Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 65
Phần 65: Chọi chó

“Bọn tôm tép cặn bã như các ngươi cũng dám cả gan nghị luận phu quân ta? Các ngươi xứng sao?”

Vừa nói nàng vừa giơ tay lên búng nhẹ một cái. Mấy tên kia còn đang cười hả hê thì bỗng cảm giác hạ thân đau nhói từng cơn, chúng đồng loạt khuỵu gối xuống bò lết trên mặt đất, miệng rên la bài hãi, vẻ mặt hoảng sợ đau đớn đến vặn vẹo.

“A! Xin… xin tiên tử tha mạng… chúng tôi không biết nên mới vô ý đắc tội… đừng… đừng giết chúng tôi…”

“Đúng đúng á trời ơi… tiên tử… bọn tôi chỉ là người trần mắt thịt mù quáng mới lỡ chọc đến cô… xin… xin hãy nhân từ mà tha cho mạng quèn này một lần…”

“Úi cha đau chết mất… ặc… tiên tử… chúng tôi xin chừa… từ nay không làm chuyện ác nữa, ặc… mong cô rộng lượng bỏ qua…”

Đã đến nước này thì kẻ ngốc cũng tự biết vị mỹ nhân ăn mặc hở hang gợi tình kia chắc chắn là người tu hành. Cả đám quỳ mọp xuống bợ lấy của quý lạy lục van xin như tế sao, trong đáy mắt tràn ngập kinh hãi hoảng sợ tột độ, chúng ở trong thành này hoành hành bá đạo ức hiếp cưỡng đoạt không biết bao nhiêu dân nữ vô cùng suôn sẻ hôm nay thế mà xui xẻo đá phải thiết bản.

Tên nào tên nấy mặt xanh như tàu lá, cơn đau thốn như bị hàng vạn con bò sút vào trứng dái khiến chúng sống không bằng chết, có tên thậm chí tiểu tiện mất kiểm soát mùi hôi thối nồng nặc.

“Hừ, xúc phạm đến phu quân ta còn muốn được ban ơn bỏ qua? Lũ sâu kiến các ngươi thậm chí còn không bằng được cái móng chân của chàng. Dùng cả đời còn lại mà suy ngẫm ăn năn đi.”

Lạc Thủy lạnh nhạt buông một câu sau đó bàn tay khẽ bóp chặt lại. Bên trong quần, túi trứng của cả sáu tên đều đang kịch liệt lay động, hai viên bi giống như người ta lắc xí ngầu đảo loạn tứ tung. Sau đó theo âm thanh bụp bụp cùng tiếng thét thấu tận tâm can của mấy gã du côn dâm tặc, đũng quần từng kẻ nhuộm màu đỏ tươi, tất cả đều trợn trắng mắt bất tỉnh tại chỗ.

“Hừ, dám dĩ hạ phạm thượng với phu quân, tịch thu luôn công cụ gây án để sau này các ngươi khỏi đi họa hại nữ tử.”

Lạc Thủy bĩu môi khinh bỉ rồi nhoáng cái lại biến mất để lại mấy kẻ kia nằm ngổn ngang trong con hẻm vắng.

Nếu ai gan dạ đến lột quần của những gã này ra thì nhất định sẽ bàng hoàng ám ảnh, tuy dương căn vẫn nguyên vẹn nhưng toàn bộ sáu cái bìu dái đều đã nổ tung, hai trứng nát bấy trông cực kỳ thốn.

Đây là hậu quả dành cho kẻ động tới điểm mấu chốt của Lạc Thủy, nếu mấy tên kia chỉ buông vài câu dâm dê nhắm vào nàng thì còn có thể vì tâm trạng vui mà xá tội cho qua thậm chí không ngại cho chúng triển lãm thân thể trần truồng của mình, lại ban cho chút ít nước lồn như cơ duyên.

Nhưng chúng lại ngu dốt chọn cách tự hủy đi bêu xấu chê bai phu quân đáng kính của nàng. Lạc Thủy vốn tính bao che yêu thương Chu Cương Liệt nhất, bất cứ ai dám dùng lời lẽ hành động xúc phạm hắn thì nàng nhất quyết không tha.

