Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 161
Phần 161: Chiến đấu đồng cấp

“Haha, cảm giác thế nào hả? Có khó chịu hay không? Hiện tại tiện nhân nhà ngươi bị hạ xuống ngang cấp độ với chúng ta rồi, để xem ngươi còn làm sao cậy mạnh lên mặt được nữa?”

Thiết Mộc Tử La sớm đã nhịn không được, thấy đối phương khí tức đã suy giảm xuống ngang ngửa mình liền lập tức hấp tấp cười khoái trá cầm rìu xông đến bổ thẳng.

Lực lượng thể tu bùng phát mạnh mẽ, không gian xung quanh gợn sóng, lưỡi rìu mang khí thế như muốn bổ đôi cả phiến thiên địa nhắm vào đầu Lạc Thủy. Một đòn như trút hết mọi oán niệm hận thù bực nhọc của vị nữ tộc trưởng đối với địch nhân mà nàng ta căm ghét nhất.

“Tiện nhân, hiện tại ta liền bắn nát cổ họng ngươi để xem còn dám dùng miệng lưỡi nói ra những lời bẩn thỉu dâm tiện được nữa hay không?”

Lệ Nhiễm Sương cũng lập tức hành động hỗ trợ đồng bọn, cung hoàng kim liên tiếp được kéo căng phóng ra hàng loạt mũi tên nhắm vào yết hầu của Lạc Thủy mà bay tới.

“Chậc, thực quá ngây thơ, các ngươi tưởng khiến tu vi của ta ngang bằng liền có thể chiến thắng sao? Nói cho các ngươi hay, trong đồng cấp ta cũng là vô địch!”

Lạc Thủy sau một thoáng hơi bất ngờ thì đã lấy lại vẻ bình tĩnh đắc ý như cũ, đứng trước thế công như vũ bão nàng vẫn không chút thoái ý, đôi tay mang theo chân khí màu thiên thanh tượng trưng cho thủy thuộc tính vũ động.

Trong sự bất ngờ đến ngơ ngác của hai nữ đối diện, tinh dịch lúc nãy hán tử da xanh bắn lên khắp cơ thể Lạc Thủy bỗng tách ra bay lên rồi hội tụ thành hình dáng một thanh kiếm màu xanh lục.

Nàng lại đưa ngón tay xuống gãy nhẹ lên hột le của mình, dâm thủy trong âm đạo lập tức phun ra như suối nguồn, số nước lồn này lại nhanh chóng ngưng tụ thành một thanh trường thương trong suốt lấp lánh.

Lạc Thủy lúc này như một vị nữ chiến binh với hình ảnh vừa oai phong lại vừa lẳng lơ gợi tình đến cực điểm. Thân thể trần trụi phô bày hết cảnh xuân đẹp nhất, tay trái cầm kiếm tinh dịch, tay phải xách thương dâm thủy.

Nàng không chút yếu thế chủ động lao tới ngạnh kháng cứng đối cứng với thế công của địch nhân, trường kiếm tuy được làm từ dương tinh nhưng lúc này lại sắc bén không thua kém bất kỳ thần binh lợi khí nào.

“Choanggg… kengggg… vút… keng kenggg…”

Thanh âm giống như kim loại đối đầu, khoảnh khắc lưỡi kiếm chạm với thân rìu giống như thiên thạch va chạm vào Trái Đất, dư chấn phản ngược khiến tay của cả hai người tê rần, điểm tiếp xúc tóe ra điện quang hoả thạch.

Sau khoảnh khắc đụng độ cả hai liền tách nhau ra, Lạc Thủy lùi về sau hai bước, kiếm tinh dịch dù sao cũng chỉ ngưng tụ tạm thời nên sức chống chịu kém hơn đã vỡ tan thành từng mảnh nhầy nhụa rơi vãi xuống đất.

Trong khi đó Thiết Mộc Tử La phải trượt ra một đoạn dài, rìu chiến vốn là pháp bảo cấp Chân Tiên nên tất nhiên độ bền bỉ hơn hẳn không bị chút sứt mẻ nào.

Tay còn lại Lạc Thủy vẫn không ngừng xoay tròn vung múa trường thương gạt bỏ từng đợt vũ tiễn của Lệ Nhiễm Sương, dâm thủy mang mùi thơm thoang thoảng theo từng đường lả lướt của nàng mà vẫy ra khắp nơi như mưa rơi đầu hạ.

“Thiết Mộc tộc trưởng tiếp tục lên đi, cùng mài chết ả ta.”

