Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 44
Phần 44: Buông thả

Chung Ly Lạp Chân cùng không ngờ bản thân lại chủ động khát cầu tình dục như thế, chỉ mới khoảng nửa canh giờ trôi qua thôi nhưng nàng đã không còn nhận ra chính mình nữa rồi.

Nội tâm nàng lúc này ái dục đã hoàn toàn che mờ đi lý trí, hành động theo bản năng như một con thú cái động dục cần giao phối. Nàng bá lấy cổ tên nam nhân vừa già vừa xấu trước mặt không chút ngần ngại dán môi mình lên môi hắn, đầu lưỡi cũng đưa ra chủ động xông vào cái mồm thối kia mà tìm kiếm.

Lão bản mập cười đến híp mắt, cô nàng này xem ra đã bị con cặc khủng của hắn chinh phục hoàn toàn rồi, hai người cùng một chỗ trao cho nhau cái hôn đắm đuối, hai đầu lưỡi cuốn lấy nhau, nước bọt hòa quyện chia sớt.

Chung Ly Lạp Chân lần đầu dâng nụ hôn cho một tên nam nhân khác khiến nàng vừa ngượng vừa rạo rực, mặc cảm tội lỗi như càng làm dâm tính trong tâm thêm phần mạnh mẽ.

Bên ngoài trời đã tối, khách nhân trong tiệm cũng ra về hết, nhân viên cùng thợ may toàn bộ đều bị Vương Nhã Khuê dùng thủ đoạn thôi miên đuổi xuống dưới lầu, chúng nữ tập trung ngồi giữa sảnh phòng tập trung xem kịch hay của đôi gian phu dâm phụ.

“Á… Ôi… a… không… sao lại… ta sao thế này… chuyện này không nên a… ôi á… đừng… dừng lại… a… ô ô ô… ngươi… ta giết ngươi… ư… ố… ố… ố… đừng tăng tốc… chịu không nổi… Ra… ra rồi… hiiiii… ư…”

Trong căn buồng chật hẹp đang diễn ra một màn song túc song phi giữa một cặp đôi đũa lệch, âm thanh rên rỉ đầy dục cảm của cô gái không quản có ai nghe hay không vang dội cả ra bên ngoài.

Gã đàn ông trung niên tướng mạo phốp pháp cả người toàn thịt mỡ với cái bụng bia to tướng đang hì hục cày cấy. Bên dưới hạ thân hắn là khúc côn thịt cứng rắn không ngừng miệt mài đâm thọt trong tiểu huyệt của nữ nhân.

Chung Ly Lạp Chân cả người hồng hồng, nét mặt mang theo biểu cảm đĩ thõa mê ly, hai mắt khép hờ, đầu lưỡi đưa ra, hơi thở gấp gáp nấc lên từng hồi mỗi khi con cặc bên dưới đâm thấu hoa huyệt.

“Lại lên đỉnh nữa, haha, thấy sao hả con điếm, bị ta chơi sướng ngất rồi có phải không? Cặc của lão tử so với tên nam nhân của ngươi như thế nào?”

“Ư… ôi… đừng nhắc đến Mã ca… ưm… không… hô ô… ra nữa…”

Vừa nghe nói tới tình lang cảm giác vụng trộm tràn ngập tình thú lại kích phát khiến Chung Ly Lạp Chân run lên, trong não hải xuất hiện hình bóng người nam nhân khí vũ hiên nàng mà mình đã đồng hành suốt mấy trăm năm, hai người một đôi thần tiên quyến lữ thề nguyện như chim liền cánh cây liền cành không bao giờ phản bội chia xa.

Thế mà giờ nàng lại ở đây, nằm dưới thân một gã đàn ông xa lạ xấu xí, bị hắn vũ nhục, cưỡng đoạt, thân thể hoàn toàn bị vấy bẩn, những nơi tư mật đáng lẽ chỉ có Mã ca được thấy thì nay lại phơi hết ra cho gã béo kia tha hồ ngắm nghía sờ mó, cả nụ hôn ngọt ngào minh chứng cho tình yêu đôi lứa cũng san sẻ cho kẻ thứ ba.

Nhưng điều khó hiểu là dù mặc cảm tội lỗi nhưng nàng lại cảm thấy hưng phấn hồi hộp lạ thường, không có chút nào bi thương xấu hổ với tình trạng bản thân cả, cứ như việc quan hệ với người đàn ông khác cắm sừng tình lang của mình đem lại cho nàng sự thỏa mãn cả về thể xác lẫn tinh thần vậy.

