Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 59
Phần 59: Yêu thêm lần nữa

“Chậc, không còn sớm nữa, chúng ta cũng mau tắm rửa rồi cùng đi dạo phố thôi, ai muốn ngâm bồn tinh trùng của phu quân thì theo ta.” Lạc Thủy hôn chụt lên môi Chu Cương Liệt một cái rồi đứng dậy nguẩy đít đi ra ngoài.

“Muội, muội muốn.”

“Cả muội nữa, chờ với!”

Tám cái nữ tử nghe được tắm bồn tinh dịch ai nấy đều hớn hở không kịp mặc cả quần áo cứ như vậy trần truồng ra khỏi phòng. Chung Ly Lạp Chân một thân heo mẹ cũng định đi theo nhưng đã bị Lạc Thủy thuận chân đá vào bụng một cái khiến tinh cùng nước tiểu ọc ra cả từ miệng mũi lẫn lồn đít.

“Hừ, cho ngươi ăn một bụng đầy thánh thủy của phu quân đã là ban phước báu lắm rồi, thứ heo mẹ bẩn thỉu ti tiện như ngươi còn muốn đòi tư cách tắm chung với chúng ta sao? Lăn đi!”

Nàng kia cúi đầu rụt rè không dám có chút phản kháng nào lủi thủi quay trở về phòng ngoan ngoãn bò bốn chân dưới đất lấm lét ngó qua phía vị tiên nhân đang ngồi trên ghế kia.

Âm hộ bên dưới hơi giật giật, nàng đưa tay móc ra một mớ tinh đặc rồi cho vào miệng nhấm nháp, ừm, mùi vị này thực làm người ta đê mê a, ước gì ngày nào cũng được ăn no.

Chu Cương Liệt biết nàng ta đang nghĩ gì, hắn lắc đầu bưng ly trà lên nhấp một ngụm khẳng khái nói.

‘Đừng mộng tưởng đánh chủ ý lên người ta, ngươi về sau sẽ mang thân phận tình nô trọn kiếp nhưng không phải của ta mà là của tất cả lũ giống đực ngoài kia. Tập làm quen với việc làm vợ chung của cả thiên hạ đi, về sau gặp bất cứ nam nhân hoặc súc vật chó lừa dê ngựa đều phải ngoan ngoãn dâng lồn ra cho chúng địt.

Tiện nô như ngươi tác dụng duy nhất chính là để thỏa mãn cơn hứng tình của những kẻ đó. Hãy lấy đó làm mục đích để ngươi tồn tại.’

Thanh âm của hắn truyền thẳng vào đại não như một lời tuyên án đanh thép dành cho nàng, Chung Ly Lạp Chân khẽ run lên, thân thể bất giác cúi đầu sát đất bái lạy không dám có chút ý nghĩ phản kháng nào.

“Vâng, tiện nữ xin tuân mệnh.”

“Ừm, tốt, ta biết ngươi muốn gì, chuyện bên phía họ Mã đó cứ an tâm, sau này các ngươi vẫn là đôi uyên ương ở bên nhau vĩnh viễn không xa cách. Hắn dù muốn dù không sẽ vẫn phải đồng thuận với con người của ngươi hiện tại, thậm chí có khi còn yêu ngươi đến độ tự mình mời thêm đàn ông về để giúp ngươi thỏa mãn cơn cuồng dâm nữa cơ.”

Ánh mắt Chung Ly Lạp Chân sáng ngời lên, nàng cúi người bái lạy liên tục vâng dạ tạ ơn, đây chính là mục đích mà nàng ta muốn nhắm đến. Không để mất đi đoạn tình cảm mấy trăm năm với Mã Vinh Thành mà vẫn có thể tận hứng với thú vui xác thịt không cần che dấu qua mặt.

