Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 135
Phần 135: Ẩn giấu bài tẩy

Nhan Như Ngọc từ đầu đến cuối vẫn không nói câu nào, nhìn thảm trạng của Vô Lượng Kiếm Các hiện tại nội tâm nàng đang kịch liệt run rẩy nhưng vẫn phải cố kiềm chế không bộc phát.

Gần vạn đệ tử là công sức mà nàng đã gầy dựng suốt mấy trăm năm mới đưa tông phái đến thời kỳ huy hoàng như hiện tại, những tưởng khi xuất thế sẽ một đường hát vang thu nạp tín đồ trở thành thế lực bậc nhất trung thổ. Vậy mà hôm nay chỉ một trận càn quét mọi dự tính đều đổ sông đổ biển hết.

Sau trận này dù lấy được tài nguyên hay tiên thụ thì liệu phải mất bao lâu mới có thể khôi phục lại như trước đây.

Nàng cũng nhớ tới lời của Tả Thương Khung trăn trối, liệu đây đơn giản chỉ là câu nguyền rủa ác ý của kẻ sắp chết hay còn ẩn tàng hàm nghĩa nào khác?

“Haha, quả nhiên là nương tử của Chu Cương Liệt ta, đủ độc ác a, một chiêu bỏ đá xuống giếng này của nàng làm không tệ, rất thuần thục. Tên đó tới lúc chết chắc vẫn còn cay đắng không biết là ai ra tay hại mình.”

Chu Cương Liệt cười rộn khoái chí thò tay vỗ mông đít Lạc Thủy mấy cái hài lòng khen ngợi. Nàng cũng phối hợp rên lên đưa cặp mắt dâm mị liếc xéo hắn liếm môi đáp.

“Ưm… hì hì, đây không phải là do người ta theo phu quân đã lâu nên học được vài phần bản lĩnh hay sao.”

Mấy nàng khác cũng chỉ biết tủm tỉm lắc đầu cười khổ, đôi phu thê tình thâm này một người lại hiểm độc hơn một người, ai xui xẻo trở thành đối tượng bị nhắm tới thì xem như số kiếp đã tận.

Vừa nãy chính Lạc Thủy đã âm thầm ra tay dùng tiên pháp chế tạo bẫy rập khiến Tả Thương Khung vốn sắp chạy thoát bị cầm chân. Nàng cũng là Chân Tiên hậu kỳ lại sở hữu thủ đoạn cao thâm hơn tên kia nên hắn đến chết cũng không nhận ra mình bị hố cũng phải.

“Tốt, kế tiếp chắc cũng sắp đến lúc ngã bài để nàng ra sân rồi, để ta nghĩ xem nên làm thế nào cho ấn tượng đây…”

Chu Cương Liệt một tay ôm lấy Lạc Thủy tay còn lại khẽ xoa xoa hàm râu ngẫm nghĩ, sau một phen cân nhắc cuối cùng ánh mắt mới sáng lên cười xảo quyệt.

“Có rồi, hề hề.”

Bên trong hộ sơn đại trận, Đãng Hồng Trần nhìn một màn Lâm Phàm dùng thiên kiếp chơi chết một Chân Tiên phe địch cũng thở ra một hơi nhẹ nhõm nhưng sau đó lại tiếp tục cau mày nghiền ngẫm xem bước kế tiếp nên đi như thế nào.

Bên kia vậy mà còn bốn cái Chân Tiên, dù Lâm Phàm có thể vượt cấp chiến đấu cộng với Liễu Như Yên hợp lực cũng chỉ dây dưa tối đa được hai tên. Nếu bọn chúng tiếp tục hợp công thì phe ta chắc chắn sẽ sớm thảm bại.

Nàng đã bắt đầu suy tính đến việc để chúng đệ tử trên dưới rút đi trước, cùng lắm thì vứt bỏ địa bàn tìm nơi khác ẩn cư hoặc giải thể tông môn đợi một ngày không xa đông sơn tái khởi. Như vậy mới đảm bảo an toàn tính mạng cho tất cả mọi người.

Ngày hôm nay Tuyết Liên Cung đã làm ra một trận tàn sát mấy mươi vạn người, e là sau này các nàng trong mắt tu sĩ thế tục sẽ vĩnh viễn cõng cái ô danh tà tu ác độc gây sát nghiệp thao thiên người người đòi đánh đòi giết.

