kia đã đi thì thở ra một hơi, nàng hơi nhăn mày lom lom nhìn lấy biểu cảm của phu quân mình muốn từ đó đoán biết ý đồ của hắn.

“Sao thế? Bộ mặt ta có dính gì à?” Chu Cương Liệt biết nàng đang nghĩ gì liền nhoẻn miệng cười gian vòng tay ôm lấy, cả hai cùng ngã nằm ra giường đệm êm ái.

“Phu quân vừa rồi là có ý đồ gì? Sao lại bắt em lõa thể trước mặt gã đó? Em mới không muốn để tên nam nhân nào ngoài phu quân nhìn thấy mình đâu, xấu hổ lắm.” Lạc Thủy lắc đầu nguầy nguậy, nét mặt ngượng ngùng như tiểu tình nhân bị khi dễ.

“Chậc, coi nàng kìa, sống cùng ta bao nhiêu năm rồi mà cứ rụt rè nhút nhát mãi như vậy, không thấy đám Tần Mộ Uyển với Vương Nhã Khuê kia ai ai cũng phô bày bản tính dâm tao dụ hoặc hay sao? Nàng mà không cố gắng thì sẽ bị bọn họ vượt mặt đó.”

Chu Cương Liệt bắt đầu giở trò dụ dỗ, sắc dục bổn nguyên được vận dụng, hôm nay nhất định phải hảo hảo huấn luyện cô vợ này để nàng mở lòng hơn. Hắn đưa tay vuốt cằm nàng sau đó lại kề miệng đến nút nhẹ vào cổ làm trên nước da vốn phấn hồng xuất hiện một dấu hickey rõ rệt.

“Nhưng mà… nhưng mà người ta chỉ muốn thuộc về riêng chàng thôi, không lẽ phu quân chán em rồi nên định đem em đưa cho đám nam nhân khác giống mấy tình nô kia? Hức… nếu đó là ý muốn của chàng… vậy em không có ý kiến gì. Mạng này là phu quân cứu về, chàng muốn sắp xếp ra sao em đều không dám trái ý.”

Nói đến đây thì hốc mắt nàng đã ngậm nước, nét mặt thoang thoảng nét buồn vời vợi làm ai nhìn cũng phải động lòng thương xót, một bông hoa ướt đọng sương mai như thế ai mà nỡ lòng vùi dập đây.

Chu Cương Liệt dở khóc dở cười, cô nàng này rất biết cách khiến người ta đồng cảm, nhưng suy nghĩ lại để trôi hơi xa rồi. Hắn đưa tay lên cốc đầu nàng một cái, tay kia véo lấy đầu ti kéo ra làm Lạc Thủy ưm lên một tiếng nũng nịu.

“Ngốc, ai nói ta muốn đưa nàng ra cho lũ nam nhân kia? Nàng là nương tử của ta, mãi mãi chỉ thuộc về mỗi mình ta thôi có biết chưa?” Hắn hôn nàng một cái trấn an.

“Vậy sao phu quân lại để em khoả thân trước mặt người khác? Hay là… ừm… chàng cũng có máu nón nô giống mấy gã Quan Tùng cùng Lâm Vấn Thiên kia, thích nhìn nữ nhân của mình bị kẻ khác xâm phạm?” Lạc Thủy nói tới đây liền bặm môi ái ngại, nàng thực không muốn hắn là một tên nón nô đâu nha.

Chu Cương Liệt mặt già méo xệch, cô vợ này của mình nhìn thì hiền lành vô hại nhưng trong đầu lại suy diễn rất nhiều chủ ý kỳ quặc, hắn trừng mắt với tay xuống lòn vào váy của nàng, bên trong hoàn toàn không mặc gì rất dễ dàng để chạm được khu tư mật ướt đẫm, hắn không nói hai lời lập tức nhéo lấy âm vật vốn sớm đã vì nứng mà sưng to nhô ra giật mạnh mấy cái.

“Ối… á… á… á… phu quân… ái nha… chàng làm gì vậy? Ô… ô… ha… a…”

Lạc Thủy bị tấn công vào hột le bất ngờ đến giật nảy lên, thể chất vốn đã ướt át nay vì kích thích lại lập tức cao trào, nước dâm từ tử cung như hồng hà vỡ đê triều phun tung tóe, nàng lên đỉnh mà còn hơn người ta đi đái, lượng dâm thủy đủ để cứu khát cho mấy mươi người làm giường đệm một mảnh lầy lội.

“Dám nói ta là nón nô sao? Để xem hôm nay bổn phu quân chấp hành gia pháp với nàng như thế nào.” Chu Cương Liệt không buông tha, hắn lấy ra một cái bình sứ có tác dụng trữ vật, bên trong không gian rất rộng đặt lên giường sau đó điên cuồng thọc ngón tay nhắm vào điểm G của nàng mà xách ngược lên vọc tới tấp.

“Ọc… ọc… chóc… chách…”

“Hu… á… á… ôi… phu quân… em sai rồi… sau này không dám nữa… úi da… em ra mất… raaa… ư… hừ ôi… á… nữa đi… sướng lắm… em sẽ làm nơi này ngập lụt mất… hô a…”

Lạc Thủy oằn mình chịu trận trước những đòn công kích như vũ bão của hắn, Chu Cương Liệt tay phải móc lồn, tay trái vê hột le, bao nhiêu tuyệt kỹ đều nhắm vào hai chỗ nhạy cảm nhất mà thi triển, hắn còn dùng công pháp Thiên Hạ Vạn Lôi tạo ra một tia điện trên ngón tay mình rồi dí tới.

