Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 3
Phần 3: Song sinh cung chủ

Tại một vùng núi cách Ung Thành khoảng mười dặm, Chu Cương Liệt đã tìm được nơi rất thích hợp để đặt bản làng mới, chỗ này đất đai tươi tốt, có một khoảng đồng bằng khá rộng, lưng tựa vào mấy quả đồi thấp.

Hắn từ Sơ Đạo Hỗn Độn Tháp lấy thôn Tĩnh Khê thu nhỏ ra, dân cư cũng rất biết nghe lời, mấy ngày nay chỉ sinh hoạt bên trong làng, ăn đồ ăn dự trữ, mọi sinh hoạt vẫn diễn ra bình thường.

“Phóng! Đại địa dung nhập!” Chu Cương Liệt chỉ tay lên lập tức hóa mảnh đất trở lại kích thước ban đầu sau đó từ từ hạ nó xuống sáp nhập làm một với vùng địa hình phía dưới, mọi thao tác đều ăn khớp, chỉ một khắc đồng hồ sau tại mảnh đất vốn là bình nguyên trống trơn lại bỗng mọc lên một bản làng nhỏ với những mái nhà san sát, đồng ruộng vừa mới cấy xong, dược điền bốc lên mùi thơm ngát của cây thuốc, nếu ai không biết sẽ nghĩ thôn này vốn đã ở đây từ rất lâu rồi.

Hắn dẫn theo bốn nữ đáp xuống giữa làng, các nàng cũng chẳng có ai mặc qua quần áo, đều là nhờ ảo cảnh của hắn che đậy, từng bộ ngọc thể trắng nõn đẫy đà trần trụi khoe ra không chút ngại ngần.

Thôn dân từng người bước ra khỏi nhà tò mò nhìn ngang ngó dọc quan sát hoàn cảnh chung quanh, vẫn là mảnh đất với bản làng quen thuộc đó nhưng hiện tại đã tọa lạc ở một nơi lạ lẫm, không còn trong cái chốn hoang sơn dã lĩnh suốt ngày lo lắng bị thú dữ tập kích nữa, tâm trạng ai nấy thấp thỏm mừng vui, đám trẻ con kéo nhau tung tăng chạy nhảy trên thảo nguyên xanh mướt.

“Haha, thấy thế nào? Hài lòng với chỗ này chứ? Từ nơi đây muốn tới thành thị lớn nhất Tần quốc chỉ có khoảng mười dặm đường thôi đó.” Chu Cương Liệt đừng giữa làng chắp tay sau lưng cười vang.

“Xin cảm tạ đại ân đại đức của thượng tiên, ngài đã công tân sinh chúng tôi thêm một lần nữa.” Vị trưởng thôn già lão dẫn đầu mọi người tiếp tục quỳ xuống bái lạy, điểm công đức dồi dào kéo về làm Chu Cương Liệt cười hớn hở vô cùng.

“Tốt lắm, kế tiếp nên bắt tay kiến thiết lại bản làng rồi, các nàng có sáng kiến gì không?” Hắn quay sang hỏi chúng nữ.

“Ưm, đầu tiên em nghĩ nên xây dựng tu bổ lại các nhà trong thôn, bỏ đi mái tranh vách lá, giúp họ có nơi ở kiên cố khang trang trước.” Khinh Y nhìn quanh một vòng rồi trả lời.

“Kế tiếp vẫn phải dựa vào sức của họ, chúng em khi trở về sẽ liên hệ một số chấp sự hoàn thành thủ tục để họ chính thức trở thành con dân của nước Tần, sẽ có quan lại binh lính đến đây thiết lập luật lệ cũng như giúp đỡ dân chúng định hướng nghề nghiệp để họ có thể tự lực làm ăn sinh sống.” Vũ Uyên nếu ý kiến.

“Ân, em cũng sẽ nhờ một số mối quan hệ để các tông phái phụ cận cắt cử đệ tử đến bảo vệ làng này, có Huyền Nữ Cung chống lưng sẽ không sợ ai dám cả gan bức hiếp họ đâu.” Lam Hinh tiếp lời.

“Ừm, tốt lắm, mọi người nghe rõ hết rồi chứ, cuộc sống sau này chỉ cần các ngươi chăm chỉ thì nhất định sẽ sung túc thịnh vượng hơn rất nhiều, chúng ta sẽ tạo điều kiện thật tốt để thôn làng sớm hòa nhập vào Tần quốc, nhưng nhất định không thể ỷ lại vào sự trợ giúp của chúng ta mà lười nhác huênh hoang tự đắc.” Chu Cương Liệt dõng dạc tuyên bố.