Lão bản nhăn mày, động tác nhấp hông bỗng chốc ngừng lại khiến Chung Ly Lạp Chân đang trong cơn phê dồn dập bị đứt dây đàn, nàng biểu hiện cực độ gấp gáp, hông sàng tới sàng lui muốn tìm về cảm giác đê mê nhưng càng thấy ngứa ngáy hơn.

“Hức… sao lại…” nét mặt nàng trầm như sắp chảy nước đến nơi, đôi mắt mang theo khẩn thiết bấn loạn nhìn chằm chằm vào kẻ đang hãm hiếp mình với ý muốn cầu xin nhưng lại ngại ngùng không dám nói.

“Muốn nữa sao?” Tên béo đưa tay nhéo lấy đầu ti của nàng kéo ra, cơn đau kèm theo sung sướng khiến nàng run lên, đầu hơi gật nhẹ, mặt xấu hổ quay đi.

“Hà hà, nếu vậy thì nói rõ ra đi nào? Nàng muốn lão tử làm gì? Không nói ta sẽ ngưng lại không làm nữa.” Tên này rõ ràng đang giở trò khuyến dụ để công phá chút tôn nghiêm cuối cùng của cô gái thục nữ, hắn muốn nàng hoàn toàn sa ngã cả thể xác lẫn tinh thần, tự mình cầu hoan van xin mới hả dạ.

“Muốn… muốn ngươi tiếp tục… tiếp tục như nãy giờ vậy.” Chung Ly Lạp Chân lí nhí đáp.

“Nãy giờ? Ta vẫn chưa hiểu a, mau nói rõ hơn đi, còn nữa, tiện nô lại dám xưng ngươi với ta sao? Không có chút thái độ thành khẩn gì cả, thôi ta không chơi nữa.” Nói rồi hắn toang rút dương vật ra khỏi âm đạo của nàng.

Cô gái đang trong cơn nứng làm sao có thể chịu nổi chuyện chơi giữa chừng lại bị ngưng, nàng bối rối vội vã bám chặt lấy thân mập của hắn, đôi mắt ngập nước rưng rưng, mặt đã đỏ đến sung huyết rồi.

“Hức… là muốn, muốn dùng cái đó tiếp tục đâm vào… ngứa lắm, giúp ta đi… a… đút vào, tiếp tục nhấp đi mà… xin… xin ngài…”

Một cái Địa Tiên tối đỉnh từ khi nào phải chịu sự khuất nhục to lớn đến vậy, phải hạ mình cầu xin một tên béo phàm nhân lâm hạnh, nhưng biết sao được, nàng đã nghiện cảm giác được lấp đầy này rồi không thể nào dứt ra nổi.

“Cái đó? Ý là dương vật của ta sao? Muốn ta địt huyệt dâm của nàng hở?” Lão bản biết nàng này là hoàng hoa khuê nữ chưa từng nói tục tĩu nên mớm lời.

“Ô… hức, phải, là dương vật… cầu ngài dùng dương vật địt huyệt dâm của ta… mau… ngứa… huyệt dâm thật ngứa…”

“Tốt a, haha, đúng là rất có tố chất làm đĩ, dạy đâu hiểu đó, từ nay ngươi là tình nô của lão tử, phải gọi ta là chủ nhân, mỗi ngày đều đến phục vụ cặc cho ta có nhớ chưa?”

Vừa nói tên béo vừa ấn cặc vào tiếp tục dập, cảm giác sung sướng khi quy đầu đập vào hoa tâm khiến nàng quíu hết cả người, không cần suy nghĩ lập tức gật đầu đồng ý.

“Vâng, chủ nhân, ta là tiện nô của ngài, sau này nhất định hầu hạ ngài thật tốt… a… mạnh nữa đi, huyệt dâm bị cặc tàn phá rồi… hu ư… cặc… cặc…”

“Nói xem dương vật của lão tử so với nam nhân của ngươi ai làm sướng hơn?”

“Là… là của chủ nhân, chủ nhân cặc thật to, Mã ca không so sánh được, huynh ấy vừa đút vào đã xuất, không bằng một góc của chủ nhân ngài… á… á… huyệt dâm thật sướng… nữa đi… thô bạo với tiện nô đi… ra… ra nữa rồi…”

Lão bản béo nghe nàng vong tình rên xiết càng khiến hắn kích thích dữ dội, hông cũng ra sức hơn nắc như máy khâu. Chung Ly Lạp Chân tê dại đến run lên bần bật, từng cỗ khoái cảm từ trong âm hộ phản hồi về khiến cả linh hồn như muốn bay bổng. Cảm giác mà mấy trăm năm qua ở bên Mã Vinh Thành không thể nào có được nay lại xuất hiện trên một gã đàn ông xấu xí béo phì.