Nàng quả thực ăn không tiêu với ngón nghề này, cơ thể bị điện giật như cá mắc cạn liên tục giãy lên từng hồi, mắt lật ngược trắng dã, đầu lưỡi đưa ra nước dãi chảy ròng ròng. Bên dưới âm hộ theo những cơn co giật của nàng mà điên cuồng phun nước vào trong bình sứ. Lỗ tiểu cũng không bị hắn bỏ qua, nước đái mất kiểm soát cứ vậy chảy như suối nguồn.

“Hức… ô… ô… a…”

Lạc Thủy đã gần như ngất lịm rồi, cổ họng cứ ư ử rên không thành lời, thân thể bị điện giật đến tê rần, lâu lâu lại nấc lên vài tiếng, lông lồn gặp kích thích từ tia sét dựng đứng cả lên. Trong thể nội nàng bỗng tỏa ra thanh mang thủy khí lượn lờ sau đó bốc lên cao.

Trên bầu trời phủ Khánh Bình bỗng chốc ầm ầm nổi gió, mây đen từ đâu kéo tới giăng kín, bên trong còn lóe lên chớp nhá từng tia sét gầm gừ. Cơn giông đến bất chợt khiến dân chúng vốn đang nhộn nhịp dạo chơi buôn bán trên các đường phố đều nháo nhào hô nhau thu dọn đồ đạc, mọi người đều tản ra tìm chỗ trú.

Chỉ ít phút sau, tiếng sấm đì đoàng vang vọng, từng hạt ngọc trời nặng trĩu rơi lộp bộp xuống mái hiên, kế tiếp liền là cơn mưa lớn không hề báo trước bao phủ cả thành trì. Bách tính đứng trong nhà ngó ra ai nấy đều khó hiểu, ngoài kia vốn đang tuyết rơi lất phất sao tự nhiên lại chuyển mưa đột ngột như vậy? Thời tiết quả nhiên thật thất thường a.

“Chậc, chơi đùa còn có thể tạo nên dị tượng thiên địa, thể chất của nàng thực đủ trâu bò a.”

Chu Cương Liệt dừng tay cảm thán, Lạc Thủy lúc này cả thân mình ướt sũng vẫn đang tận hưởng dư vị của cơn phê, hai chân banh rộng, nước nôi vẫn đang chảy xuống bình sứ, khắp căn phòng nơi đâu cũng tỏa ra mùi dâm thủy thơm ngát khiến người ta hít vào một hơi đều cảm thấy tâm hồn rạo rực khao khát.

Sau khi lên đến Chân Tiên thì nước dâm của nàng không chỉ có thể tạo mưa, chế thuốc chữa bệnh mà còn mang theo cả tác dụng kích tình, ai uống vào hoặc ngửi phải đều lập tức thanh tỉnh thần hồn, mệt mỏi tan biến, tinh lực dồi dào.

“Ngồi lên nghe ta nói đi, chớ có hiểu lầm.” Hắn truyền cho nàng chút ít tiên khí, Lạc Thủy nét mặt tràn ngập nhu tình gật đầu lồm cồm bò dậy, ánh mắt vẫn mang theo chút lo âu tựa vào lòng phu quân chờ hắn giải thích.

“Lạc Thủy, nàng là người đồng hành bên ta thời gian lâu dài nhất, trong số hàng nghìn hồng nhan ngoài kia cũng chỉ có nàng và Tiểu Thiện là thân phận thê tử chính thức của ta, nàng biết điều này có nghĩa là gì không?”

Nàng chớp chớp mắt hạnh lắc đầu chưa hiểu ý hắn lắm, Chu Cương Liệt một tay trảo vú, tay kia lòn xuống tiếp tục nghịch lồn nàng, miệng kề sát cạnh tai thổi nhẹ một hơi rồi ôn tồn giảng giải.

‘Phu quân của nàng dù mê luyến nữ nhân nhưng vẫn tự mình phân định rõ mấy nàng ai là người thực tâm với ta. Bởi vậy mới phân ra thê tử cùng tình nô, vai vế này là hai phạm trù hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.

Xưa nay chỉ có nàng cùng Tiểu Thiện được ta xem như nương tử chính thức, ngoài ra Đãng Hồng Trần cũng tính như tình nhân, còn chúng nữ còn lại tất cả đều là thân phận tình nô không hơn không kém.

Ba người các nàng đều thực dạ tận tâm dành trọn trái tim cho ta, là tình yêu thuần túy không vụ lợi, còn mấy cô gái khác cơ bản chỉ có trung thành chứ không tồn tại tình cảm thương ái, bọn họ khiếp sợ dâm uy của ta, không thể chống lại mà bị ta chinh phục, các nàng ấy đến với ta đều vì mục đích thỏa mãn lòng tham của bản thân.

Ta đối với họ cũng chẳng cần thiết bồi đắp tình cảm, chỉ cần tận tâm hầu hạ, còn các nàng ấy làm gì, lấy ai, dâng hiến cơ thể cho bao nhiêu gã đàn ông ta đều không quản.

Tình nô chỉ là dùng để thỏa mãn thú vui, ăn chơi qua đường không cần câu nệ, nhưng nương tử thì khác, chúng ta lưỡng tình tương duyệt trao hết tình cảm thực tâm cho nhau, vậy thì nàng chỉ có thể thuộc về một mình ta, không thể chia sẻ cho bất cứ ai khác.’

“Ân, em hiểu mà, hì hì, chỉ là hơi thắc mắc sao phu quân lại muốn em lộ hàng trước mặt người ta mà thôi.”

Lạc Thủy ưỡn ẹo vì bị kích thích, nội tâm sau khi suy xét cũng không tin phu quân mình lại có máu nón nô, hắn không đi cướp nữ nhân của kẻ khác thì thôi làm gì có chuyện để thê tử của bản thân cho lũ đàn ông kia hưởng dụng.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230