Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 197
Phần 197: Đoàn tụ

Đãng Hồng Trần nhanh chóng xuất hiện ổn định chúng đệ tử để họ giải tán ai nấy tự về phòng mình. Tối nay ngoài kia chắc chắn sẽ diễn ra tràng cảnh dâm loạn hoành tráng, nếu để vạn đệ tử này cũng tham gia vào thì e là sẽ loạn càng thêm loạn mất.

Đệ tử trong cung cũng vui vẻ tuân lệnh, bọn họ tuy hơi tiếc vì không được xem các tiên tử trần truồng phô dâm nhưng cũng không vấn đề. Gì chứ hoan ái tập thể thì họ ai nấy đều từng chơi vô số lần rồi, hiện tại cũng có nhiều nhóm đệ tử tụ họp với nhau kéo về đình viện riêng mở tiệc ăn mừng Tuyết Liên Cung chiến thắng, tất nhiên mấy nữ đệ tử kia chính là món chính của bữa tiệc rồi.

Các trưởng lão cũng nhanh chóng lui xuống, quảng trường phút chốc vắng lặng, Đãng Hồng Trần đứng đó, một thân đạo bào trắng tựa tuyết, vạt áo phất phơ trong gió nhẹ, nàng lúc này giống như một đóa hoa tuyết liên, thanh lãnh, đơn bạc, chẳng vướng chút bụi trần. Nhưng sâu trong đáy mắt lại là nỗi niềm mong ngóng trải dài hơn trăm năm.

“Ôi, Chu lang đã về sao còn chưa xuất hiện gặp ta nữa, nhớ chết mất.”

Nàng thở dài một hơi, gò má hơi phiếm hồng tự vấn, các tỷ muội ai nấy đều đã tìm được niềm vui cho mình chỉ có mỗi nàng cảm giác thực lạc lỏng.

Bỗng nhiên lúc này một vòng tay ấm áp bất ngờ vươn tới ôm chầm lấy nàng từ phía sau. Lồng ngực rộng lớn, hơi thở quen thuộc, hơi ấm như có thể xua tan cả vạn năm băng sương trong lòng.

“Hôm nay là ngày vui, cớ sao hồng nương tử lại cô đơn ủ rũ một mình ở nơi này? Có cần ta cùng nàng bầu bạn hàn huyên hay không?”

Giọng nói trầm ổn mang theo đầy ý vị yêu thương ngọt ngào như dòng nước ấm rót vào tai. Đãng Hồng Trần hơi run lên, thân thể mềm xốp không hề có chút kháng cự khi bị nam nhân ôm ấp, bởi vì cái ôm này nàng đã mong đợi suốt bao năm tháng dài dằng dặc rồi.

“Chu Lang…” Nàng thì thào, ngữ âm nhẹ tựa gió thoảng giống như sợ chỉ cần mạnh hơn một chút tất cả sẽ chỉ là mộng tưởng vỡ tan mất.

Chu Cương Liệt siết chặt vòng tay, cằm khẽ tựa lên mái tóc mây của nàng, hương thơm nhàn nhạt như cỏ hoa chốn tiên cung khiến lòng hắn rung động. Suốt trăm năm qua hắn đã nghĩ đến ngày này không biết bao nhiêu lần, vậy mà khi thật sự ôm lấy nàng vẫn cảm thấy không đủ.

Đời này hắn ngự nữ hàng ngàn nhưng nếu để nói khiến hắn thực tâm rung động dùng chân ái để đối đãi thì chưa đến một bàn tay. Và nữ nhân trước mặt đây chính là một trong số đó.

“Hồng Trần, ta trở về rồi.”

Chỉ một câu nói, đơn giản mà hàm chứa vô hạn yêu thương.

Nước mắt khẽ lăn trên má, nhưng môi nàng lại nở nụ cười như hoa nở. Đãng Hồng Trần xoay người lại ngước đầu ngắm nhìn thật kỹ khuôn mặt hàm hậu cương nghị mà nàng đã khắc sâu trong tim bấy lâu chưa hề phai nhạt, bàn tay thon thả đặt lên bàn tay hắn, siết chặt.

“Ân, Chu lang, thiếp nhớ chàng.”