Nhưng Đãng Hồng Trần không hối hận, người ta đã ức hiếp tới tận cửa muốn huyết tẩy cả tông môn rồi còn có thể nhẫn nhịn hay sao, cả Khương thị Sở quốc hay Vô Lượng Kiếm Các đều là một lũ đáng chết.

Đánh một trận này không chỉ là vì bảo toàn cho cơ nghiệp trăm năm gầy dựng mà còn là để lập uy cho cả thiên hạ biết Tuyết Liên Cung không phải dễ ức hiếp, muốn tiêu diệt các nàng vậy phải nghĩ kỹ xem có chịu nổi cái giá phải trả hay không.

“Sư phụ, các vị tỷ tỷ.”

Nguyệt Nga cùng Hi Nguyệt từ bên trong quảng trường cũng đã chạy ra đến nơi, trên mặt hai nàng đều treo nụ cười vui sướng khi chứng kiến cường giả phe địch tử vong thảm liệt.

Đãng Hồng Trần nhìn qua hai cô đệ tử của mình, trong mắt tràn đầy vẻ quyết đoán.

“Hai đứa lập tức tập hợp tất cả đệ tử cùng các trưởng lão hộ pháp trong môn lại, chúng ta phải để họ theo lối bí mật trong lòng Phiêu Tuyết Lĩnh rời đi trước, nơi này có lẽ không giữ được nữa rồi, cũng không thể để chúng đệ tử chôn vùi hết ở đây được.”

“Sư phụ, không phải chúng ta vừa thành công giết đi một cường địch hay sao? Đợi Lâm Phàm ca ca đột phá xong liền có thể cùng bọn chúng đánh một trận cần gì phải chạy?” Nguyệt Nga ngơ ngác hỏi.

‘Đúng là thế, nhưng tình hình hiện tại đã nằm ngoài mọi dự liệu của chúng ta, Vô Lượng Kiếm Các vậy mà kéo tới tận năm cái Chân Tiên, dù đã giết được một nhưng chỉ với sức của Lâm Phàm và Liễu Như Yên muốn đánh thắng bốn tên còn lại là điều không thể.

Tuyết Liên Cung e rằng khó giữ, vậy nên trước tiên chúng ta cần phải để chúng đệ tử rời đi tránh khỏi họa đồ sát. Tông môn có thể gầy dựng lại, nhưng nếu người bị diệt hết thì không còn ý nghĩa gì nữa.’

Nghe Đãng Hồng Trần nhẹ giọng giải thích tình huống khiến hai nàng vừa mới vui vẻ đó lại một mặt đầy lo lắng, chỉ là đánh một thế lực phàm giai lại xuất sử năm Chân Tiên, trận thế này là không muốn chừa cho các nàng con đường sống hay sao?

“Vâng, chúng con hiểu rồi, sẽ lập tức ra lệnh cho tất cả trưởng lão đệ tử trên dưới theo mật đạo rời đi đến nơi an toàn trước, sư phụ đợi ở đây bọn con sẽ quay lại ngay.”

Hi Nguyệt chững chạc hiểu chuyện biết nhìn nhận thiệt hơn lập tức gật đầu kéo tay Nguyệt Nga định quay trở về quảng trường nhưng lại bị Đãng Hồng Trần gọi với theo.

“Khoan đã, cả các con cũng phải rời đi cùng họ, không thể ở lại.”

“Sư phụ, tại sao? Không được, chúng con sao có thể tham sống sợ chết lâm trận bỏ chạy được, chúng con sẽ ở lại đây cùng người đối kháng địch nhân.” Nguyệt Nga ương bướng lắc đầu giãy nảy.

“Ta nói không được là không được! Trận chiến hiện tại đã phát triển tới mức độ tiên nhân chi chiến không phải nơi mấy tiểu tu sĩ phàm giai có thể hồ nháo nữa. Hai đứa ở lại cũng không thể giúp ích được gì chỉ càng làm tình huống thêm vướng bận mà thôi. Chúng đệ tử cần các con để ổn định thế cuộc, suy nghĩ chính chắn lên đi.”

Đãng Hồng Trần lớn giọng nạt ngang làm Nguyệt Nga hoảng hốt ủy khuất xụ mặt không vui. Hi Nguyệt điềm tĩnh hơn giọng ổn trọng hỏi.

“Sư phụ, còn người thì sao? Chẳng phải người cũng chưa đạt tới cảnh giới tiên nhân hay sao? Nếu có rời đi thì nên tất cả cùng nhau đi mới phải.”

“Không, những kