Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 129
Phần 129: Tiên tử hay kỹ nữ

Mi thanh mục tú, khuynh quốc khuynh thành, xảo đoạt thiên công, những tính từ này đều khó thể diễn tả được hết vẻ đẹp và khí chất cao quý xuất trần của nữ tử tiên vận đang gãy đàn này.

Nhan sắc của nàng là sự kết hợp giữa sự thanh cao thoát tục tôn quý như một vị tiên tử hạ lạc phàm trần cùng với phong thái mị hoặc diễm lệ gợi tình đến cực điểm của một cô gái phong trần dày dặn. Bản chất hai thể loại này hoàn toàn trái ngược nhau nhưng không hiểu tại sao lại có thể cùng lúc xuất hiện trên thân nàng.

Nói nàng là tiên tử nhưng cái cơ thể lõa lồ thập phần khêu gợi phô bày hết những chỗ kín đáo nhất kia liệu có giống cách hành xử của tiên tử hay không?

Nhưng nếu cho rằng nàng là hạng gái điếm ô lẳng lơ dâm đãng như kỹ nữ thì liệu có cô gái phong nguyệt nào lại mang khí chất xuất chúng cùng tiên vận thoát tục như nàng sao?

Không gian gần như tĩnh lặng chỉ còn lại tiếng đàn bay bổng như tiên nhạc chốn bồng lai tú sắc. Vị tiên tử với dãi lụa đào quấn quanh thân không chút để ý tới những cặp mắt đói khát đang soi mói tới từng chân tơ kẽ tóc của mình.

Thứ duy nhất mà nàng che đậy chính là dung mạo, có vẻ như đối với nàng chỉ cần không để thế nhân thấy được khuôn mặt của mình là đủ, còn lại tùy ý bọn họ ngắm nghía thỏa thích.

“Hì hì, phu quân, hóa ra Liễu Như Yên cái tình nô kia cũng có mặt ở đây, nhìn bộ dáng của cô ta so với trước đây e là còn táo bạo dâm dật hơn mấy phần a.”

Lạc Thủy chớp chớp mắt hạnh cười mị hoặc đưa ra đánh giá, trong lòng lại không nhịn được nhớ lại cuộc hành trình cách đây hơn trăm năm cùng Chu Cương Liệt phiêu lưu ở Tây Hải.

“Khà khà, đồ đĩ đó thì làm sao mà dâm đãng bằng Lạc Thủy nương tử của ta cho được. Sợ là khi nàng xuất hiện sẽ khiến mấy nữ kia đều không thể nhận ra đó nha.”

Chu Cương Liệt thoải mái đùa cợt khiến Lạc Thủy gật đầu đắc ý, đúng là nàng hiện tại đã khác xưa rất nhiều, chốc lát nữa ra sân cũng nhất định phải đặc sắc gấp nhiều lần mấy muội tử kia vậy mới khẳng định được vị thế của chính cung phu nhân.

Không sai, tiên tử lõa thể đánh đàn vừa xuất hiện chính là Liễu Như Yên đỉnh đỉnh đại danh mà Chu Cương Liệt đã thu làm tình nô ở Tây Hải sau trận chiến chấn động Thiên Đình với Tư Không Trọng Kiều.

Nàng vốn là cường giả của thế lực Nam Hải nhưng sau khi sa đọa vào nhục dục lại thường xuyên hội hợp các tình nô khác của hắn cùng một chỗ bày trò thác loạn. Lần này không biết là cố ý hay trùng hợp lại có mặt ở Tuyết Liên Cung nên cũng chấp nhận ra tay giúp đỡ một phen.

Chu Cương Liệt khá hài lòng với cô nàng tình nô này, tuy nham hiểm nhiều mưu mô giả tạo nhưng những lúc thế này lại rất đáng tin cậy. Sau hơn trăm năm thì nàng cũng đã vững bước đứng ở cảnh giới Chân Tiên trung kỳ, tư chất do phục dụng Thăng Phú Đan quả nhiên dư sức để nàng vượt lạch trời thành công tiến vào tiên giai.

Sau nửa khắc, điệu đàn cũng đã kết thúc nhưng không gian vẫn như bị ngưng đọng rơi vào tĩnh mịch. Liễu Như Yên mang theo thất huyền cầm rời khỏi mái cổng đáp người xuống đứng phía trước chúng nữ Đãng Hồng Trần. Ngọc thể trần truồng không hề có chút ý che giấu nào vô cùng bình thản giống như không có chuyện gì.