Nói rồi nàng lại nhào đến ôm chầm gần như muốn vùi cả cơ thể mình thật sát vào lòng hắn. Hai người như tâm linh tương thông, môi tìm đến môi, đầu lưỡi vươn ra quấn quýt trao cho nhau chất mật ngọt ngào như tiên nhưỡng ngọc lộ.

Giây phút này, Đãng Hồng Trần vốn lãnh ngạo nghiêm nghị lại như một thiếu nữ bình thường, nũng nịu dựa vào vòng tay người thương. Chỉ có ở bên hắn nàng mới có thể buông bỏ mọi áp lực sống đúng với tính cách của mình.

Bên ngoài Tuyết Liên Cung, sân khấu trên lầu hai cung điện thủy linh hiện đã tập hợp cả một bầy oanh yến làm mấy vạn tu sĩ quần chúng bên dưới lóa hết cả mắt.

Chúng nữ ai nấy đều như khổng tước lộng lẫy xoè đuôi khoe ra toàn bộ nét đẹp, mỗi người một vẻ mỹ miều gợi cảm tràn đầy khí chất. Điểm đặc biệt khiến đám nam nhân mê đắm chính là các nàng ngoại trừ mỹ phụ Lệ Nhiễm Sương thì toàn bộ đều đã cởi sạch y phục trần trụi một cách tự nhiên không chút xấu hổ che giấu nào.

Dẫn đầu là Lạc Thủy thần nữ, kế tiếp có Liễu Như Yên, Thiết Mộc Tử La, Tần Mộ Uyển, Vương Nhã Khuê, Hi Nguyệt, Nguyệt Nga, Chung Ly Lạp Chân, Linh Lộc, Vũ Uyên, Lam Hinh, Khinh Y, Băng Tâm, Thanh Tâm, A Khắc Thiên Kiều, Mộng Vân, Ân Tử Bình.

Từng cỗ ngọc thể mịn màng tinh tế, đường nét khêu gợi nuột nà. Vú to mông lớn đủ loại kích cỡ, đủ kiểu lông mu. Cảnh tượng khiến người ta mơ màng như lạc vào vườn địa đàng nơi tiên nữ khoả thân thành đàn tiếp đón.

Kể cả Tiêu Hi Nguyệt vốn giữ hình tượng một cung chủ Tuyết Liên ít nói cao lãnh cũng đã lột bỏ đi xiêm y khoe trọn vẹn thân thể nóng bỏng với những đường cong lả lướt.

Cùng là đồng minh lâu năm nên chúng nữ đa phần đều đã quen biết nhau, sau vài phút giới thiệu trò chuyện liền vui vẻ thân thiết xưng hô tỷ muội. Dù gì cũng cùng là thân phận tình nô của chung một nam nhân, Chu Cương Liệt không thích nhất là các nàng đấu đá hãm hại để tranh sủng.

Cả Thiết Mộc Tử La người vừa được kết nạp vốn tính tình hung dữ bốc đồng hiện tại cũng phải ngoan ngoãn đứng bên cạnh Lạc Thủy cười lấy lòng.

Mấy thiếu nữ tinh nghịch Lam Hinh, Khinh Y còn không chút kiêng dè thân phận Chân Tiên của đối phương mà đưa tay nắm lấy vòng khuyên trên hột le và mép lồn mà kéo mạnh mấy cái khiến mỹ nhân lực điền suýt thốn đến phun nước đái.

Lệ Nhiễm Sương nép vào một góc cố giấu đi sự tồn tại của mình, mấy món đồ chơi khảm trong âm đạo cùng lỗ đít vẫn đang không ngừng khuấy động làm nàng sướng đến trợn mắt, âm tinh chảy lênh láng ướt đẫm cả chân.

Lâm Phàm sau khi điều tức đã đứng vững cảnh giới Chân Tiên sơ kỳ, hắn chọn một vị trí thích hợp ngồi ngắm nhìn lấy từng bộ ngọc thể lõa lồ kia, trong ánh mắt ánh lên sự vui mừng cùng khao khát.

Chu tiền bối người mà hắn kính trọng cùng hâm mộ nhất sau hơn trăm năm cuối cùng cũng trở lại, hắn rất háo hức muốn khoe cho ngài ấy biết bản thân mình trưởng thành đến mức nào. Sau này hắn đã có thể như tiền bối là một tiên nhân tiêu dao tự tại nắm bắt số mệnh bản thân không bị ai khi dễ nữa.