Nàng ta nghĩ tới cảnh tượng hai người sau này sẽ vẫn ở bên nhau đi tiêu dao vân du khắp nơi tận hưởng hạnh phúc trọn vẹn. Nàng banh háng mời gọi hàng tá gã đàn ông xa lạ đến thao địt ái ân, hắn thì ở bên cạnh cỗ vũ, hai người dạo chơi nhân gian, gặp người thì mời địt, gặp thú thì chổng mông, mỗi ngày thức dậy là lại được chơi với những con cặc mới lạ. Cái viễn cảnh đó thật đẹp làm sao.

Chốc lát sau, chúng nữ lục tục kéo nhau đi ra, trên người ai nấy đều mặc những bộ váy áo hở hang gợi cảm hết mức. Lạc Thủy dẫn đầu vẫn là bộ nội y ren đỏ nóng bỏng nhức mắt ấy, bên ngoài khoác thêm một tầng áo khoác dài trong suốt mặc như không mặc khoe trọn vẹn thân thể đẫy đà chín mọng của mình.

“Chà, nàng định cứ vậy mà đi ra đường à? Thật là đủ bạo nha.” Chu Cương Liệt kéo tay vị nương tử thần nữ này vào lòng mình âu yếm một hồi.

“Hì hì, không phải đúng ý chàng rồi sao? Cơ mà không phải kẻ nào cũng đủ diễm phúc nhìn ngắm thân thể của em đâu.”

Lạc Thủy nói xong bỗng xung quanh người nàng bốc lên một trận sương mù, nó như phủ thêm lớp áo choàng bên ngoài khiến cảnh xuân trở nên mờ ảo. Nhìn thì giống như lộ hết nhưng có lòi mắt ra quan sát kỹ cũng không thể xuyên qua màng sương mà chiêm ngưỡng thân thể chân thật phía trong.

Nó tạo cho người ta cảm giác tuy ở gần ngay trước mặt nhưng xa tít tận chân trời cả đời đừng mong với tay tới. Lạc Thủy hiện tại tuy tính dâm vô độ nhưng nàng vẫn chú trọng bản thân chỉ dành riêng cho phu quân của mình, sẽ không tùy tiện phô bày khiêu dâm như mấy tình nô kia.

“Còn tiện nô này thì tính sao đây a, dắt một cái heo mẹ đi dạo phố cũng thú vị nhưng nếu làm vậy có khi lại gây sự chú ý đó.” Vương Nhã Khuê dùng đế giày ấn lấy cặc giả vào sâu trong âm hộ của Chung Ly Lạp Chân một cái làm nàng ta lại cao trào thêm lần nữa.

“Ừm… ta đã có chủ ý khác.” Lạc Thủy hơi suy ngẫm rồi nhẹ nhàng phất tay lấy ra thêm một kiện áo choàng mùa đông rộng thùng thình trông cực kỳ ấm áp.

Kế tiếp nàng lại dùng thủy linh khí bao bọc lấy Chung Ly Lạp Chân giúp cô ta tẩy rửa sơ qua một lượt, số tinh dịch cùng nước tiểu trong cơ thể cũng được hút ra khiến bụng to từ từ xẹp xuống. Lại tháo hết mấy món đồ chơi như tai giả, kẹp mũi và đuôi giả ra.

“Mặc áo choàng vào, hôm nay chúng ta phải hảo hảo huấn luyện cho ngươi cách câu dẫn và phục vụ nam nhân, ráng học cho kỹ, đây chính là vốn liếng để ngày sau tiện nô ngươi hành nghề đó.”

Lạc Thủy ném áo choàng bông qua nghiêm giọng nhắc nhở, Chung Ly Lạp Chân mím môi gật gật đầu làm theo mọi sự sắp xếp, nàng ta bây giờ đã hoàn toàn bỏ qua kháng cự đối với mệnh lệnh của đối phương rồi.

“Phu quân, chúng em đi nhé.” Lạc Thủy hôn gió một cái về phía Chu Cương Liệt rồi xoay người rời khỏi.

