Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 75
Phần 75: Lập đạo

“Ô ô ô… aaaaa… hư… á… c… hủ… nh… ân… cứuuuuu… em… á… aaaa… hự… a…”

“K… hông… cái này… ực… Ứ ư… ô… ô… ch… ết… m… ất…”

“Ra… e… m… raaaa… Ra nữa… l… ại… ra… á á á… hư… ô…”

Từng cơn sướng khoái đổ ập đến như tràng giang đại hải nổi sóng vồ vập lấy ba thân thể bé nhỏ. Các nàng chỉ là những thiếu nữ mới lớn gần đây mới trải chút sự đời, kinh nghiệm còn non nớt làm sao chịu nổi những chiêu trò của một tay chơi lão làng như Chu Cương Liệt.

Từng người bò lết trên sàn, toàn thân tả tơi, tóc tai rối nùi, cảm giác đó vẫn không dừng lại, cơn phê tê tái từ dưới gót chân theo kinh mạch len lỏi qua các mô thịt, từng mạch máu, tế bào nhận lấy kích thích dữ dội, đại não như sắp nổ tung.

Chỉ trong một chút thời gian ngắn ngủi nhưng âm hộ của các nàng đã bị hàng ngàn hàng vạn cú nện tàn bạo, hoa tâm giống như đại môn của một toà cô thành yếu ớt đứng trước từng đợt giáp công của một khúc gỗ lớn. Sau đó toàn bộ nỗ lực đều thất bại, cửa mình bị công chiếm mở rộng để quân địch thế như chẻ tre tràn vào xâm lấn phòng hoa nội thể.

Từng tầng từng lớp huyệt thịt thất thủ, hai cái dương căn không chút nhân từ đại sát tứ phương lấy thế phá vỡ nghiền nát mà khuấy đảo tử cung các nàng.

Ba cô gái gần như đã ngất lịm, cổ họng chỉ còn ngân lên vài âm thanh ư ử the thé như mèo kêu chứ không còn đủ sức la hét thêm nữa, bên dưới động huyệt vẫn không dứt những cơn chấn động. Cũng còn may là Chu Cương Liệt đã tiết chế bản thân nếu không các nàng e là sẽ chịu đủ khổ đau, bị chơi cho hồn vía rời khỏi xác phàm cũng không chừng.

Mà chúng nữ bên kia ngoại trừ Lạc Thủy vẫn điềm nhiên thì mấy nàng còn lại đã co rum lại vào nhau hết cả rồi, chứng kiến một màn mở rộng tam quan như thế khiến chúng nữ cũng phải hoài nghi, chủ nhân làm sao chỉ trong lúc bọn họ tắm rửa có nửa giờ lại đem ba cô tiểu muội làm thành thế này?

Nhìn biểu hiện của Vũ Uyên, Lam Hinh và Khinh Y còn dữ dội hơn vừa bị hàng trăm gã đàn ông địt tập thể nữa. Chung Ly Lạp Chân quỳ bò dưới đất thì âm thầm nuốt nước bọt ao ước, ba cái thiếu nữ kia nhìn có vẻ rất sướng a.

“Phu quân đã làm gì trên người họ vậy?” Lạc Thủy bám lấy cánh tay hắn dò hỏi, nàng theo hắn đã lâu hiểu rõ hết những kiểu chơi tình thú của nam nhân này nhưng chưa hề thấy hắn dùng chiêu này bao giờ.

“Khà khà, là thế này…” Chu Cương Liệt lần lượt giải thích thủ đoạn của mình, chúng nữ ghé tai nghe ngóng rồi cũng hít vào một ngụm khí lạnh.

Thao túng thời gian, ngưng đọng khoảnh khắc, đây là quyền năng kinh khủng tới bậc nào cơ chứ? Các nàng là người tu hành sống lâu năm, sách vở điển tịch ghi chép các thời kỳ cơ bản đều làu thông nên hiểu biết đối với pháp môn thế gian cũng khá rộng rãi.

Từ đạo môn, ngũ hành, âm dương bát quái, quang minh hắc ám, đến những công pháp thời cổ của nhân loại và các tộc khác. Đại đạo ba ngàn diễn biến nhiều vô số kể, nhưng chỉ có thời gian và không gian là khó nắm bắt nhất, cũng ít xuất hiện trong điển tịch nhất. Nó thuộc về phạm trù gần với quy tắc đại đạo, kẻ nắm giữ thời không xưa này hiếm có khó tìm, ai chẳng phải cự đầu một phương danh chấn tam giới.

Thế mà vị chủ nhân vốn đã tỏa sáng như mặt trời ban trưa này của các nàng cũng là một cường giả có khả năng thao túng nắm bắt thời gian chi lực, thực quá khủng a.

