Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 20
Phần 20: Vây khốn

“Tần tiên tử, Vương tiên tử, hai người xin chớ động can qua, lần này chúng ta quả thực mang hảo ý có chuyện cần thương lượng, không muốn nảy sinh giao tranh, hãy nghe tại hạ nói rõ đã.”

Mã Vinh Thành xua tay lui người lại, hắn đối với khí thế của hai nàng trước mặt cũng âm thầm líu lưỡi, hai đoá hoa kiều diễm kia đều có gai độc nha, nếu mê đắm nhan sắc mà để đầu dưới chi phối nói không chừng chết bất đắc kỳ tử lúc nào không biết.

“Hừ, cho ngươi một cơ hội, có lời gì mau sủa, chúng ta không có thời gian ở đây dong dài với các ngươi.” Vương Nhã Khuê vung vẩy roi thép lạnh nhạt nói.

“Dễ nói, dễ nói, chúng ta là biết nhị vị tiên tử đây muốn đi đâu, tại hạ mạo muội kính mong các nàng đừng tham dự vào chuyện lần này, Vô Lượng Kiếm Các cùng Huyền Nữ Cung và Hắc Nha Tông theo hai vương khác nhau, xưa nay nước sông không phạm nước giếng, nên tránh nảy sinh xung đột không đáng có ảnh hưởng tới hòa khí ba nhà.”

Lời nói này của Mã Vinh Thành nghe thì rất nhẹ nhàng nhưng thâm ý bên trong chỉ cần có đầu óc liền hiểu, hắn đang đưa ra cảnh cáo cho các nàng, muốn hai tông môn Tần quốc đứng ngoài vụ này nếu không sẽ chuốc thù oán với thế lực của bọn chúng, Vô Lượng Kiếm Các có hơn năm vị Địa Tiên, quả thực đủ để đe dọa đến an nguy của các nàng, nhưng hiện tại có chủ nhân ở sau chống lưng, các nàng sợ cái rắm.

“Xì, ngươi muốn mang thế lực ra đe dọa chúng ta? Mơ đi, cả thiên hạ đều biết Tuyết Liên Cung cùng chúng ta có quan hệ hảo hữu, nếu vì e ngại vài ba lời sáo rỗng của các ngươi mà bỏ mặc đồng minh bị hủy diệt thì danh dự mặt mũi của chúng ta để ở đâu? Muốn đánh thì đánh, ta xưa nay chưa hề ngán bất kỳ kẻ đồng cấp nào cả.” Tần Mộ Uyển chĩa mũi hoa thương về phía trước, chiến ý dâng trào, Vương Nhã Khuê cũng nhếch môi cười nhạt xem như đồng tình với ý kiến của khuê mật.

“Nhị vị tiên tử xin hãy bình tĩnh suy xét, tình cảm giao hữu nhạt như nước chỉ là nhất thời, lợi ích tông môn mới là trên hết, nếu các nàng can dự vào việc này sẽ chẳng có ích lợi gì cho bản thân lại còn chuốc thêm thù hận với Vô Lượng Kiếm Các chúng ta, phải biết người biết ta nhận định thời thế lựa chọn phe phái chính xác mới là chuyện kẻ trí nên làm a.”

“Bọn ta không cần ngươi dạy cách ứng xử. Khôn hồn thì cút về Sở quốc chờ chúng ta ghé thăm, còn không liền bỏ mạng lại đây đi, bớt cho Đãng tỷ tỷ bên kia vài cái vướng bận.” Tần Mộ Uyển tay trái cầm thương, tay phải cầm kiếm, toàn thân bộc phát uy thế muốn chấn nhiếp địch nhân.

“Tần tiên tử thật nóng tính, sự vụ lần này dù các nàng có tới nơi cũng vô phương trợ giúp, ta biết các nàng đang nghĩ Tuyết Liên Cung có cường giả siêu việt Địa Tiên ở sau hỗ trợ nên mới mạnh miệng như vậy, nhưng đáng tiếc, chúng ta đã quyết tâm đánh tức là đã có nắm chắc, một cái Chân Tiên trung kỳ không đủ để gánh vác giúp các nàng tai qua nạn khỏi đâu.”

Mã Vinh Thành vừa nói vừa đưa ngón tay chỉ chỉ lên trời, hàm ý của hắn các nàng hiểu rõ, kẻ này vì để khiến các nàng dao động chùn bước đã hoàn toàn khoe ra bài tẩy của mình rồi.

“Phì, tưởng đem tiên nhân ra hù dọa thì sẽ khiến chúng ta sợ? Nói cho ngươi biết, Tuyết Liên Cung chúng ta nhất định phải trợ giúp bằng bất cứ giá nào, chớ làm mất thời gian nữa, lên đi.” Vương Nhã Khuê khinh bỉ giơ roi thép lên.

Mã Vinh Thành ngẩn người ra một lúc, hắn thật không hiểu tại sao đã nói tới mức này còn chưa thể khiến hai nàng này lung lay, thậm chí đem chuyện tiên nhân tham dự cũng không làm các nàng biết sợ mà lui.

“Vinh Thành, huynh còn nhiều lời với mấy ả này làm gì? Mau ra tay, giờ không phải lúc để huynh bày trò tán tỉnh ong bướm đâu.”

