Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 226
Phần 226: Song đấu

Thịnh yến kéo dài nửa canh giờ dần khép lại trong tiếng rên rỉ đứt đoạn và không khí nồng nặc mùi tinh dịch, dâm thủy, nước tiểu. Bên bàn nữ, hơn trăm nàng nằm ngổn ngang, người quỳ bò mông chổng lên, kẻ ngửa mặt thở hổn hển, âm hộ ai cũng sưng đỏ rỉ nước, miệng dính đầy tinh trắng đục, vài nàng vẫn còn đang ôm cặc mấy hán tử da đen âu yếm không muốn buông.

Các món dâm yến trên bàn đã bị vét sạch, tô đĩa bóng loáng như mới, ly nước tiểu cạn khô chỉ còn vài giọt vàng còn sót lại trên thành ly. Một mỹ phụ ngồi bệt, nguyên cánh tay của gã da đen vẫn đang ngâm trong âm đạo, âm tinh phun ồ ạt khiến nàng ta sướng đến nấc lên, cả người co giật dữ dội.

“A… a… đầy quá… sắp hỏng mất… ô ô ô… á… lồn dâm sẽ bị xé nát mất… hư ư… ô… sướng…”

Ba mươi hán tử da đen nằm rải rác, ai nấy vẫn hùng phong ngời ngời dương vật nhầy nhụa hỗn hợp dâm dịch dựng đứng như cột cờ, bọn họ được Chu Cương Liệt trao cho thể phách ngang với Kim Tiên sơ kỳ, làm sao có thể bị một đám nữ nhân phàm giai này vắt khô được.

Bên bàn nam, cảnh tượng tuy không hỗn loạn bằng nhưng vẫn tràn ngập dâm ý. Lạc Thủy nằm trên băng chuyền trong tư thế hai đùi mở rộng, thân thể trơn bóng lấp lánh mồ hôi, vú vẫn đang chảy sữa, lồn và đít đầy mảnh vụn của bánh rau thấm dâm dịch, vài giọt nước tiểu còn đọng trên gò mu rậm đen nhánh.

Các nàng khác cũng trong tình trạng tương tự, tuy chưa địt nhau nhưng xúc cảm khoái lạc của trò này làm ai nấy sướng rơn khó tả. Chỉ đóng vai mâm mỹ thực sống thôi đã làm các nàng từng người tiết thân không biết bao nhiêu lần rồi.

Hơn ba trăm gã nam nhân ngồi quanh ánh mắt thèm khát nhưng giữ vẻ tiết chế, bọn họ vừa ăn nốt những thứ còn sót lại vừa tự cầm dương vật mà tuốt sục liên tục rồi từng người lên đỉnh xuất bắn đầy cơ thể chúng nữ.

Nhất là Lạc Thủy, nàng lần nữa lại bị đám người dâm loạn kia khiến cho toàn thân ướt sũng nhầy nhụa trong chất lỏng trắng đục. Nàng đã thiết đãi họ một bữa thịnh yến đáng nhớ thì cũng nhận lại no nê từng dòng tinh đặc mang theo cương khí thập phần.

Lạc Thủy nhẹ nhàng bò dậy khỏi băng chuyền, thân hình lộng lẫy dưới ánh trăng. Nàng phất tay mang một luồng nước trong veo từ sàn thủy tinh trào lên rửa trôi mọi thứ. Tinh dịch nhầy nhụa, dâm thủy lênh láng, nước tiểu khai nồng, vụn thức ăn rơi vãi. Đại sảnh thoáng chốc sạch bóng trong tích tắc, phản chiếu ánh sáng lung linh như gương.

Bàn ăn cùng toàn bộ chén dĩa cũng tan trở lại thành nước rồi theo dòng trôi đi. Cả hai nhóm nam nữ theo nước lớn cuốn qua mà thanh tẩy sạch sẽ, từng bộ thân thể trần trụi sạch sẽ mang theo hương thơm thoang thoảng dễ chịu.

Lạc Thủy đứng giữa sảnh, giọng ngọt ngào vang vọng.

“Thịnh yến đã xong rồi, chư vị hài lòng chứ?”

