Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 153
Phần 153: Vong Tình cuồng nộ

Nhan Như Ngọc lúc này kiếm tâm triệt để lung lay dữ dội, lòng nàng đau thắt như rỉ máu, xong rồi, chút ít hy vọng cuối cùng để gầy dựng môn phái cũng toàn bộ theo cơn mưa quái ác này mà tan biến rồi.

Nếu là lúc bình thường nàng chắc chắn sẽ không vì cái chết của vài trăm đệ tử nhỏ nhoi mà động tâm. Nhưng nhìn vào tình cảnh trớ trêu như hiện tại ai còn có thể giữ nổi bình tĩnh được nữa đây?

Toàn bộ môn đồ cốt cán nhất đều bị diệt sạch, đệ tử dưới trướng hai cái đã thân tử đạo tiêu, hai kẻ phản bội đầu hàng địch bôi nhọ tông môn, một đứa phế vật bị bắt giữ lăng nhục, còn lại đại đệ tử cũng đã thành phế nhân cụt mất một tay suốt ngày mơ mộng hão huyền muốn chiếm đoạt mình.

Danh vọng mà Vô Lượng Kiếm Các mất mấy năm gầy dựng ở Sở quốc cũng theo đó tàn lụi, sau trận này e là miếu đình các nơi sẽ bị phá hủy hết. Mất đi ức vạn tín đồ cúng bái cũng đồng nghĩa với mất luôn nguồn cung cấp công đức chi lực, con đường chứng đạo Kim Tiên xem như đứt đoạn.

Bản thân Nhan Như Ngọc không đánh lại kẻ địch đồng cấp, thất bại nối tiếp thất bại khiến đạo tâm nàng lung lay dao động mạnh mẽ.

Lại thêm Chu Cương Liệt ở sau dùng bổn nguyên tác động thần trí, hiện tại chứng kiến những mầm mống cuối cùng của tông phái đều hóa thành sương máu, đây giống như là một cọng rơm cuối cùng đè chết lạc đà làm nàng triệt để sụp đổ.

Ánh mắt nàng toát ra hận ý như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương, nét mặt vốn lạnh lùng hờ hững cũng không giữ nổi sự lãnh đạm nữa. Tâm cảnh thái thượng vong tình mà nàng xây dựng đến đây xem như hoàn toàn vỡ nát.

“Tiện nhân!!! Ta, Nhan Như Ngọc thề nhất quyết không đội trời chung với ngươi!!!”

Nhan Như Ngọc gay gắt quát lớn, đôi mắt nàng đỏ ngầu ánh lên một tia sắc bén tàn nhẫn, Vong Tình Kiếm trong tay rung lên dữ dội như biết được tâm trạng bất ổn của chủ nhân.

Khí thế của nàng theo cơn cuồng nộ mà bộc phát như núi lửa, uy áp tuông ra ngập trời khiến ngay cả ba đồng bọn còn lại cũng kiêng kị lùi về sau cẩn thận đánh giá.

Bọn họ quen biết với nàng đã lâu nhưng chưa lần nào chứng kiến nàng thể hiện sự phẫn nộ lớn đến như vậy. Nhan Như Ngọc xưa nay luôn là một bộ dáng lãnh ngạo thờ ơ mặt lúc nào cũng trơ lì cảm xúc không hề biết vui giận làm người ta chán ghét vô cùng.

Lần này trải qua bao nhiêu chuyện tai ương dồn dập e là đã khiến tâm cảnh vốn bình lặng như băng tuyết của nàng triệt để nổi lên sóng lớn rồi.

Bàn tay cầm trường kiếm trực tiếp vũ động lập tức chém ra năm luồng phong nhận hình bán nguyệt. Kiếm khí mang theo lực lượng cuồng bạo kèm theo kiếm thế xé toạc màn mưa nhưng không phải nhắm về phía Lạc Thủy mà là đám người Đãng Hồng Trần đang đứng phía sau.

“Hừ, tiện nhân, ngươi cũng tận hưởng một chút cảm giác mất mát thân tín này đi. Ta không những muốn chém giết ngươi, mà tất cả những kẻ liên quan ở Tuyết Liên Cung này đều phải bị huyết tẩy hết!”

Nhan Như Ngọc khóe môi lần đầu tiên xuất hiện nụ cười nhưng lại là nét cười có chút vặn vẹo nhẫn tâm.

Trịnh Viễn Đông ở phía sau chứng kiến vị sư phụ mà mình ái mộ hiện tại điên cuồng giống như biến thành một người khác khiến hắn sốc đến run rẩy không nói thành lời.

Đây còn là sư phụ của hắn sao? Là nữ kiếm tiên lạnh lùng như sương giá mà hắn thầm thương trộm nhớ đó sao? Không thể nào, nàng vĩnh viễn phải là hình tượng cao ngạo bức nhân lãnh diễm xuất trần không bao giờ để lộ cảm xúc mới đúng.

Trong lòng hắn cuộn trào từng trận chua xót, cuộc chiến lần này Vô Lượng Kiếm Các tổn thất đã khó thể nào đong đếm nổi, đệ tử nòng cốt bị diệt sạch, sư huynh đệ kẻ chết người lật lọng, đến cả vị nữ sư phụ mà hắn xem như thần tượng cũng đã sụp đổ.

Vốn hắn còn mơ tưởng tới tương lai khi môn phái chỉ còn hai người, lúc đó chẳng phải là thời cơ trời ban để hắn bồi đắp tình cảm công lược trái tim băng giá của vị sư phụ này hay sao.

Thế nhưng nhìn Nhan Như Ngọc lúc này trạng thái gần như điên cuồng đánh mất bản tính vốn có, nỗi thất vọng lan tràn tâm trí khiến Trịnh Viễn Đông dần cảm thấy hoang mang, bao nhiêu ảo vọng đều tan thành bọt nước.