Người ta sở hữu lực lượng như vậy nhất định sẽ xưng hùng xưng bá làm kẻ tay to mặt lớn ở tiên giới, chấp chưởng quyền uy tận hưởng vạn dân kính bái thờ phụng. Nhưng vị chủ nhân dâm tặc này lại đem phép thuật bá đạo đó đi làm cái chuyện không có tình người, họa hại nữ tử, thực là làm cho người ta vừa hận vừa khinh bỉ.

Chu Cương Liệt ngó qua liền biết tâm tư của mấy nữ này, hắn hất cằm lên làm vẻ ngạo nghễ đê tiện.

“Gì đó, thái độ vậy là sao? Phép thuật của ta vạn năng đa dụng, nhiều tiện ích như thế đem đi chơi gái làm các nàng sướng ngất ngây chẳng phải là hợp lý rồi sao? Các nàng ai muốn tiếp chiêu của ta thì bước ra đây!”

Chúng nữ nhìn nhau rồi cười mếu một trận, có ba tấm gương đang nằm co giật trước mặt kia thì các nàng đâu ai dại mà lên chịu chết, dù rất muốn cùng chủ nhân chơi tận hứng nhưng bị địt trong lúc mất nhận thức sau đó lại ăn trọn hết sát thương cộng dồn như này chỉ nghĩ thôi cũng thấy thốn rồi.

Vũ Uyên, Lam Hinh và Khinh ý lúc này cũng đã vượt qua trận bạo địt vô nhân tính, các nàng gần như mất sạch sức lực vẫn nằm yên đó, mắt trợn ngược bất tỉnh nhân sự, cơ thể thỉnh thoảng lại co giật, miệng nấc lên sùi cả bọt mép.

Chu Cương Liệt cũng cảm thấy mình chơi hơi lố tay nên liền ân cần bế lấy các nàng dùng thủy linh khí tẩy rửa sạch sẽ một trận rồi đặt lên giường, chân khí nhu hòa truyền qua giúp ba nữ khôi phục.

Trong lúc đó hắn lại chú ý đến Chung Ly Lạp Chân đang quỳ gối phía sau, nữ nhân này còn đang len lén vân vê hột le lớn như ngón cái đang chìa ra khỏi mép thịt, thấy hắn nhìn vội lấm lét rụt tay về mím môi cúi đầu.

“Phu quân, chúng em không làm nhục mệnh, nữ nhân này hiện tại đã hoàn toàn ngoan ngoãn quy phục rồi, không có gan làm ra chuyện phản bội nữa đâu.” Lạc Thủy đi tới sau lưng hắn nhẹ giọng nói.

“Ừm, hảo! Nói cho bổn tôn nghe mục đích sống của ngươi sau này.”

Hắn gật đầu nghiêm túc nhìn chằm chằm đưa ra khảo nghiệm, Chung Ly Lạp Chân đứng trước ánh mắt như soi rọi thấu tâm can của hắn liền run rẩy một trận, thâm tâm không tồn tại dù chỉ một chút ý nghĩ phản kháng vội vã quỳ mọp sát đất ép cả hai cặp dưa lớn lên sàn.

‘Tiện nữ nhận mệnh, ta Chung Ly Lạp Chân từ nay sẽ không còn danh hào Uyên Ương Song Sát nữa, trọn đời còn lại tiện nữ sẽ chỉ là một cái kỹ nữ… không không, còn thấp hèn hơn đĩ điếm nữa. Tiện nữ là súc vật, là heo mẹ mẫu cẩu không xứng đáng làm người, là một thứ công cụ để phục vụ đàn ông, là bồn chứa tinh, nhà vệ sinh công cộng, máy đẻ, thịt tiện khí.

Tiện nữ tồn tại để làm nô lệ tình dục cho cả thiên hạ, thân thể nhơ nhuốc này bất cứ giống đực nào cũng có thể cưỡi. Tiện nữ cam lòng tiếp nhận tất cả sỉ nhục mắng chửi hay đòn roi, sống để hầu hạ cặc, chết cũng nguyện trở thành mị quỷ muôn kiếp quy phục dưới háng đàn ông.’

Khoảnh khắc này, Chung Ly Lạp Chân cảm thấy như từng câu từng chữ nàng nói đều đã cộng minh với thân thể, từ vị trí trái tim tỏa ra luồng sáng hồng tím lẫn lộn, một luồng năng lượng kỳ lạ bộc phát lan truyền khắp lục phủ ngũ tạng cốt tủy gân mạch.

