Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 195
Phần 195: Phong vân kết thúc

“Đa tạ tôn thượng đã từ bi.”

Trịnh Viễn Đông khom người khấu đầu hành lễ, lại nhìn lấy Nhan Như Ngọc bên kia một cái rồi tự giác đứng xa một bên. Lạc Thủy đã nói sẽ để hắn toại nguyện ân ái với sư phụ, như vậy cũng rất tốt a.

Tuy hiện tại hắn đã không còn chút tình cảm nào với nữ nhân tâm cơ kia nhưng nếu được dịp đè nàng xuống mà thỏa mãn khao khát thì cũng không đến nỗi tệ.

Đám đông xung quanh thấy hành động quay lưng bảo toàn mạng sống của tên các chủ này thì lại vang lên một trận xì xào rôm rả.

“Chậc, tên này thay đổi cũng nhanh thật. Khi nãy còn thể hiện vẻ mặt tha thiết hết lòng cầu xin, giờ được tha mạng thì lại nhẫn tâm quay lưng với sư phụ mình như vậy. Đúng là hạng người vô tình vô nghĩa!”

“Đúng vậy! Đã muốn bảo vệ thì bảo vệ cho trót, giờ quay lưng thì còn gì là khí phách nam nhi?”

“Chậc, họ Trịnh đó cũng chỉ đến thế mà thôi. Cái gọi là tình nghĩa chẳng qua là một màn kịch nực cười để hắn lấy sự cảm thông mà mưu cầu cho riêng mình.”

“Nhìn cái bộ dáng hớn hở đó kìa, ta dám chắc tên này cũng chỉ thèm khát thân thể của vị kiếm tiên kia mà thôi, chẹp chẹp, cơ mà nhìn vóc dáng mơn mởn đó ta cũng thèm a.”

Những lời chỉ trích không ngừng dội xuống như những mũi dao sắc bén đâm vào bầu không khí căng thẳng. Nhưng giữa đó, vẫn có người lên tiếng bênh vực.

“Nói vậy sao được? Hắn đã hết lòng cầu xin, nhưng cuối cùng nhận ra bản chất thật của nàng ta, chẳng lẽ còn phải tiếp tục ngu muội?”

“Đúng! Kẻ đáng trách là Nhan Như Ngọc kia, giả nhân giả nghĩa, lừa dối kẻ thật lòng với mình. Nếu hôm nay không biết được bộ mặt thật của nàng ta chẳng phải hắn sẽ còn tiếp tục bị lợi dụng?”

“Các người nói dễ nghe nhỉ? Nếu rơi vào hoàn cảnh ấy, các người có thể vẫn giữ nguyên lòng tin như trước sao?”

“Hắn làm vậy không sai. Sai là đã đặt lòng tin nhầm người.”

Lạc Thủy bước qua bên cạnh Nhan Như Ngọc đưa tay nâng lấy cằm của nàng ta ép phải ngẩng đầu lên, trong đôi mắt vô hồn kia lúc này lại hiện lên một tia bất nhẫn, thanh âm yếu ớt phát ra từ cổ họng.

“Mau, giết ta đi…”

“Thấy sao hả? Bị vạch trần bản chất giả tạo, bị đệ tử quay lưng, bị thế nhân xỉ vả, Nhan kiếm tiên, ngươi cũng có ngày hôm nay. Yên tâm, ngươi sẽ không chết dễ dàng như vậy đâu, thậm chí ta còn sẽ trợ giúp cho ngươi củng cố đạo tâm trở lại nữa, cứ chờ mà nhận tin vui đi nhé.”

Nói rồi Lạc Thủy không thèm để ý tới biểu tình của Nhan Như Ngọc quay về ngồi lên bảo tọa, nàng quét mắt nhìn một lượt tràng cảnh xung quanh, chiến đấu đã xong, bây giờ cũng nên đến lúc làm chút chuyện vui chơi rồi.

Tới đây kết cục trận tranh đoạt xem như đã ngã ngũ, hơn vạn khán giả quan chiến rôm rả bàn luận nói lời cảm thán.

“Ôi, trận chiến cuối cùng cũng kết thúc, phe Sở Vương lần này thất bại thảm hại, e là sau hôm nay phong vân thiên hạ sẽ lần nữa nổi lên a.”