Gần năm trăm người phía dưới nhanh chóng tụ tập về với nhóm của mình, ai nấy tinh thần sảng khoái phấn chấn gật đầu cảm tạ Lạc Thủy lia lịa, miệng không ngừng nói những lời tâng bốc khen ngợi bữa yến tiệc độc đáo này.

“Ân, các vị thích là được rồi, nhưng cuộc chơi chưa kết thúc đâu, giờ mới là lúc nóng bỏng thật sự, chuẩn bị tinh thần cho thử thách tiếp theo chưa nào?”

Hàng vạn khán giả bên ngoài nhao nhao lên, tiếng hét rung chuyển không gian, ai nấy đều thập phần kích động hò reo.

“Chơi tiếp đi! Cho chúng ta xem những trò dâm loạn hơn nữa đi!”

Lạc Thủy dưới sự phấn khích của đám đông vô cùng hài lòng, đây chính là bầu không khí mà nàng muốn xây dựng để làm phu quân vui vẻ. Nàng khẽ đưa mắt nhìn lên tầng mây, Chu Cương Liệt vẫn đang ngồi đó trìu mến quan sát nàng với ánh nhìn đầy yêu chiều và vừa ý.

“Nàng làm tốt lắm a, khà khà, kế tiếp để bổn phu quân mách nước cho nàng vài trò vui nữa nhé.” Hắn dùng thần thức truyền âm cho Lạc Thủy, nàng nghe xong thì mắt sáng lên tươi tắn gật đầu tỏ vẻ hiểu ý.

Nàng cùng chúng tỷ muội tiến lên sân khấu lầu cao, ánh mắt đảo quét qua sân lẩm bẩm đếm nhanh.

“Ồ, còn một trăm hai mươi tám đội, không ít nhỉ, cũng vừa hay đủ số lượng…”

Nàng nhắm mắt lại lẩm bẩm đọc chú quyết, dưới sự ngỡ ngàng bất ngờ của toàn trường, thủy linh khí từ dưới sàn bốc lên thành dòng rồi hội tụ lại thành một tấm bảng lớn màu thiên thanh treo lơ lửng giữa không trung trông vô cùng bắt mắt.

Toàn bộ đại sảnh gần như im phăng phắc, ai nấy đều mơ hồ khó hiểu thần nữ đây là định làm gì. Lạc Thủy đứng giữa sân khấu lầu cao, thân hình trần truồng lộng lẫy, ánh mắt mị hoặc đảo quanh, khóe môi khẽ nhếch.

Chu Cương Liệt là kẻ xuyên không từ thời hiện đại, thường ngày ngoại trừ ngủ nữ nhân thì sở thích lớn nhất chính là xem bóng đá nên vừa rồi hắn đã đặc biệt mách nước cho nàng về thể thức của trò chơi mới, một trận dâm đấu một loại một như cách mà người ta xếp bảng world cup vậy.

Lạc Thủy phất ngón tay, bảng đấu màu thiên thanh dần hiện rõ hơn chia thành sáu mươi tư ô đối xứng, mỗi bên ba mươi hai ô, như một màn hình khổng lồ hiện rõ cho mấy vạn quần chúng bên ngoài xem.

Bàn tay nàng lần nữa sáng lên, một hộp ngọc lớn xuất hiện trước mặt, chạm khắc hoa văn tinh xảo.

“Chư vị, hãy nhìn kỹ.” Lạc Thủy cất giọng thu hút mọi ánh mắt đổ dồn vào mình.

‘Tiếp theo đây sẽ là một chuỗi thử thách liên hoàn với thể thức song đấu trực diện. Trong hộp này chứa sáu mươi tư cặp số, mỗi cặp là hai viên ngọc trùng nhau. Một trăm hai mươi tám đội còn lại trên sân mỗi đội hãy cử một đại diện lên bốc thăm.

Ai cầm được số trùng nhau thì hai đội đó sẽ bước vào trận đấu loại trực tiếp, từ một trăm hai mươi tám tìm ra sáu mươi tư đội mạnh nhất. Bên nào thắng sẽ khắc tên đội mình lên bảng này.’

Nàng chỉ tay lên tấm bảng màu thiên thanh, từng ô sáng lên như chờ đợi.

“Khi đủ sáu mươi tư đội thì các vị sẽ tiếp tục tranh đấu, loại bỏ còn ba mươi hai, rồi từ ba mươi hai tìm ra mười sáu, cứ thế mỗi vòng loại phân nửa, cho đến khi chỉ còn một đội duy nhất đứng vững cuối cùng sẽ giành chiến thắng chung cuộc.”