“Thú vị.” Chu Cương Liệt nhe hàm răng trắng hếu ra cười toe toét, hắn âm thầm phong tỏa hết khí tức trong phòng không cho bên ngoài cảm ứng được rồi tiếp tục hứng thú quan sát. Lạc Thủy cùng mấy nữ khác thì không hiểu chuyện gì đều kinh ngạc ngó nghiêng.

Chung Ly Lạp Chân tắm mình trong ánh sáng tẩy rửa, tu vi vốn bị khóa của nàng cũng tự động hóa giải, mấy nữ Tần Mộ Uyển, Vương Nhã Khuê âm thầm đề cao cảnh giác, rõ ràng khí tức Địa Tiên của nàng này đã tăng cao hơn trước cả một mảng lớn.

Nửa khắc sau, quang hoa mới từ từ thu liễm lại, Chung Ly Lạp Chân ngồi bệt trên sàn từ từ mở đôi mắt ra, trong con ngươi của nàng ẩn chứ luồng khí thể màu hồng nhạt lấp lánh.

“Chủ nhân, đây là… tiện nhân này xảy ra chuyện gì vậy?” Vương Nhã Khuê lên tiếng thắc mắc, nàng là đang nghĩ có khi nào vì mấy câu vừa rồi Chung Ly Lạp Chân thề thốt mà Chu Cương Liệt đã vội tin tưởng giải phong ấn tu vi còn ban cơ duyên cho cô ta hay không.

Ngoại trừ Lạc Thủy dường như đã hiểu ra vấn đề đang mỉm cười ẩn ý thì các nàng khác cơ bản cũng có chung suy đoán, ai nấy đều hơi khó chịu, hừm, cơ duyên của các nàng còn chưa tới, con tiện nô heo mẹ kia thì có tài đức gì mà được chủ nhân ưu ái như vậy chứ.

“Các nàng đang nghĩ gì đó, ta không rảnh rỗi tự nhiên ban cơ duyên cho cô ta đâu. Nhưng đầu heo mẹ này lại thực có chút bản lĩnh đã tự minh ngộ ra con đường của bản thân, tìm lối sáng trong tăm tối.” Hắn tựa đầu vào ghế thoải mái cảm thán, tay vòng qua ôm lấy Lạc Thủy ngồi trên đùi mình.

“Chẳng lẽ…” Tần Mộ Uyển thông minh đã bắt được đầu mối liền không thể tin được mà nhìn chằm chằm Chung Ly Lạp Chân vẫn đang đắm chìm trong cảm giác kỳ lạ bên kia.

“Không sai, tiện nô đó mèo mù vớ phải cá rán đã lập đạo thành công rồi, bây giờ cô ta đã bước nửa bước ra khỏi phạm trù phàm giai, chỉ cần quá trình chuyển hóa linh khí thành tiên khí hoàn thành liền có thể độ kiếp thành Chân Tiên rồi.”

Hắn bình thản giải đáp, chúng nữ nghe xong ai nấy đều hít vào một hơi ngỡ ngàng ngơ ngác đến suýt bật ngửa tập thể.

Như thế cũng được? Cô ta đã lập đạo gì? Thề từ bỏ làm con người cả đời sống như súc vật, làm công cụ phát tiết dục vọng cho giống đực, nguyện vĩnh thế làm nô lệ phục vụ dưới cặc. Đây cũng có thể được gọi là tiên đạo hay sao?

Trong suy nghĩ của các nàng, đại đạo thành tiên là một thứ hư vô mờ mịt khó nắm bắt, đôi khi phải dành cả đời để minh ngộ. Lắm kẻ phải dừng bước trước ngưỡng cửa này chấp nhận số phận thành xương khô trong mả vì không thể chạm tới tầng thứ siêu tuyệt kia.

Đạo là nguyên lý tối cao, cội nguồn của vũ trụ, giá trị cốt lõi hình thành vạn vật, điều hòa chi phối mọi sự vật hiện tượng. Đối với người tu hành lập đạo cũng tương đương với cầm chắc ngọn đèn trong tay soi sáng dẫn lỗi cho họ không bị lạc trong hư không tối tăm.

Bởi vậy đã là tu sĩ luôn sẽ có cái nhìn ngưỡng vọng truy cầu tôn kính với chữ đạo này. Luôn xem đó là thứ đẹp đẽ trang trọng nhất không thể nhiễm bất cứ xấu xa nhơ bẩn nào.

Ấy vậy mà hôm nay chúng nữ lại được mở rộng tầm mắt, một vị Địa Tiên hàng thật giá thật tại đây đã lập nên tiên đạo chí cao của riêng mình chỉ với một lời thề vạn kiếp làm nô lệ cho cặc.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230