Cho nổ tung hai hòn dái cũng chỉ là chút hình thức cảnh cáo mà thôi, mấy gã du đãng này tin rằng về sau sẽ ngoan ngoãn với thân phận thái giám không còn có thể xách cặc đi hãm hiếp nữ tử khắp nơi nữa, công đức của nàng vô lượng a.

Lạc Thủy tiến vào một con hẻm khác gần đó, nàng khoanh tay đánh giá tình huống sau đó gật đầu ra vẻ hài lòng.

“Tốt, tự mình biết chơi rồi khỏi cần ta tốn công dạy dỗ. Tốt nhất là ngươi nhanh chóng sa đọa, như vậy tối nay về liền có thể bàn giao cho phu quân rồi.”

Cuối con hẻm vắng người hiện tại lại khá nhộn nhịp, một đám hơn chục nam hài tử độ tuổi từ bảy đến mười hai đang vây lại thành vòng tròn hú hét cỗ vũ rất nhiệt tình.

“Hay lắm, Đại Hoàng cố lên không thể để thua được.”

“Đại Hắc, dùng sức đi, đừng để đối thủ vượt qua, đúng rồi tốt lắm.”

“Cố lên, Đại Hoàng cố lên.”

“Dập mạnh nữa, đè dí chết cô ta đi, nhanh nữa nào Đại Hắc.”

“Haha, trò này thực vui quá, cố lên cố lên…”

“Đầu heo mẹ kia hình như sắp đái ra rồi, thực là hôi thúi a, Đại Hoàng, đâm nát bướm cô ta đi.”

Trong vòng vây của lũ trẻ là một cảnh tượng mà ai thấy cũng phải giật mình bàng hoàng thậm chí hoài nghi nhân sinh, hai cái nữ tử lõa thể quỳ bò tứ chi trên đất, phía sau là hai đầu chó đực to lớn một vàng một đen, hạ thân của người và chó dính sát vào nhau nhấp nhô không tách rời.

Hai nàng này không ai khác chính là Tần Mộ Uyển và Chung Ly Lạp Chân, theo lệnh của Chu Cương Liệt phải khiến cô nàng thục nữ kia sớm buông thả đắm chìm trong nhục dục nên chúng nữ liền thay nhau bày đủ trò huấn luyện.

Chung Ly Lạp Chân cũng đã sớm vứt bỏ hết bản tâm kháng cự, mọi mệnh lệnh yêu cầu của chúng nữ nàng rất ngoan ngoãn nghe theo chỉ đâu làm đó không dám có chút bất mãn nào.

Khi đi ngang qua con hẻm này thấy lũ nhóc đang bày trò chọi chó để chơi với nhau, Tần Mộ Uyển quan sát hai đầu chó đực hùng tráng với con cặc to màu tím bầm lòi ra dưới hạ thân thì thèm khát khó nhịn thế là kéo lấy Chung Ly Lạp Chân lấy cớ muốn dạy dỗ để chạy tới góp vui.

Đây chỉ là một đám trẻ phàm nhân nên rất dễ dàng để hai nàng dụ dỗ thành công, Tần Mộ Uyển đề xuất trò chơi chọi chó phong cách độc lạ hơn được lũ nhóc toàn bộ tán thành.

Thế nên lúc này mới xảy ra một màn trước mặt, hai cái mỹ nhân vóc dáng như yêu tinh dụ nhân hoàn toàn trần truồng vểnh lồn lên cho hai con chó thao địt. Luật chơi rất đơn giản, ai khiến chó của mình xuất tinh vào âm đạo trước là thắng. Người thua phải chịu hết hình phạt do mấy tiểu hài tử kia nghĩ ra.

Trong con hẻm cụt tăm tối ẩm thấp, đám nam hài đông đúc ồn ào không ngừng vỗ tay cỗ vũ xua chó của mình ra sức địt lồn hai cô gái. Đại Hoàng cùng Đại Hắc hơi thở phì phò lưỡi thè ra chảy cả nước dãi chồm người lên ghim con cặc lỏ trơn trượt tiến nhập vào động thịt của hai giống cái đang quỳ bò trước người.