Đám đông trong sảnh và hàng vạn khán giả bên ngoài im lặng như tờ, mắt tròn xoe, hơi thở như ngưng lại. Gần năm trăm tu sĩ phía dưới ngẩng đầu, tai vểnh lên nghe từng lời. Lạc Thủy cười khẽ, giọng đầy ẩn ý.

“Mỗi trận là một trò chơi dâm dục, luật lệ thiếp thân sẽ công bố khi bắt đầu. Các vị cứ chuẩn bị tinh thần dùng hết bản lĩnh mà so tài đi.”

Nàng vừa dứt lời cả đại sảnh bỗng nổ tung trong từng trận xao động. Tiếng hò reo, tiếng bàn tán vang dội át cả gió đêm.

“Ôi trời, đấu loại trực tiếp thế này đúng là càng lúc càng khắc nghiệt a, thật chờ mong được xem các nàng phô bày dâm kỹ thật sướng mắt.”

“Đúng vậy a, chỉ có đơn đấu từng đội như này mới thể hiện được hết khả năng của từng người, thần nữ quả nhiên vẫn còn rất nhiều chiêu trò lợi hại a.”

Trong sảnh, hơn năm trăm tu sĩ tụ thành từng đội, không khí căng thẳng bao trùm. Một gã nam nhân cao lớn mặc áo bào rách, quay sang đồng đội thì thào.

“Chà, bây giờ mới là bước vào trận chiến thực sự đây, các ngươi phải dốc hết sức, đừng để chúng ta thua ngay vòng đầu.”

Ba người còn lại cũng vội gật đầu lia lịa, trong nhóm này tên kia là thực lực cao cường có tiếng nói nhất, bọn họ tu vi kém hơn nên mọi sự đều sẽ nghe theo hắn sắp đặt.

Ở một nhóm khác, nữ tử với đôi vú căng, mái tóc dài phất phơ kéo ba gã nam tử của nhóm mình lại, giọng đầy mê tình lả lơi như rót mật vào tai.

“Mọi người cần phải cố gắng lên nha, nếu hôm nay đạt được hạng đầu sau này nô gia sẽ nguyện đi theo làm vợ chung của cả ba người vĩnh viễn.”

Lời hứa hẹn của nàng quả nhiên vô cùng hiệu quả, ba tên trung niên nhân ánh mắt tham lam dâm dật lộ rõ gật đầu tràn đầy tự tin. Chiến ý trong mắt bốc lên ngùn ngụt.

Một nàng khác thân hình đẫy đà liếc qua ba gã nam tử của đội mình, ánh mắt không giấu nổi vẻ lo lắng tự nhủ.

“Ôi, hai lão già khọm với một gã trai tân, đội hình này không biết có thể trụ tới bao lâu được đây nữa, thực xúi quẩy lại ghép đội với bọn họ.”

Ba gã đứng bên cạnh rõ ràng cũng cảm nhận được sự thất vọng cùng khi dễ của nữ đồng đội đối với mình, bọn họ ai nấy sắc mặt sa sầm hận đến nghiến răng nhưng nàng ta là cường giả Tán Tiên viên mãn trong khi họ người cao nhất cũng chỉ mới Tán Tiên sơ kỳ nên cũng không dám tỏ thái độ bất mãn.

Các đội tu sĩ nghiêm túc hẳn lên, từng nhóm tụ lại ánh mắt sắc lạnh nhìn nhau như đại địch dù mới vừa rồi vẫn còn ăn uống chung vô cùng vui vẻ. Cuộc chơi này e cũng là thử thách cuối tìm ra người chiến thắng sau cùng, dù không biết đạt hạng nhất sẽ được thần nữ tặng quà gì nhưng ai cũng bừng bừng quyết tâm, chiến ý sục sôi sẵn sàng lâm trận bất cứ khi nào.

Lạc Thủy đứng trên lầu cao nhìn xuống cảnh tượng náo nhiệt, khóe môi cong lên, nàng biết phu quân nhất định sẽ thích bầu không khí dâm loạn không giới hạn này, mà những gì hắn thích thì nàng nhất định sẽ chiều ý, phải kết thúc thịnh hội tối nay một cách hoành tráng nhất.

