Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 208
Phần 208: Trinh nữ?

Nàng hưng phấn kể ra tất cả những chuyện dâm dục mà bản thân đã lén làm trong những năm xa cách, Chu Cương Liệt nghe qua liền hiểu ngay nàng là vì nhớ nhung hắn nên mới dùng những trò tiêu khiển này để ôn lại kỷ niệm.

Bởi vì mấy trò dâm dục như bạch nhật tuyên dâm, lõa thể dạo chơi hay phun nước vào người đi đường đều là do hắn chỉ dạy trong khi khai phá điểm dâm dục cho Đãng Hồng Trần năm đó.

‘Hề hề, mấy trò đó chơi hoài cũng chán rồi nhỉ? Lần này ta về nhất định sẽ hảo hảo để cho nàng trải nghiệm nhiều thú vui kích thích hơn nữa, có thấy Lạc Thủy bên dưới kia không? Ta muốn khai phá dâm tính của nàng đến tận cùng giống như vậy đấy.

Nữ nhân của ta một người càng phải phóng đãng lẳng lơ hơn một người mới được, chỉ là không biết tiểu yêu nữ nàng có chịu chơi hay không?’

Chu Cương Liệt lời nói đầy ẩn ý gian xảo, đôi tay điêu luyện tiếp tục lướt qua da thịt vùng đùi non, vỗ nhẹ vài cái cảm thụ độ đàn hồi rồi lại kéo ngược lên thăm thú tới nơi tư mật đã sớm ướt át kia.

‘Ôi trời, chàng đúng là đồ dâm ma xấu xa, bao nhiêu thục nữ ngoan hiền qua tay đều bị dạy hư thành đãng phụ dâm dật hết. Thiếp nhớ Lạc Thủy năm đó tính cách hướng nội nhút nhát ôn hòa biết bao nhiêu, giờ lại trở thành cái dạng hoang dâm trác táng đến vậy.

Ừm… cơ mà… Nếu Chu lang thích kiểu nữ nhân như thế thì thiếp sẽ vì chàng mà thay đổi, những gì Lạc Thủy làm được thì thiếp cũng làm được, thậm chí còn tốt hơn nha.’

Đãng Hồng Trần đưa ngón tay vuốt lên hàm râu dài của Chu Cương Liệt, ánh mắt mị mị kèm giọng điệu lẳng lơ gợi tình làm hắn hưng phấn không thôi. Quả là thiên sinh dâm tính, không cần hắn phải mất thêm công sức dùng tới bổn nguyên cải tạo tư duy.

“Hà hà, ngốc quá, nàng cứ sống theo đúng chính mình là được, không cần phải vì bất cứ ai mà thay đổi trái với ý nguyện của bản thân có biết chưa?”

Hắn cười xòa thực tâm dặn dò rồi lại hôn lên cổ nàng một cái. Đãng Hồng Trần tách rộng hai đùi ra cho nam nhân của mình dễ dàng khám phá, lại ngước lên ánh mắt tràn đầy nghiêm túc trả lời.

‘Không, đây chính là bổn ý thật tâm của thiếp đó. Từ nay thiếp cũng muốn giống như Lạc Thủy sống đúng với nhân cách thực của mình, thiếp không giả vờ nghiêm túc lạnh lùng nữa đâu. Người ta muốn làm dâm nữ, muốn bung xõa hết mình thể hiện sự dâm tao phóng đãng.

Thiếp muốn công khai trước thế nhân cho họ thấy Đãng Hồng Trần này là người thế nào, Chu lang, đi nha, cho phép thiếp vứt bỏ hết những cái mặt nạ giả tạo kia. Ở bên cạnh chàng thiếp chỉ muốn làm một cái kỹ nữ lẳng lơ, một cái thịt tiện khí tùy thời cho chàng lạp xả thôi…’

Chu Cương Liệt dừng lại động tác nhìn chằm chằm nữ nhân trong lòng mình đang nũng nịu cầu khẩn. Nếu là một gã đàn ông nào khác tính cách ích kỷ bảo thủ nhỏ nhen khi nghe đạo lữ nói muốn trở thành đĩ sống cuộc sống ngập tràn trong ái dục e là sẽ tức giận, nổi điên mắng chửi nàng trắc nết vô đạo không biết xấu hổ thậm chí nảy sinh hận ý mà ra tay bạo hành.

Nhưng hắn thì không giống đám đàn ông cục mịch cổ hủ đó, hắn luôn một mực ủng hộ các nàng sống một cuộc đời tự tại theo ý mình, miễn nữ nhân của mình cảm thấy vui vẻ là được. Cũng vì tính cách hào sảng rộng rãi không quá đề cao chiếm hữu này mà các nàng ở bên cạnh hắn đều rất thoải mái không bị gò bó, từ đó càng thể hiện sự tin yêu trung thành cẩn cẩn với hắn hơn.

“Được, tốt a, nếu đó đã là mong muốn của nàng vậy thì bổn lang quân nhất định sẽ thành toàn ủng hộ.”

“Đa tạ Chu lang đã thấu hiểu, hì hì, thiếp vẫn còn một bất ngờ khác để dành chờ chàng về đó.”

Đãng Hồng Trần hôn chụt lên môi hắn một cái lại chớp chớp mắt nói với giọng đầy ý vị thâm sâu.

“Ồ, còn có bất ngờ hả? Ta rất thích những điều bất ngờ a, mau đem ra cho bổn lang quân xem thử nào.” Chu Cương Liệt cũng thể hiện bộ mặt háo hức chờ mong.

“Ưm, không thể lấy ra được, chỉ có thể để chàng tự mình khám phá thôi, nhưng thiếp có thể tiết lộ một chút, món quà bí mật này đang giấu trên người thiếp, đố chàng tìm ra đấy.”

Đãng Hồng Trần nháy mắt đầy tinh nghịch, Chu Cương Liệt nghe vậy liền tập trung quan sát nàng một lượt từ trên xuống dưới, nãy giờ hắn đã mò mẫm soi xét từng phân tấc da thịt toàn thân của nàng rồi.

Để mà nói nơi có thể ẩn giấu bí mật chờ hắn khai phá thì chỉ còn lại khu tư mật nước nôi lênh láng kia nữa thôi. Nghĩ là làm, hắn vội điều chỉnh tư thế để cô nàng tình lữ này nằm xuống đám mây êm ái, phần hông trở xuống lại nâng lên, hai đùi banh rộng để khe suối thiên nhiên kia đối diện với mình.

Quần lót chứ đinh vốn không có chút tác dụng che đậy nào nhanh chóng bị Chu Cương Liệt lột ra rồi tiện tay vứt xuống dưới nơi đám nam nhân đang đứng tập trung xem như món quà dành cho tên nào may mắn bắt được.

Vùng âm hộ của Đãng Hồng Trần hiện ra như một toà kỳ quan sống động, từng chi tiết đều được khắc họa rõ nét không chút che đậy. Âm mao dày đặc, đen óng như nhựa thông cháy phủ kín gò mu căng tròn tựa một quả đồi nhỏ.

Từng sợi lông cứng cáp, xoăn nhẹ không chỉ dừng lại ở phía trước mà mọc lan xuống dưới, chạy dọc theo khe giữa hai mép môi, kéo dài thành một vệt rậm rạp vượt qua vùng đáy chậu vươn tận đến hậu môn.

Lông lồn đen nhánh tựa như một khu rừng rậm nguyên sinh che phủ lấy bức tranh thiên nhiên kỳ ảo. Chu Cương Liệt nhìn mà âm thầm trầm trồ một phen, quả nhiên đúng theo như nhân tướng học, nữ nhân âm mao rậm như vậy thường vô cùng dâm đãng.

Khi hắn vén nhẹ lớp lông mịn kia ra liền có thể thấy được mép môi bên ngoài của nàng dày và chắc, hai mảnh da thịt đầy đặn nhô cao như hai gò đất nhỏ, bề mặt hơi sần nhẹ vì những nếp nhăn tự nhiên. Chúng mang màu hồng sẫm, pha chút nâu ở rìa ngoài nơi lông mu mọc lấn vào tạo thành một đường phân cách rõ rệt.