“Liễu tiên tử, tất cả chuẩn bị xong xuôi rồi sao?” Đãng Hồng Trần khẽ gật đầu dò hỏi.

“Ân, Đãng tỷ tỷ, có thể bắt đầu bất cứ lúc nào, lần này chắc chắn sẽ khiến bọn kiếm tu đó hối tiếc cả đời vì dám chọc tới chúng ta.” Nàng kia dịu giọng đáp lại.

“Hì hì, màn xuất hiện thực đủ hoành tráng a, từ khi nào kỹ nữ nhà cô cũng có cái sở thích phô dâm như vậy rồi?” Vương Nhã Khuê đon đả đi tới không chút khách khí đét lên đít Liễu Như Yên một cái thật vang khiến hai mảnh mông mập rung rinh lăn tăn gợn sóng.

“Úi, hừ, ta vốn chính là không bao giờ thích mặc y phục vướng víu rườm rà. Các ngươi ở ngoài này lại trình diễn tiết mục đặc sắc như vậy nên tới phiên ta tất nhiên cũng phải thể hiện đôi chút rồi.”

Nàng kia không những không giận mà còn hùa theo cười đùa tí tởn sau đó đưa mắt hướng về phía trên nơi Tôn Diệu Anh vẫn đang bị treo lủng lẳng trong tư thế lộ hàng.

“Chà, nữ nhân này vóc dáng không tệ, rất có tư chất để làm đĩ, nếu chủ nhân có mặt ở đây chắc chắn sẽ vô cùng thích thú đó, cần phải huấn luyện cho tốt sau này đợi ngài ấy về nhất định sẽ hài lòng.”

Tôn Diệu Anh càng nghe nói càng run rẩy vẻ mặt thảm não sầu bi khôn xiết, nước mắt lại lần nữa chảy dài khóc rấm rứt tủi nhục. Nàng hiện tại không biết tương lai bản thân sẽ ra sao, tông môn đã ruồng bỏ, lại lọt vào tay kẻ địch, đợi chờ nàng chắc chắn là chuỗi ngày bi thảm nhục nhã vĩnh viễn khó thể thoát ra.

Liễu Như Yên tiếp tục quay sang đánh giá Mã Vinh Thành cùng Chung Ly Lạp Chân đang đứng gần đó.

“Chậc chậc, lần này hai ngươi làm không tệ nha, đã có thể đến cứu viện kịp lúc lại còn thu phục được hai Địa Tiên phe địch khiến họ lâm trận phản sát. Nói nghe đi các ngươi làm thế nào được vậy?”

“Hứ, tất nhiên là tại thực lực chúng ta hùng mạnh, hai kẻ này không phải là đối thủ bị đánh bại sau đó lại dùng chút thủ đoạn khiến họ ngoan ngoãn thôi.”

Vương Nhã Khuê muốn giữ bí mật tới phút chót nên mặt dày ngẩng đầu lên tự nhận hết công lao về mình. Chung Ly Lạp Chân nghe vậy vội bước tới ánh mắt mang theo vẻ lấy lòng khẽ cúi đầu.

“Tiện muội xin ra mắt các vị tỷ tỷ.”

“Hứ, mới đó đã quên thân phận của mình rồi hở? Có cần ta dạy dỗ lại từ đầu không?” Tần Mộ Uyển nhíu mày nạt ngang, tay cầm vỏ kiếm quất thẳng vào đít nàng kia một cái rõ đau.

“Úi da… vâng, tiện nô xin lỗi, heo mẹ biết lỗi rồi, xin các vị chủ mẫu hãy thẳng tay trừng phạt.”

Chung Ly Lạp Chân lập tức hiểu ý, nàng quỳ mọp xuống bò tứ chi trên mặt đất điệu bộ thảm hại khuất nhục, Vương Nhã Khuê thuận thế nâng chân dẫm lên đầu cô ta đắc ý cười khiêu khích nhìn về phía đám người Vô Lượng Kiếm Các.

Mã Vinh Thành ở bên cạnh thấy đạo lữ của mình bị lăng nhục công khai như thế tuy rất bất mãn nhưng nhìn vào biểu tình vui vẻ của nàng cũng không tiện nói gì thêm chỉ khẽ lắc đầu thở dài.