“Chúng tôi nhất định ghi nhớ kỹ lời dạy của Thượng tiên, được ngài cùng Khinh Y và các vị tiên tử đây chiếu cố đến được nơi an cư lạc nghiệp mới đã là phúc phần của ba trăm hộ dân ở đây rồi, chúng tôi nhất định siêng năng cần cù xây dựng bản làng ấm no hạnh phúc.” Trưởng thôn bước lên cùng mọi người đồng loạt cúi đầu lạy tạ.

“Ừm, các ngươi trước mắt ổn định cuộc sống, sẽ sớm có người được cử đến giúp đỡ xây dựng lại nhà cửa, vật tư sẽ do chúng ta cung cấp.” Linh Lộc gật đầu nhẹ giọng nói.

Dưới sự đưa tiễn của gần nghìn người dân, Chu Cương Liệt mang chúng nữ cưỡi mây bay về phía Ung Thành, cũng đã tới lúc hắn gặp lại hai cái tình nô đã xa cách bấy lâu rồi, Tần Mộ Uyển tiên tử bên ngoài lãnh đạm như nước nhưng lên giường lại gợi cảm nhiệt tình như lửa, Vương Nhã Khuê bé trà xanh lẳng lơ rất biết cách chiều chuộng, chậc, chỉ nghĩ tới thôi đã làm thằng em rục rịch không yên rồi.

Ung Thành so với trăm năm trước quy mô ngày càng phồn thịnh sầm uất hơn rất nhiều, quốc quân hiện tại là Tần Giang Vương Tần Tự Thành, chính là cháu nội của Tần Tuyên Vương Tần Vĩ năm xưa si mê cung chủ Huyền Nữ Cung đến độ không chịu lập Vương Phi, phải đến khi Mộ Uyển theo lời Chu Cương Liệt cho hắn được toại nguyện mong ước có được tiên tử thì Tần Vĩ mới chịu lấy công chúa Tấn quốc sinh ra hậu đại.

Trải qua hơn trăm năm tên quân vương si tình kia đã sớm quy tiên từ lâu, vương vị cũng truyền thêm được hai đời rồi, nhờ sự trợ lực của hai đại phái mà hùng cứ vững mạnh một phương không ai dám đụng chạm.

Ngay khi bước vào thành Chu Cương Liệt đã từ xa trông thấy pho tượng Cửu Thiên Huyền Nữ còn cao lớn lộng lẫy tràn đầy thần uy gấp nhiều lần lúc trước. Trong nội thành, Huyền Nữ Cung vẫn nằm ở vị trí đắc địa nhất, quy mô hoành tráng y hệt một toà tiên cung tọa lạc ở chốn nhân gian, từng dãy kiến trúc đình đài lầu các được xây dựng bằng những loại vật liệu đắt giá quý hiếm, dân chúng khắp nơi nô nức đổ về đảnh lễ cầu khấn vô cùng đông đúc.

Chu Cương Liệt âm thầm ganh tị với vị Cửu Thiên Huyền Nữ ở trên trời kia, chỉ cần ngồi chơi xơi nước chẳng cần làm gì vẫn có được vô vàn niệm lực công đức chúng sinh chảy về như thác đổ. Ừm, không biết diện mạo thực của nàng có đẹp như bức tượng tràn đầy thần vận kia không, khi lên trời nhất định phải tìm hiểu một phen, nếu hợp khẩu vị thì hắn cũng không ngại ôm lấy nếm chút tư vị, hê hê.

Nhìn thấy Vũ Uyên và Lam Hinh trở về, vài nữ đệ tử xinh đẹp vội tiến tới chào hỏi thân thiết, các nàng tuy không biết Chu Cương Liệt là ai nhưng thấy hắn khí khái phong độ ngời ngời cũng khẽ đỏ mặt cười duyên cúi mình hành lễ.

Khu vực quảng trường đặt tượng thần và đại điện là nơi bách tính tín đồ đến dâng hương, các nàng một đường dẫn hắn và Khinh Y ra phía sau hậu sảnh nơi đón tiếp khách nhân quan trọng.