Mỹ phụ nhân đứng phía sau vẫn liên tục giương cung xạ tiễn, những đợt tên ánh sáng nối tiếp nhau không ngừng quyết không cho đối phương cơ hội thở dốc.

Từ đầu tới giờ nàng ta đã tiêu hao khá nhiều chân khí, hiện tại còn phải gánh vác thêm tổn thất để vận dụng Tù Không Bát, phải nhanh chóng tốc chiến tốc thắng đánh bại đối phương nếu không e là sẽ bỏ lỡ cơ hội cuối cùng.

Thiết Mộc Tử La cũng hiểu rõ, nếu Lạc Thủy an toàn thoát ra khỏi pháp bảo thì người chịu xui xẻo sẽ là bản thân mình, nàng ta giống như được tiếp thêm động lực vung rìu lần nữa xông lên, chân khí vận khởi toàn bộ mười phần.

Đứng trước thế công như vũ bão không còn gì để mất của hai nữ nhân kia Lạc Thủy cũng cảm giác chiến ý sục sôi, nàng thu lại vẻ mặt thờ ơ ung dung, trên môi treo nụ cười hài lòng.

“Được, thi triển hết toàn bộ thủ đoạn của các ngươi ra một lượt đi.”

Nói rồi nàng lại lần nữa thò tay xuống gãy nhẹ lên âm vật, hạ thân hơi hẩy về phía trước, từ trong niệu đạo cùng âm hộ có hai dòng nước đồng thời phun ra sau đó kết tinh ngưng tụ thành hình một kiếm một thương.

Lấy nước tiểu tụ thành kiếm, lấy nước lồn hóa thành thương, chiêu thức mang đầy tính ô uế độc lạ này trực tiếp đã khiến Thiết Mộc Tử La và Lệ Nhiễm Sương thêm nóng máu, tiện nhân kia là đang khinh thường sỉ nhục họ nên mới dùng cái thứ nước tạp vật không sạch sẽ ấy để thi pháp.

Hai người tràn đầy hận ý, đòn thế đánh ra cũng thêm mạnh mẽ hữu lực. Tuy vậy Lạc Thủy vẫn một mực không rơi xuống hạ phong, hai bên bắt đầu lâm vào giằng co không phân cao thấp.

Lệ Nhiễm Sương với lợi thế công kích tầm xa liên tiếp từ cung hoàng kim phóng ra hàng loạt mũi tên ánh sáng như sao băng nhắm vào các huyệt vị chí mạng trên thân thể đối thủ.

Cùng lúc đó Thiết Mộc Tử La ỷ vào thân hình cao lớn cùng sức vóc như dã thú của mình lao tới như một cơn bão. Chiến phủ to bản trong tay vung chém hết sức khiến không gian tầng tầng chấn động.

Lạc Thủy dù tu vi đã bị hạ xuống một tiểu cảnh giới nhưng nàng đối với chiến lực của bản thân vẫn thập phần tự tin, nàng đứng giữa không trung, thân thể không có chút vải vóc vướng bận nào để lộ làn da trắng mịn tràn đầy sức sống cùng những đường cong lả lướt hoàn mỹ.

Sau lưng nàng nở rộng một vòng pháp luân tỏa ra hào quang màu thiên thanh dịu nhẹ. Dù bị vây công nhưng nàng vẫn thể hiện một phong thái nữ cường điềm tĩnh đến đáng sợ.

Nàng nhẹ nhàng lách mình một cái liền hoàn hảo né tránh một đòn rọc thẳng của Thiết Mộc Tử La, bàn chân trần đá mạnh lên cán rìu làm cô nàng lực sĩ kia phải trượt dài lùi lại.

Trường thương ngưng tụ từ dâm thủy trong suốt phản chiếu óng ánh theo tay Lạc Thủy bay múa tạo thành những vòng xoáy thủy khí đánh bật không mũi tên nào của Lệ Nhiễm Sương có thể xuyên qua nổi.

Nàng cũng không có ý định chỉ co cụm phòng thủ, ngón tay thò xuống khẽ miết nhẹ hột le một cái, theo âm thanh rên nhẹ, lại một dòng dâm thủy từ trong tử cung trào ra sau đó hiển hóa thành hơn chục thanh phi kiếm trong suốt như thủy tinh nhắm về phía Lệ Nhiễm Sương phóng tới.