Lạc Thủy đối với thái độ chuyển biến của Nhan Như Ngọc cũng không lấy làm ngạc nhiên, nàng chỉ nhẹ nhàng phất tay một cái, năm cái hán tử da xanh đang đứng yên thủ hộ lập tức nhận lệnh nhảy lên hành động.

Bọn họ không tung ra bất cứ chiêu thức nào hoa mỹ chỉ đơn giản là dùng nhục thân vững chắc như bàn thạch của mình trực diện ngạnh kháng đánh tan hết mấy đạo phong nhận.

Đâu đó xong xuôi năm binh sĩ liền chia ra, một người quay về chỗ cũ tiếp tục bảo vệ ở bên người chúng nữ Đãng Hồng Trần, bốn tên còn lại đạp không bước đến quỳ một gối bên cạnh Lạc Thủy đợi nàng hạ đạt mệnh lệnh mới.

Đám đông khán giả lúc này mới chú ý tới năm gã hộ pháp da xanh như tàu lá này, bọn họ cũng như mấy người Nhan Như Ngọc từ đầu vẫn nghĩ đây chỉ là vài cái khôi lỗi hay sinh vật linh trí thấp nào đó đi theo với tác dụng hầu hạ khiêng kiệu cho chủ nhân mà thôi.

Hiện tại mới vỡ lẽ ra đám da xanh này đều không phải thứ tầm thường, có thể dùng nhục thể cản phá được đòn đánh mang theo uy lực cuồng bạo của Chân Tiên hậu kỳ, đây rốt cuộc là những cái quái vật gì?

‘Xì, tức giận, căm hận? Ta cứ tưởng nữ nhân vô cảm nhà ngươi sẽ mãi mãi trơ lì cảm xúc không có thất tình lục dục chứ, hóa ra cũng biết đau lòng phẫn nộ cơ đấy.

Haha, nhưng như thế thì sao? Kết cục như ngày hôm nay chính là do lòng tham không đáy của các ngươi mà ra cả, tiên trách kỷ hậu trách nhân, ngươi nên tự mình xám hối đi thôi.’

Lạc Thủy bình thản nheo mắt nói với đối phương bằng giọng điệu châm chọc rõ ràng, Nhan Như Ngọc nét mặt sa sầm lại, cả người run lên, nếu ánh mắt có thể giết người thì nãy giờ đối phương chắc đã chết hàng trăm vạn lần rồi.

Lạc Thủy lại chẳng mảy may để ý đến điều đó, nàng hơi nhíu mày như đang suy nghĩ điều gì sau đó liền búng nhẹ ngón tay một cái.

“Chậc, đám các ngươi thực làm ta chán chết, không có chút thử thách khó khăn nào cả, thôi, cũng đến lúc kết thúc màn trình diễn rồi.”

Theo động tác của nàng, cơn mưa như trút nước bỗng chốc từ từ nhỏ lại rồi ngưng hẳn, mây đen cũng dần tan đi để lộ ra chút tia nắng ấm áp của buổi xế chiều. Không gian mảnh chiến trường theo đó trở nên sáng sủa bớt âm u hơn.

Lạc Thủy cùng bốn tên binh sĩ da xanh đáp xuống đứng trên mặt hồ, từ dưới nước bất chợt có vài dòng thủy lưu dâng lên rồi tạo hình thành một bảo tọa như ngai vàng của quân vương. Kế bên còn có một chiếc bàn nhỏ đặt vài cái bình ngọc.

Nàng thoải mái ngồi xuống, một tên hán tử liền thuận thế quỳ gối để nữ chủ nhân gác chân lên. Trong tay nàng tiếp tục xuất hiện một chiếc ly thủy tinh tạo hình tinh xảo, tên da xanh ở bên cạnh lập tức đi tới cầm lấy bình ngọc cung kính rót đầy ly cho nàng.

Lạc Thủy bàn tay nuột nà cầm lấy ly thủy tinh chứa đầy một thứ chất lỏng màu vàng nhạt sóng sánh còn có nổi bọt trắng, nàng nhoẻn miệng cười dâm nâng cốc về phía Nhan Như Ngọc làm động tác mời rồi đưa ly lên môi một hơi uống cạn.

Toàn bộ loạt động tác thảnh thơi như nghỉ dưỡng này của nàng khiến toàn trường lâm vào tĩnh mịch không biết nói gì hơn. Đây chính là đặc quyền của kẻ mạnh, giữa chốn chiến trường núi thây biển máu nàng vẫn nhàn nhã dạo chơi chẳng thèm để ý kẻ địch.

Phong thái phóng khoáng tự tin này chính là một cú vả đau điếng đối với những cái địch nhân sắc mặt u ám hầm hầm ở đối diện.

Ở dưới sân đấu này chắc chỉ có Tần Mộ Uyển, Vương Nhã Khuê và chung Ly Lạp Chân là biết vị chính cung phu nhân kia đang uống thứ gì, ba nàng đều khẽ nuốt nước bọt thèm khát, đó rõ ràng là nước tiểu nguyên chất của chủ nhân không thể sai được.

Lạc Thủy sau khi thưởng thức xong ly nước đái đậm vị khai nồng của phu quân liền vui vẻ đưa mắt quét qua một lượt kẻ địch còn lại. Khi nhìn tới mười mấy tên lão tổ gia tộc cỏ đầu tường đang nấp phía sau trong lòng nàng lại nảy sinh một trận chán ghét.

Nàng vẫn nhớ phu quân lúc nãy đã căn dặn phải chăm sóc kỹ lưỡng lũ bất trung bất nghĩa này. Vậy thì trước tiên liền bắt đầu từ bọn chúng đi.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230