Khi Chu Cương Liệt dùng ngón cái mạnh mẽ vạch mở, hai miếng âm thần ẩm ướt không nằm gọn mà nhô hẳn ra ngoài, dài hơn mép lớn một chút, cong cong như hai dải lụa thịt. Chúng mềm mại, ướt át, màu hồng tươi gần giống thịt quả mâm xôi, bề mặt lấp loáng ánh nước, co giãn nhẹ theo từng nhịp thở.

Ở điểm giao nhau phía trên, hột le vì nứng đã trồi hẳn ra ngoài, đây cũng là một điểm trong nhân tướng học chứng tỏ Đãng Hồng Trần tính dâm cực kỳ cao. Âm vật của nàng khá lớn so với các nữ tử khác, tựa một núm thịt tròn trịa, đường kính còn to hơn ngón cái một chút.

Chu Cương Liệt vừa nom thấy đã nảy sinh ý định trêu chọc, hắn co ngón tay lại búng lên hột le một cái chóc rõ kêu. Đãng Hồng Trần đang nằm lim dim phê pha tận hưởng đôi bàn tay như có ma lực của hắn sờ mó mình thì đột nhiên nhận lấy kích thích mạnh mẽ khiến nàng giật nảy thét lên một tiếng, hạ thân hẩy mấy cái, âm tinh trong tử cung cuồng phún một trận. Chỉ một cái búng đó đã làm nàng đạt cao trào lần nữa rồi.

“Khà khà, đúng là trời sinh dâm tướng a, trước đây ta thực sai quá lại để một người có thiên phú làm đĩ như nàng mai một tài nghệ ở nơi hẻo lánh này. Hồng Trần a, lang quân lần này sẽ không cô phụ tâm ý của nàng nữa đâu.”

Chu Cương Liệt lại cảm thán một phen, những lời khen ngợi của hắn làm nàng nghe mà càng nứng bạo, mật huyệt không ngừng co thắt tiết ra dâm thủy lai láng.

Ngay dưới âm vật là niệu đạo bé xíu đọng nước, kế tiếp là cửa mình, một khe hẹp nhưng sâu viền quanh bởi lớp da mịn màng, hồng nhạt, co giãn như cao su tự nhiên.

Bên trong, từng tầng từng lớp thịt ẩm nóng xếp nếp chặt chẽ bóng loáng bởi chất nhờn trong suốt, dẫn vào một đường hầm tối thẳm. Chu Cương Liệt tỉ mỉ quan sát cùng đánh giá muốn tìm ra bí mật mà Đãng Hồng Trần đang che giấu nhưng lại không thể nắm bắt được gì, hắn ngước lên nhìn nàng dò hỏi.

“Hồng Trần a, quà của nàng dành cho ta được giấu ở đâu vậy? Đừng làm ta nôn nao nữa, mau đem ra cho lang quân chiêm ngưỡng đi nào.”

“Hì hì, Chu lang chàng thực thiếu kiên nhẫn, chẳng phải đã bày ra trước mắt chàng rồi đó sao? Một dâm ma ngự nữ hàng vạn như chàng nếu không nhận ra thì còn kém lắm đó.”

Lời nói mang đầy ý khiêu khích của nàng càng làm lòng tò mò của Chu Cương Liệt thêm mãnh liệt hơn, hai mắt hắn dần bốc lên từng luồng khí vụ, con ngươi chuyển sang tím tà mị, rõ ràng là trạng thái đang khu sử Dục Nhãn.

Hắn trừng mắt chằm chằm vào cái lỗ lồn sâu như vực thẳm kia muốn tìm ra bí ẩn giấu kín. Cảnh tượng trong âm hộ của Đãng Hồng Trần hiện rõ mồn một, biểu hiện trên khuôn mặt hắn lúc này hết sức đa dạng, từ ngơ ngác chuyển sang hoài nghi ngỡ ngàng rồi lại hưng phấn lạ thường.

Cách cửa mình chừng chưa tới năm phân có một lớp màng thịt mỏng manh, là kẻ chuyên đưa các thiếu nữ vào đời làm sao hắn không nhận ra thứ đó là gì được.

“Đây… đây là màng trinh? Chẳng phải năm đó chúng ta từng làm vô số lần rồi sao? Sao nàng lại còn trinh nguyên… không lẽ…”

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230