Bản thân Lạc Thủy trái phải mang theo thương cùng kiếm chủ động xông tới giáp lá cà với Thiết Mộc Tử La. Hai cô nàng đối diện cũng cấp bách làm ra ứng phó, Lệ Nhiễm Sương một lần nữa thi triển đạo pháp Xạ Nhật Thần Cung triệu hoán hư ảnh Tam Túc Kim Ô, mũi tên mang hoả chủng nóng rực thiêu đốt va chạm giằng co với phi kiếm.

Thiết Mộc Tử La cũng kích hoạt huyết mạch Vu Tộc, cả thân người phồng lên, khí thế tăng vọt một mảng, khắp cơ thể nổi lên từng đường văn như một loại ký tự cổ xưa nào đó. Đôi tay lực lưỡng nắm chặt chiến phủ, hai mắt nàng đỏ ngầu quát lớn xông lên đối kháng trực diện.

“Kengggg… xoạt… coonggg…”

Sau một loạt thanh âm va chạm chỉ thấy Lạc Thủy bị chấn lùi về phía sau một đoạn thật dài, trường thương cùng thủy kiếm đều đã bị dư chấn đánh tan nát thành bọt nước.

“Chậc, quả thực không tệ, nhưng nhiêu đó là chưa đủ để đánh bại được ta đâu, tiếp tục lên nào.”

Cảm nhận được đôi bàn tay tê rần hơi run lên của mình, Lạc Thủy khẽ nhoẻn miệng cười gật đầu tán dương. Thiết Mộc Tử La nghe được đối phương thách thức càng khiến cơn cuồng nộ càng dâng cao hơn, trong trạng thái Tổ Vu huyết mạch này nàng ta giống như một đầu hung thú hung bạo không hề biết sợ hãi.

“Gừ… tiện nhân! Nạp mạng đi!!!”

Đôi chân đạp lấy không khí tạo ra từng thanh âm nổ vang như pháo, nàng ta nắm chiến phủ một lần nữa lao tới quyết diệt sát cho bằng được ả tiện nhân đáng hận kia.

Lệ Nhiễm Sương cũng đã triệt tiêu được hết phi kiếm mà Lạc Thủy phóng tới, sắc mặt mỹ phụ nhân có chút tái nhợt, hơi thở trầm trọng thêm vài phần. Việc vận dụng pháp bảo cấp Kim Tiên vốn đã tiêu hao quá nhiều chân khí hiện tại còn phải thi triển cả pháp thuật đại đạo càng khiến đan điền của nàng ta gần như bị móc rỗng.

Mỹ phụ nhân biết hiện tại bản thân cần phải kiêng trì nếu không nỗ lực của cả hai người sẽ đổ sông đổ biển hết, nàng ta cắn răng lấy ra vài lọ đan dược có tác dụng hồi phục chân khí nuốt vào. Thần sắc cũng theo đó hồng hào trở lại, cung tiễn tiếp tục nhắm về phía Lạc Thủy bắn ra một thức xuyên vân.

Lạc Thủy đứng trước khí thế hung hăng của kẻ địch cũng chỉ nhếch môi cười nhẹ, hai đùi của nàng đồng thời tách rộng ra thành hình cánh cung, huyệt dâm với hai múi thịt dày hồng hào mở rộng khoe trọn cả cửa mình phấn nộn ướt át.

“Haha, cho các ngươi nếm thử chiêu thức do ta tự sáng tạo ra, Dục Thủy Thiên Thương Vũ!”

Nói xong, bàn tay nàng liền thò xuống cố nắm lấy mép lồn kéo giãn thêm ra, hông cùng eo kịch liệt lay động hẩy mạnh về phía trước, động tác thập phần dâm dật này triệt để đã làm Thiết Mộc Tử La và Lệ Nhiễm Sương thêm khó chịu.

Lưỡi chiến phủ trong tay mỹ nữ cơ bắp chuyển hướng về phía hạ bàn như muốn chém cái mu lồn đáng khinh kia ra làm đôi. Mũi tên ánh sáng trong tay mỹ phụ nhân cũng đồng loạt nhắm vào mục tiêu là cái động thịt hồng hào ướt đẫm kia quyết phải xuyên cho ả tiện nhân lẳng lơ đối diện thêm vài cái lỗ y hệt nữa.

Nhưng khi công kích đã sắp đánh tới, Lạc Thủy cũng vừa lúc chuẩn bị xong xuôi, nàng khẽ rùng mình một cái, từ sâu trong tử cung bỗng có một luồng dâm thủy lập tức phun ra, vừa thoát khỏi cửa mình thì âm tinh kia đã hóa thành một đạo trường thương bay vút như lưu tinh về phía Thiết Mộc Tử La.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230