Năm người vừa tiến vào đã nhìn thấy hai cái nữ tử dung mạo phi phàm đang ngồi trò chuyện, diện mạo các nàng giống y hệt nhau, không cần nói cũng biết là một đôi tỷ muội song sinh. Chu Cương Liệt vừa ngó qua liền nhận ra ngay đó chính là Băng Tâm và Thanh Tâm, hai cái thiếu nữ năm xưa được chính tay hắn cứu ra khỏi Thập Vương Thành.

Vóc dáng cân đối với những đường cong mịn màng dẻo dai, bộ tiên y như tô điểm thêm nét phiêu dật xuất trần, khuôn mặt tú lệ đã bớt đi vẻ thiếu nữ ngây thơ nhưng lại nhiều hơn phong vận thành thục diễm tuyệt, trên người các nàng còn có thêm chút khí chất thượng vị giả của người đứng đầu thế lực. Quả là hai vưu vật đủ sức hút khiến bất kỳ nam nhân vào cũng muốn hái hoa đánh cả cụm.

Để hắn cùng Khinh Y tạm thời ở ngoài cửa, ba nàng Linh Lộc, Vũ Uyên và Lam Hinh cùng nhau tiến vào trước.

“Ồ, Uyên Nhi, Hinh Nhi, hai đứa trở về rồi sao? Lịch luyện thế nào? Có gặp bất trắc gì không?” Một trong hai nàng nhận ra sự xuất hiện của các nàng liền quay lại mỉm cười hỏi han.

“A, sư phụ con nhớ người muốn chết.” Lam Hinh vội vàng chạy tới sà vào lòng nàng kia dụi đầu nũng nịu mà quên mất mình vẫn còn đang trần truồng, may mà ảo thuật của Chu Cương Liệt có thể làm giả cả xúc cảm khi chạm vào, nếu không Băng Tâm và Thanh Tâm sờ thấy đệ tử mình không mảnh vải che thân thì khó mà giải thích a.

“Coi con kìa, đã lớn như vậy mà còn làm nũng y như con nít.” Băng Tâm cười hòa ái xoa đầu cô đệ tử nhỏ trách yêu.

“Sư phụ, chúng đệ tử không làm nhục mệnh, đã đột phá hóa Thần cảnh rồi.” Vũ Uyên thanh lệ đứng đắn hơn sư muội, nàng bước tới gần khẽ cúi đầu hành lễ.

“Ừm, tốt lắm, với thiên phú của hai đứa chỉ cần tiếp tục cố gắng rèn luyện thì mấy mươi năm sau liền có thể kế thừa chức vị của chúng ta trở thành cung chủ đời tiếp theo rồi. Chuyến đi này cũng thật vất vả cho Linh Lộc muội muội, chúng ta nhất định sẽ đưa ra tưởng thưởng xứng đáng.” Thanh Tâm tươi tắn hài lòng gật đầu nhìn về phía mỹ nữ thành thục đang đứng đằng sau.

“Đa tạ cung chủ, đó là bổn phận của ta mà thôi, không đáng gọi là vất vả.” Linh Lộc cũng cúi đầu nhẹ giọng cảm tạ.

“À quên nữa, lứa đệ tử tuyển lựa từ Linh Sư Môn đã đưa về rồi chứ? Năm nay có bao nhiêu người đủ tiêu chuẩn?” Băng Tâm nhớ đến chính sự vội hỏi. Ba nàng kia nhìn qua nhau khẽ gật đầu, Vũ Uyên hơi trầm giọng đáp.

“Sư phụ, chỉ có một người mà thôi.”

“Gì cơ? Sao lại chỉ có một? Không lẽ chất lượng đệ tử mười năm nay của họ suy giảm rồi? Hay là Linh Sư Môn không chịu giao người cho chúng ta?” Băng Tâm lời nói có phần lạnh đi đôi chút.

“A, không phải, tất cả là có nguyên do, trước tiên chúng ta muốn để sư phụ gặp một người trước sau đó sẽ kể hết mọi chuyện.” Lam Hinh lắc đầu nguầy nguậy.

“Hừm, còn làm bộ thần thần bí bí nữa, thôi được rồi, con muốn chúng ta gặp ai?” Băng Tâm gõ lên trán cô đệ tử lý lắc của mình một cái trách móc.

“Hì hì, một người mà sư phụ sẽ không thể nào quên a.”

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230