Theo nàng điều động, thùng ngọc lớn chậm rãi bay xuống đáp nhẹ lên một bệ cao bằng thủy linh khí giữa sảnh.

“Chư vị, đã sẵn sàng chưa? Các đại diện mau tiến lên chọn đối thủ cho mình đi thôi.”

Nghe nàng nói xong, một trăm hai mươi tám đội ai nấy lập tức xôn xao, các tu sĩ thì thào bàn bạc rồi từng người được chọn bước lên. Có kẻ tò mò vươn thần thức vào thùng định dò xét nhưng chỉ thấy một mảng tối đen mờ mịt không thể nhìn ra gì.

Cuộc chơi này hoàn toàn dựa vào nhân phẩm của bản thân, bắt trúng đối thủ nào thì phải chịu đối đầu, không có sự dàn xếp, cũng không có gian lận.

Đầu tiên đến là một nữ tử dáng thon thả da trắng như ngọc, nàng bước lên với vẻ tự tin kiêu sa, đôi bạch ngọc thỏ cùng bờ mông nảy nở lắc lư theo nhịp.

Nàng thò tay vào thùng khuấy đảo một vòng rồi rút ra một quả cầu thủy tinh kích thước to bằng trứng gà, bên trên khắc nổi số “ba mươi lăm” bằng chữ Đại Triện*, nét chữ sắc sảo như đao khắc.

(* Văn tự cổ thông dụng thời kỳ Xuân Thu, tiền thân của Hán tự sau này.)

Nàng giơ cao, giọng lanh lảnh đầy yểu điệu ngọt ngào mà mị hoặc.

“Ba mươi lăm đây, đội nào trùng số thì chuẩn bị tinh thần đi nhé, bất cứ ai đến bổn cô nương cũng nhất định sẽ để kẻ đó phải quỳ bò dưới này mà xin tha.”

Nàng chỉ vào gò mu với nhúm lông xoăn đen của mình, câu từ khiêu khích trắng trợn khiến đám nam nhân xung quanh ai nấy nheo mắt đánh giá đầy ý vị còn khán giả phía ngoài thì được dịp hò hét cỗ vũ rộn rã.

Ai cũng nể sự bạo gan cùng dâm tao của nàng này, chỉ là không biết thực lực có cứng như miệng lưỡi hay không. Nam nhân các đội đối với nàng ta cũng đặc biệt chú ý, nếu lát nữa đụng độ nhất định phải đem nàng ta bạo gian đến khi nào khóc lóc xin tha mới thôi.

Tiếp theo các đại diện khác cũng lần lượt tiến tới bốc số cho mình. Một lão giả thân thể cường kiện cơ bắp nổi cuồn cuộn bước tới. Lão thò tay rút ra quả cầu khắc đúng con số ba mươi lăm liền đảo mắt liếc ngay về phía nữ tử thon thả lúc nãy.

Lão mỉm cười nham nhở, lưỡi liếm môi, ánh mắt như sói đói thấy mồi không hề che dấu dâm ý rõ rệt.

Nữ tử kia không vừa, chống nạnh ưỡn mu lồn cong cong ra rồi đưa tay vỗ nhẹ lên đó làm động tác khích tướng, nàng thập phần tự tin vào năng lực của bản thân và cả ba đồng đội sau lưng. Hai bên nhìn nhau chiến ý bừng bừng, không khí tóe lửa.

Một nam tử trung niên dáng vẻ bình thường được cái dương vật giữa chân lại khá tốt bước lên bốc thăm, tay hắn run run rút từ hòm ra quả cầu có khắc số mười. Hắn đảo mắt tìm kiếm đối thủ, khi thấy đội cầm số mười còn lại là bốn cái đại năng cấp độ Địa Tiên thì sắc mặt lập tức méo xệch, mồ hôi túa ra.

“Trời má! Sao lại gặp mấy lão quái vật này.”

Hắn trong lòng phỉ phui bản thân quá mức xui xẻo rồi ủ rũ quay về đội ngũ trong khi ba nam một nữ Địa Tiên bên kia thì cười ha hả, vỗ tay nhau thập phần tự tin đắc thắng.