“Xì, rầm rộ kéo bè kéo cánh điều động cả cường giả tiên giai đến cuối cùng thì một tên cũng không thoát, Vô Lượng Kiếm Các phen này xem như không bao giờ ngóc đầu lên nổi nữa rồi.”

“Sự kiện lần này e là còn lớn hơn cả những gì xảy ra hơn trăm năm trước a. Thiên hạ biến thiên chúng ta cũng nên sớm chuẩn bị đi là vừa.”

“Chẹp, vừa có thể xem tiên nhân chi chiến học hỏi minh ngộ lại vừa được thỏa thích ngắm các loại tiên tử mỹ nhân thi nhau trần truồng khoe thân, không uổng công sức ta vượt hàng vạn dặm xa xôi đến đây hóng chuyện a.”

“Nghe nói Huyền Nữ Cung sau này sẽ trở thành kỹ viện lớn nhất thiên hạ, sắp tới chúng ta có phải nên tới Tần quốc thăm thú một chuyến hay không? Chậc chậc, mấy vị mỹ nhân ở đó ta đã sớm nhìn mà thèm rõ dãi rồi.”

“Lạc Thủy thần nữ còn nói sẽ biến Nhan Như Ngọc kia thành nhục tiện khí để nam nhân thiên hạ thao lạn, không biết khi nào sẽ tới lượt chúng ta đây a.”

Trong đám đông quần chúng bắt đầu xuất hiện vài người tỏ ý lo âu.

“Chiến đấu kết thúc rồi vì sao họ vẫn chưa thu lại kết giới để chúng ta rời đi? Phải bị nhốt đến bao giờ đây a?”

“Ôi, hôm nay đã xảy ra nhiều biến số như vậy, đủ loại bí mật được công bố, lại còn có tiên tử lõa thể cho chúng ta ngắm nhìn thỏa thích, bọn họ không phải là muốn vây nhốt rồi xử lý sạch sẽ để bịt miệng đấy chứ?”

“Chắc là không tới mức đó đâu, ở đây có bao nhiêu vạn tu sĩ, nếu tất cả cùng đoàn diệt thì Tuyết Liên Cung có thể gánh nổi sao? Dù có Lạc Thủy thần nữ nhưng họ cũng đâu thể một tay che trời được.”

Lúc này trời đã sớm về khuya, không gian xung quanh được nhuộm bởi một tầng màn đêm u tối. Từ lúc sáu toà pháp thuyền nghênh ngang tiến vào cho tới hiện tại trận chiến hạ màn mới trôi qua khoảng bảy tám canh giờ.

Nhưng chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó mà đã có quá nhiều biến số diễn ra khiến dù là tu sĩ cũng khó tiếp thu nổi. Ở đây đều là người tu hành tầm nhìn tất nhiên không hề bị đêm tối làm ảnh hưởng.

Cuộc hoan ái tập thể bên phía bốn nữ nhân trước đại môn cũng đã kết thúc, từng nàng nằm dài trên đất bày ra đủ loại tư thế dâm dục cực độ, khắp cơ thể lầy lội lây dính đầy dấu vết trụy lạc, các nàng ai nấy biểu hiện ra vẻ mặt đĩ thoã sung sướng không giữ chút hình tượng nào.

Bốn tên da xanh thì vẫn tinh khí thịnh vượng không chút suy yếu quay trở lại hàng ngũ đứng đợi lệnh sau lưng Lạc Thủy. Nàng quét mắt một vòng xung quanh khán giả, biết được nỗi lo của họ nên cũng không dây dưa thêm nữa liền nhún người rời khỏi bảo tọa.

“Chư vị đạo hữu, cảm tạ các vị hôm nay đã không quản ngại đường xá xa xôi tụ hội tại đây hết lòng ủng hộ Tuyết Liên Cung chúng ta đánh bại địch nhân. Hiện tại đại chiến đã kết thúc nhưng thiếp thân vẫn xin mạn phép giữ các vị ở lại thêm ít lâu để chúng ta bày tỏ chút thành ý.”

Lạc Thủy hướng về phía đám đông đang đứng xa xa giọng nói nhẹ nhàng mang theo mị ý như rót mật vào tai khiến bọn họ cảm giác vô cùng dễ chịu.

“Ây dà, được tận mắt nhìn thấy cường giả siêu việt phàm giai thi pháp đã là cơ duyên vạn hạnh của chúng tôi rồi, nào dám đòi hỏi cái gì thành ý.”