Trịnh Viễn Đông sớm đã quay trở lại pháp thuyền, hắn đau đớn ôm lấy phần cánh tay đã bị chém đứt oán hận nghiến răng ken két. Hành động vũ nhục đối với Chung Ly Lạp Chân không khác gì một cái tát trực tiếp vào thể diện của môn phái, hắn ngước mắt lên nhìn về phía trên lầu cao nơi năm vị Chân Tiên đang ngự tọa. Không biết bước tiếp theo sẽ đi như thế nào đây.

Khán giả xung quanh sau một thoáng thất thần cũng đã lấy lại tỉnh táo tiếp tục xôn xao bàn luận về vị nữ nữ thần bí mới xuất tràng kia. Bởi vì Liễu Như Yên là đại năng vốn rất ít người biết đến lại che mặt kín đáo nên không ai ở đây nhận ra thân phận.

Đây cũng là bổn ý của Đãng Hồng Trần, dù gì nàng kia cũng là người hải ngoại, xưa nay cùng trung thổ có hiềm kích khó xóa nhoà bởi vậy nên giấu mặt để tránh rắc rối.

Nhưng cũng thực bó tay với cái dâm nữ kia, bảo nàng che mặt thì nàng đúng là chỉ che mỗi cái mặt, còn lại cơ thể đều trần truồng phô bày ra hết. Nhưng cũng khó trách, năm đó chính Chu Cương Liệt là người đã thiết lập quy tắc biến nàng thành cái nữ tử cuồng khoả thân bởi vậy suốt hơn trăm năm qua Liễu Như Yên vẫn thường xuyên ở trong bộ dạng lõa thể như thế này đi khắp nơi.

“Chân Tiên trung kỳ, khí tức đó chắc chắn không thể nào lầm được, tiên nhân phe địch ra mặt rồi!” Độc Mục Hiệu Uý hưng phấn reo lên chỉ về phía nữ tử tóc xám vừa ra sân kia.

“Hừ, đúng là một ổ tà tu dâm ô đồi trụy, cả tiên nhân cũng là cái loại lẳng lơ dâm tao không biết xấu hổ như thế, loại này xứng đáng bị tru diệt.” Lệ Nhiễm Sương bĩu môi khinh miệt.

“Tả gia chủ, tiếp theo nên làm thế nào? Tiên nhân phe địch xuất hiện rồi tại sao thiên binh vẫn chưa giáng xuống? Chẳng lẽ phải đợi chúng ta ra tay đánh nhau thì mới tính là vi phạm luật trời sao?” Thiết Mộc Tử La bẻ bẻ hai nắm tay chắc nịch, nàng ta đã ngứa ngáy muốn ra trận lắm rồi.

Tả Thương Khung cũng không rõ tại sao thiên binh giờ này vẫn không thấy tăm hơi đâu nên chỉ lắc đầu nhìn về phía Nhan Như Ngọc.

“Nhan kiếm tiên, hay ngươi ra mặt cùng đối phương giao đấu trước, ta sẽ tiếp tục câu thông với thiên binh xuống áp trận, nếu thực sự không thể gọi tới vậy thì chúng ta liền buông tay cùng nhau xuất chiến đánh vào Tuyết Liên Cung.”

Mỹ nhân kiếm tiên băng tuyết khẽ đảo mắt quan sát toàn bộ tình huống một lượt, khi nhìn tới Chung Ly Lạp Chân đang chổng mông quỳ như chó cái dưới chân của đám nữ tử kia thì đáy mắt nàng đã xuất hiện một tia sát ý nồng đậm.

Lần này nàng phải tự tay diệt sạch, xóa tan hết những nhân tố khiến uy vọng của Vô Lượng Kiếm Các sụp đổ. Phải biết nhờ có danh tiếng của tông phái nàng ta mới thu thập công đức chi lực đầy bồn đầy bát sẵn sàng cho việc đột phá Kim Tiên, nếu sau trận này những chuyện xấu xa mất mặt bị đồn đại ra ngoài thì chắc chắn sẽ làm số lượng tín đồ giảm sút, đó là một tổn thất lớn lao khó bù đắp được.

Những kẻ dám cản trở gây khó khăn cho việc chứng đạo của mình Nhan Như Ngọc nhất định sẽ diệt sạch không buông tha.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230