Rồi đến một tên bộ dáng thấp lùn, thân hình dị dạng bước lên bốc thăm. Hắn rút quả cầu số sáu mươi rồi lia mắt nhắm ngay đội của nữ nhân đẫy đà tu vi Tán Tiên viên mãn lúc nãy vừa khinh miệt ba đồng đội yếu ớt.

Hắn cười khùng khục mang theo dâm ý rõ ràng không thèm che đậy, côn thịt khủng bố dưới hông cong cong dài ngoằng sần sùi như khúc gỗ gồ ghề. Nữ nhân đẫy đà thoáng biến sắc lùi lại, lòng đầy run rẩy.

Mà cũng đúng thôi, tên lùn này tính ra cũng là một kẻ khá nổi trội trong đám nam nhân tham gia thịnh hội, không phải vì hắn đẹp trai hay thực lực mạnh mà ngược lại vừa xấu xí thô lỗ lại còn bẩn tưởi dung tục.

Vóc dáng đã thấp bé, khuôn mặt thì luôn treo nụ cười nham nhở viết nổi hai chữ đê tiện, trên người lúc nào cũng bốc lên một cỗ mùi hôi hỗn tạp khiến ai ngửi cũng lập tức muốn tránh xa. Mà điều khiến gã này nổi bật hơn nữa là khúc dương căn dị hợm vừa to vừa sần sùi đầy những mụn gai chi chít kia.

Nhưng cũng chính vì có cây hàng đặc biệt đó mà hắn mới vào tới vòng này. Ở thử thách vượt chướng ngại vật trước đó gã lùn này được xếp ở tháp dương vật còn đạt thành tích xuất sắc một mình giã tung lồn gần hai mươi nữ tử cũng là trực tiếp loại bỏ gần hai mươi đội ngũ.

Mỗi lần các nàng bò lên hắn đều nhắm rất chuẩn thời điểm để hẩy cặc thọc một phát thấu tận hoa huyệt khiến những nữ nhân kia dù giãy giụa cỡ nào cũng không thể thoát ra ngoài được cuối cùng chỉ đành để hắn hung hăng giã như máy dập vào âm hộ. Thậm chí nhiều dâm nữ vì mê mẩn cái khúc thịt lạ mắt mê người đó còn tình nguyện chịu thua bám lấy hắn mà nhấp nhô. Bởi vậy ở vòng này tên lùn chính là một đối thủ nặng ký mà ai cũng muốn tránh.

Ba gã đồng đội phía sau len lén cười khẩy đầy hả hê, bọn họ vốn đã không ưa cái nữ nhân ỷ vào tu vi cao mà coi khinh người khác như ả ta. Nếu có thử thách trao đổi bạn tình giữa các đội với nhau bọn họ sẽ không chần chừ đem cô ta ném cho tên lùn mã tử kia hung hăng hành hạ một phen.

Nữ nhân đẫy đà nuốt nước bọt, trong mắt mọi tự tin đều tan biến chỉ có thể liếc xéo ba tên phế vật phía sau, lòng đầy oán hận.

Đại sảnh sôi động cực điểm, nhân tính đa dạng hiện rõ. Có đội vui vẻ khi đối thủ yếu cũng có đội sầu bi khi gặp trúng kẻ mạnh. Nhiều đội nam nữ cân sức thì đang nhìn nhau đầy khiêu khích.

Sau khi bốc thăm xong Lạc Thủy liền điều động để từng đội trùng số đứng đối diện nhau, ánh mắt ai nấy nhìn đến tóe lửa chiến ý ngút trời.

Mặc kệ đối thủ là đại năng cấp Địa Tiên cao cao tại thượng hay tiểu bối Nguyên Anh kỳ bé nhỏ, kẻ sống mấy trăm năm kinh nghiệm đầy mình hay người chỉ vài mươi năm niên thọ bừng bừng sức trẻ.

Ở đây không nói tới cảnh giới cao thấp mạnh hay yếu, chỉ có thể so độ ai bền bỉ dẻo dai hơn, ai tinh lực dồi dào hơn, ai kinh nghiệm lão luyện kỹ năng tình dục thuần thục hơn mà thôi.

Khán giả bên ngoài hò reo điên cuồng, tiếng hét rung chuyển, bầu không khí nóng rực náo nhiệt cực điểm, đại sảnh như lò lửa sắp bùng nổ.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230