“Đúng a, Sở Vương cùng Vô Lượng Kiếm Các kia toàn một lũ mắt mù ngu ngốc lại dám đối đầu với thần nữ, bọn chúng chết cũng là đáng đời, giết hay lắm, chúng tôi thập phần đều ủng hộ Tuyết Liên Cung.”

“Hôm nay được diện kiến tiên nhan, học hỏi thêm nhiều đạo lý ngộ ra chân ái đại đạo đã là chúng tôi chiếm lợi lớn rồi. Thần nữ xin đừng khách sáo.”

Đám đông lần lượt nhao nhao bày tỏ sự cung kính nịnh nọt, bọn họ không biết Lạc Thủy định làm gì nhưng vẫn ôm tâm lý đề phòng, biết đâu nàng thực sự muốn giết người diệt khẩu vậy thì họ biết kêu oan với ai đây?

Lạc Thủy cũng biết tâm lý lo sợ của họ sau khi chứng kiến đám người Vô Lượng Kiếm Các bị đoàn diệt, trên môi nàng treo một nụ cười đầy mị ý, đôi tay đưa lên tự xoa lấy đôi gò bồng đảo căng phồng của mình đồng thời hướng mông đít vểnh về phía sau bày ra tư thế khêu gợi tột đỉnh.

Thể chất của nàng không chỉ hấp dẫn nam giới mà đối với nữ nhân cũng có sự thu hút nhất định, bằng chứng là hiện tại phần đông tu sĩ đứng xa xa đã bị động tác quyến rũ kia làm cho mê mẩn tâm hồn, cả đám nữ tử cũng xuýt xoa hâm mộ không thôi.

‘Tuyết Liên Cung xưa nay giữ vững tôn chỉ thân thiện hòa nhã thêm bạn bớt thù, đối với những kẻ không biết trời cao đất dày như đám người Nhan Như Ngọc kia chúng ta mới phải dùng tới vũ lực lấy đạo của người trả lại cho người.

Còn với các vị có mặt ở đây miễn không có địch ý thì đều là hảo hữu, cùng là đồng đạo với nhau, chư vị xin chớ lo âu. Thiếp thân chỉ muốn mở một bữa tiệc nhỏ xem như vui vẻ sau khi đánh bại địch nhân mời các vị chung vui mà thôi.

Đặc biệt là… nếu tham gia tiệc hội còn có thể nhận được rất nhiều lợi ích đó nha.’

Lạc Thủy vừa nói hai chân lại vừa mở rộng, ngón tay khẽ miết nhẹ lên khe thịt khiến dâm thuỷ theo động tác mà róc rách chảy xuống ướt đẫm cả bắp đùi.

Khán giả vốn còn đang lo nghĩ cũng bị động tác cùng lời lẽ đầy cám dỗ của nàng làm dao động, lợi ích, ai cũng biết Lạc Thủy là tiên nhân hàng thật giá thật, nàng chỉ cần tùy tiện lấy ra chút đồ vật cũng là cơ duyên cực lớn mà cả đời họ khó cầu rồi.

Ở lại thêm chốc lát cũng không mất mát gì, biết đâu lại nhận được thứ tốt. Với lại có mỹ nhân tuyệt sắc khoả thân thành đàn như vầy ai lại muốn rời đi cơ chứ, họ còn chưa có ngắm đã mắt đâu. Thế là cả đám lần nữa nhao nhao hưởng ứng thay nhau tâng bốc.

“Cung kính không bằng tuân lệnh, đa tạ thần nữ đã hậu ái.”

“Nếu được nhìn ngắm tiên nhan vậy thì ta nguyện ở lại đây mãi mãi cũng được a.”

Lạc Thủy thấy hiệu ứng đám đông đã đạt được liền bắt đầu hành động, trong tay lập tức xuất hiện bình ngọc không gian. Quần chúng ăn dưa thấy nàng có động tác cũng tò mò nhìn sang thì thầm thắc mắc.

“Trước tiên thiếp thân xin dâng trước một điệu múa, mong chư vị không chê.” Nói rồi nàng liền hướng mắt về phía nơi xa khẽ gật đầu ra hiệu.

“Khởi!”

Trên đỉnh sơn phong, Chu Cương Liệt đang lười biếng nằm gối đầu lên hai bầu sữa tươi của Linh Lộc cũng lập tức phối hợp đưa hai ngón tay chỉ thiên vận chuyển pháp lực tạo dị tượng.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230