“Tứ sư đệ, ngươi cùng lục muội nhìn có vẻ không ổn nhỉ? Cùng tu hành với nhau mấy trăm năm ta còn không biết ngươi còn có sở thích dâng nữ nhân của mình cho kẻ khác như thế đó. Vậy mà còn cả ngày nói bản thân là quân tử chi thực, không đáng mặt đàn ông chút nào.”

Trịnh Viễn Đông mon men tới gần Mã Vinh Thành dùng giọng điệu khinh khỉnh chế giễu, hắn vẫn không quên chuyện đối phương lúc nãy thế mà dám ra tay ám toán khiến mình bị đoạn mất một tay trở thành phế nhân. Tuy hiện tại không thể làm gì tên sư đệ này nhưng dùng mồm mép đả kích khiến tên kia không vui cũng rất tốt a.

Mã Vinh Thành nhìn Chung Ly Lạp Chân đang bò bốn chân như một đầu tiện súc ra sức lấy lòng mấy nữ nhân khác mà đau lòng không thôi, lại thêm tên đại sư ca mà mình căm ghét buông lời chế nhạo khiến hắn hận đến nghiến răng.

Nếu không phải ngại Lạc Thủy trấn tràng cùng gã tiên nhân họ Chu ở đâu đó đang nhìn chằm chằm thì hắn thật muốn một chưởng vỗ chết cái tên đầu têu mọi chuyện này.

Nếu không phải do Trịnh Viễn Đông vì tơ tưởng mê muội ả sư phụ giả tạo kia đem cả tông phái xuất thế lại còn lập ra kế hoạch rác rưởi chọc vào Tuyết Liên Cung thì hắn cùng Chung Ly muội làm sao lại rơi vào hoàn cảnh trớ trêu như bây giờ.

‘Hừ, sớm thôi, vị sư phụ đáng kính mà ngươi tơ tưởng mấy trăm năm cũng sẽ nhanh chóng trở thành bộ dáng giống hệt Chung Ly muội của ta mà thôi.

Ta cùng muội ấy dù sao cũng đã có phu thê chi thực, còn đại sư huynh ngươi ôm đơn phương lâu như vậy còn chưa chạm được đến một ngón tay của người ta, bây giờ sư phụ sắp trở thành món đồ chơi mà bất cứ gã đàn ông xấu xí hèn mọn nào cũng có thể cưỡi, có đau lòng hay không?’

Mã Vinh Thành không hề thua kém lập tức phản pháo lại, nhìn thấy sắc mặt của Trịnh Viễn Đông đã tái như màu gan heo hắn mới cảm thấy tâm trạng tốt lên một chút. Hừ, muốn dùng miệng lưỡi để làm buồn nôn nhau, để xem ai cay cú hơn ai.

Lạc Thủy thấy tình huống cũng tương đối liền bước lên đứng trước bậc thang tầng hai, chúng nữ phía sau cũng nhao nhao xếp hàng, ai nấy đều đối với vị tỷ tỷ chủ mẫu này tự nhiên phát sinh sự kính trọng cùng nể sợ không dám trái ý.

Nàng khẽ vỗ đôi bàn tay, năm hán tử da xanh đứng gác ở xung quanh cũng đồng loạt hô lên một tiếng chấn động làm đám khán giả vốn đang xôn xao ồn ào bỗng chốc lặng thinh, không gian im ắng tới mức nghe rõ cả tiếng nước lồn của nàng nào đó nhỏ giọt xuống sàn.

Lạc Thủy phất tay điều động nâng lên cột nước tiểu đang trói Nhan Như Ngọc tới phía trung tâm cung điện sau đó lại hướng về vị trí đại môn phẩy tay mang cả Tôn Diệu Anh kéo về rồi dựng thêm một cột trụ tương tự.

Trong cung điện thủy linh trong suốt xuất hiện thêm hai cây cột vàng trông thực khác biệt. Mà hai vị mỹ nhân đang dán chặt thân thể trên đó càng tô điểm cho toà kiến trúc thêm phần linh tính dâm mị.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230