Chúng cũng không đủ linh trí để xác định mình đang nắc là chó cái đồng loại hay con gì khác, miễn hai đầu súc vật kia làm thỏa mãn bản năng sinh sản giống nòi của mình là được. Có vẻ cảm nhận được bọn trẻ xung quanh đang cỗ vũ mình, chúng càng dập càng hăng, tốc độ như máy khâu nắc cho hai con cái bên dưới oa oa kêu lớn.

“Ha… aaaaa… á á á… ối… ứ… cẩu… cẩu dương vật đang chạm tới… á… sao có thể dài như vậy, vào hoa huyệt rồi… ứ á… trời ơi… cặc… cặc của chó đực… lại có thể sướng như vậy… ô ô ô… đúng rồi… nữa… địt ta nữa đi… sướng chết a…”

Chung Ly Lạp Chân hai tay bấu lấy mặt đất vểnh mông về phía sau vong tình rên xiết, nàng lúc này đã hoàn toàn đê mê tận hưởng từng cơn sướng khoái mà ân ái giao hợp mang lại. Cái gì bản tâm cường giả hay thân phận Địa Tiên hoàn toàn chẳng còn quan trọng nữa.

“Hư… ư… dùng lực đi… a ôi… tư vị cặc chó hảo hạng như vầy lâu rồi ta chưa được nếm trải a… á…”

Tần Mộ Uyển uốn éo bờ mông cố khiến cho con chó địt vào sâu hơn, nàng cười giảo hoạt ngó qua đồng bạn đang bò lết rên rỉ đối diện, cuộc so đấu này nàng nắm chắc phần thắng rồi. Đôi chó này là do nàng dùng pháp thuật khống chế tâm thức để chúng ngoan ngoãn tập trung vào giao phối, muốn điều khiển chúng xuất tinh lúc nào đều nằm trong tầm tay nàng điều khiển cả, Chung Ly Lạp Chân kia vốn không có cửa thắng.

Nửa khắc sau, con chó đen tên Đại Hắc bỗng tru lên một tiếng rồi dồn lực tăng tốc, sau một cú dập lút cán, phần thân cặc tím bầm kia ở trong lồn Tần Mộ Uyển phồng lớn lên, một người một chó đổi sang tư thế dính lẹo, tinh trùng bơm ồ ạt vào tận tử cung.

“A… a… nóng… nóng quá… các đệ mau xem đi, ta thắng rồi, tỷ làm cho chó đen xuất tinh trước rồi… ưm ư… cặc chó thật tuyệt a…”

Đám nhóc bu vào trầm trồ bàn tán xôn xao không ngớt.

“Ôi trời coi tỷ tỷ kia dính lẹo với chó kìa, thật giống với tư thế lúc Đại Hắc phối giống với con chó cái a.”

“Tỷ tỷ là người lại đi giao hợp với chó, sẽ không phải sinh ra chó con đó chứ?”

“Hoan hô, Đại Hắc thắng rồi!”

Ở bên cạnh, con chó vàng tên Đại Hoàng lúc này cũng đã tới cực hạn, nó chồm lên thúc vào lồn Chung Ly Lạp Chân như máy khâu khiến nàng la oai oái, dâm thủy vẩy ra thành vũng dưới đất.

Con cặc chó này còn chất lượng hơn dương vật của tên tình lang Mã Vinh Thành vô dụng kia nhiều, trong thâm tâm nàng âm thầm khinh bỉ, xì, còn nói là quân tử đại trượng phu, đến một con chó cũng không bằng. Điều này càng khiến bản ý muốn ngoại tình của nàng càng thêm mãnh liệt.

Chung Ly Lạp Chân thầm mong Chu tiên nhân kia sẽ sớm ra tay thay đổi nhận thức gã tình lang vô dụng của mình. Khi đó nàng có thể không cần câu nệ mà phô bày bản tính dâm dật trước mặt hắn, cho hắn chiêm ngưỡng tận mắt đạo lữ mà mình yêu thương bị hàng loạt con cặc to bự thao địt.

Để hắn biết bản thân phế vật bất tài tới cỡ nào, tới một con chó còn có thể làm nàng sướng đến tê tái, vậy mà hắn một cái cường giả Địa Tiên danh chấn thiên hạ lại yếu sinh lý không đáp ứng nổi nhu cầu tình dục của người yêu, thật đáng khinh.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230