Chung Ly Lạp Chân ở bên cạnh đã hết nhẫn nại, lúc đầu hai người bàn bạc thống nhất giành trước tiên cơ không để hai ả kia kịp trở tay, thế mà khi nhìn thấy nhan sắc xinh đẹp của họ thì hắn lại chuyển qua dùng miệng lưỡi khuyên nhủ, hừ, nhìn liền biết tên này lại tái phát cái thói xấu mê gái rồi.

“Ài, nhị vị tiên tử, nếu đã như vậy chúng ta cũng đành phải mạo phạm rồi, trận khởi!!!” Mã Vinh Thành lắc đầu thở dài, hắn dù có mê luyến các nàng nhưng vẫn tự hiểu rõ đại sự tông môn mới là quan trọng, trên tay hắn cầm một lá bùa vàng, chân khí khẽ tuông lập tức bốc cháy.

Cùng lúc đó, rừng núi bốn bề như gọi nhịp, lấy nơi bọn họ đứng làm trung tâm, phạm vi mấy dặm bỗng chốc dâng lên từng cột sáng từ vô vàn kiếm khí.

“Không tốt, còn có trận pháp bẫy rập, mau tránh!” Vương Nhã Khuê vốn thân pháp nhanh nhẹn hơn lập tức kéo tay Tần Mộ Uyển muốn thoát ra khỏi phạm vi trận pháp nhưng dường như đã muộn, kiếm khí tứ bề khép kín tạo thành một cái lồng giam vững chắc không có thứ gì lọt ra ngoài được.

“Hừ, tưởng như vậy có thể vây nhốt ta sao? Bách Bộ Thương Hoa – Huyền Nữ Vũ Hoa Linh, khai mở!” Tần Mộ Uyển một thân uyển chuyển vung múa hai vũ khí trong tay, pháp tướng phía sau cũng dần dần như thực chất, chỉ trong chốc lát không gian đã xuất hiện đầy những cánh hoa đủ loại màu sắc tung bay.

Một đoá hoa lớn nở rộ, hình chiếu Cửu Thiên Huyền Nữ tiên vận ngời ngời lả lướt thi triển điệu múa, những cánh hoa bay đầy trời lúc này lại trở thành hàng vạn món lợi khí nhắm vào kiếm trận mà công phá, hàng loạt tiếng nổ chát chúa vang lên, khói bụi mịt mùng.

Uy lực của một đòn tấn công diện rộng này đủ sức để san bằng một khu vực thành bình địa, nhưng khi cảnh vật dần hiện rõ thì cả Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê đều ngỡ ngàng, pháp trận kia ngoại trừ vài vết xước thì không có vấn đề gì.

“A, sao có thể?” Nàng che miệng khó tin thốt lên.

“Tần tiên tử chớ phí công, đây là Dung Huyết Thủ Kiếm Trận của Vô Lượng Kiếm Các chúng ta, dùng máu huyết của bản thân làm vật dẫn, trừ phi các nàng giết được ta bằng không đừng mong thoát ra, cứ yên ổn ở lại nơi này chờ đến khi Tuyết Liên Cung bị hạ ta sẽ thả hai nàng đi.” Mã Vinh Thành thập phần tự tin khẽ mỉm cười đắc ý.

Vương Nhã Khuê cũng tự mình thi triển chiêu thức toàn lực công kích nhưng đúng là không thể mảy may xê dịch nổi kiếm trận vây quanh này.

“Haha, tiên tử Tần quốc mà người đời đồn đại cũng chỉ là sở hữu cái túi da xinh đẹp hơn một chút mà thôi, sao hả, bộ dáng hùng hổ bá đạo lúc nãy đâu? Sao chỉ có một trận pháp nhỏ của chúng ta bày ra cũng không phá được thế?”

Chung Ly Lạp Chân vốn sớm ganh ghét với tư sắc của hai nàng nên được dịp liền giở giọng châm chọc mỉa mai.

“Giờ phải làm sao đây?” Tần Mộ Uyển liếc qua đồng bạn của mình hỏi ý, nàng biết nếu bản thân lâm vào nguy khốn thì chủ nhân sẽ lập tức ra tay cứu giúp, nhưng nàng vẫn muốn cho hắn thấy thực lực chân chính của mình, nếu chỉ có hai kẻ địch cùng cấp mà không thắng được thì làm sao xứng đáng với những cơ duyên mà chủ nhân đã bỏ ra cho các nàng.

“Không nghe tên kia nói sao? Nếu muốn phá trận phải xử lý kẻ lập trận, chúng ta cứ ra tay lấy mạng hắn là được mà.”

Vương Nhã Khuê thản nhiên nói, trường tiên trong tay lập tức nhắm về phía Mã Vinh Thành vụt tới. Hắn cùng Chung Ly Lạp Chân song song nhảy lùi né tránh, đại trận này lập nên ngay cả họ cũng không thể nào thoát ra được, đã đến nước này đôi bên đều tự xác nhận khó tránh khỏi một trận chiến.

“Chung Ly muội, theo sát ta, nhớ kỹ chỉ cần dây dưa cầm chân họ, chớ nên liều mạng.”

“Muội biết rồi.” Hai người động tác nhịp nhàng dứt khoát, trường kiếm rút khỏi vỏ, chân khí lượn lờ dao động sẵn sàng nghênh địch.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230