“Haha, cứ chơi thật vui đi.” Hắn vui vẻ vẫy tay với từng người, nhìn theo bóng lưng Lạc Thủy trong bộ y phục trong suốt để lộ nội y gợi cảm, hắn âm thầm cảm khái một phen.

“Chậc, không biết sau này khi gặp lại Tiểu Thiện thấy tỷ muội của mình bị ta biến thành cái dạng dâm nữ táo bạo như vầy nàng có trách móc hờn dỗi gì không nữa.”

“Hì hì, chỉ sợ khi ký chủ lần nữa tìm thấy Tiểu Thiện lại phải mất thêm một phen công phu không nhỏ để khiến nàng ta yêu ngài đó nha.” Yêu Dục xuất hiện cười khả ố.

“Sao lại vậy? Không lẽ luân hồi qua kiếp khác nàng sẽ không còn nhớ gì về ta nữa?” Chu Cương Liệt ngẩn người ra, hắn không muốn tiểu nương tử thiện lương kia quên mất mình đâu nha.

‘Tất nhiên, khi đầu thai kiếp mới thì mọi ký ức của người luân hồi sẽ bị khóa lại hoàn toàn, chỉ khi nào nàng ta quay về chủ thể thì những mảnh ký ức kia mới thức tỉnh lại.

Nhưng thân phận chủ thể của Tiểu Thiện có ý thức thuộc về riêng mình, nàng ta sẽ không thể chỉ vì một kiếp yêu ký chủ mà bản thân cũng có tình cảm với ngài được. Vả lại ký chủ đang giữ lấy kết tinh cảm xúc phần Ái (yêu) trong thất tình của nàng ta, vậy chừng nào chưa hoàn trả lại cho nguyên chủ thì nàng sẽ không bao giờ phát sinh tình cảm với bất cứ ai.’ Yêu Dục cẩn trọng giải đáp.

“Vậy có nghĩa là khi trả lại cánh sen ngọc cho chủ thể ta phải chinh phục nàng ấy từ đầu?”

“Ân, nhưng có lẽ vì cảm tình trong kiếp của Tiểu Thiện mà độ khó công lược sẽ giảm đi vài phần, nói chung còn phải xem thử tính cách chủ thể của nàng ta ra sao. Nếu là một độc nữ tôn quý vì muốn giữ hình tượng thanh sạch của mình không vừa mắt với những chuyện dâm dật mà ký chủ đã làm trên cơ thể kiếp đó có khi nàng ta sẽ ra tay xử lý ngài để chấm dứt nhân quả cũng không chừng.” Yêu Dục cười ý nhị.

“Đậu moá cay thế nhờ.”

Chu Cương Liệt mặt méo xẹo cảm giác hơi lạnh chạy dọc sống lưng buộc miệng chửi đổng, hắn từ chỗ Bồ Đề tổ sư và hệ thống biết được Tiểu Thiện có thân phận cực kỳ cao, dù là hắn hiện tại đã đạt tới Thái Ất Ngọc Tiên viên mãn vẫn chưa đủ tư cách biết về bối cảnh thực sự của nàng.

Cánh sen ngọc mang theo kết tinh cảm xúc tình yêu này một ngày nào đó chủ thể của nàng nhất định sẽ tìm đến hắn để đòi lại, khi đó nhất định hắn phải có đủ thực lực để theo đuổi nàng một lần nữa, bằng không Tiểu Thiện sẽ mãi mãi vụt khỏi tầm tay thậm chí chướng mắt mà giải quyết hắn.

“Ài, càng lên cao càng thấy gánh nặng đường dài a. Nhất định không thể để ngày gặp lại bị Tiểu Thiện đuổi giết được. Đại kiếp sắp tới xem như một lần cơ hội để thay đổi cuộc đời ta.” Hắn âm thầm làm ra quyết tâm.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230