“Hừ, ta sắp ra rồi, tiện nô, ta sẽ bắn hết bên trong ngươi… nhận lấy hết tinh hoa của ta, cấp nam nhân của ngươi đội nón xanh nuôi con hoang đi!”

“A… ô… ha á… bắn… ra bên trong đi, đúng… chủ nhân làm người ta sướng chết… Mã ca không quan tâm ta, ta liền ở sau lưng cắm sừng hắn… bạo tinh gieo hạt vào tử cung tiện nô đi, ta muốn sinh đứa nhỏ… Để hắn nuôi con của chủ nhân… Á…”

Lão mập dồn lực giã thêm mấy mươi phát, Chung Ly Lạp Chân đu trên người hắn trong tư thế thượng đế bế quan âm, đầu khấc như muốn xỏ xuyên cả miệng tử cung chèn thật chặt, từng dòng tinh nóng hổi đặc sệt tất cả phóng xuất hết vào trong tận nơi sâu nhất.

“Ô… thật nhiều… nóng quá… bỏng mất, ưm ân… sướng chết…”

Hắn bắn suốt cả phút đồng hồ mới hết đạn mà dừng lại, bụng dưới của nàng hơi cộm lên vì ăn quá nhiều, hai người môi lại tìm đến nhau, mặc dù miệng gã này rất hôi thúi nhưng không hiểu sao nàng không hề kinh tởm lại có chút ẩn ẩn thích thú, bao nhiêu nước bọt hắn nhả ra nàng đều nuốt sạch.

Nửa khắc đồng hồ sau, Chung Ly Lạp Chân váy áo đã mặc lại chỉnh tề, Thục Nữ Kiếm cầm trên tay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chặp tên tội đồ đang quỳ trước mặt. Lão bản lúc này mặt mũi tái xanh lùi người vào góc, đầu gối quỳ rạp xuống sợ hãi nhìn lưỡi kiếm bén ngọt trong tay nàng.

Sao lại thế này? Hắn tưởng đã hoàn toàn khuất phục được cô gái này rồi, không ngờ sau khi chơi xong nàng ta mặc đồ vào liền trở mặt không nhận thân tình nữa. Đây là động thái muốn giết người bịt miệng a.

“Cô nương… tất cả là hiểu lầm… hiểu lầm, chỉ vì cô quá xinh đẹp, ta nhịn không được… với lại cô cũng là tự mình đồng ý… đừng giết ta a…” Hắn run rẩy như cầy sấy lắp bắp cố tìm lý do biện hộ.

Chung Ly Lạp Chân môi mím chặt, ánh mắt tỏa ra sát khí thao thiên nhưng khi nhìn qua hạ thân của kẻ kia, thấy cái dương vật tuy đã ỉu xìu nhưng vẫn hoành tráng của hắn làm trí não nàng ong ong vài lần, nét mặt thoáng dịu lại, tay cầm kiếm hạ xuống.

Chính cái thứ này đã địt cho nàng thừa sống thiếu chết, đưa nàng qua từng cung bậc khoái cảm, cũng chính nó đút vào miệng, cho nàng ăn lấy mấy cái xú uế kinh tởm nhưng nghĩ lại vị cũng không tệ lắm, còn có nước đái rót khiến hiện tại bụng vẫn no căng nữa.

Nét mặt nàng hồng hồng hứ một tiếng liền xoay người ra ngoài, trước khi đi còn bỏ lại một câu làm tên béo kia mừng rơn.

“Lấy số đo xong rồi, sáng mai ta sẽ quay lại lấy y phục may, làm xấu đừng trách ta thiến ngươi.”

Đây là nàng đang ám muội nhắc nhở hắn mình sẽ còn quay lại, lão bản mập hớn hở bò dậy trần truồng với con cặc đưa về phía trước cười cầu tài.

“Cô nương yên tâm, bổn tiệm sẽ không để cô thất vọng đâu.”

Chung Ly Lạp Chân khóe môi hơi cong lên, nét mặt tràn ngập xuân tình vén rèm bước ra ngoài, mông đít hơi ngúng nguẩy làm gã nam nhân phía sau nhìn mà say mê không dứt.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230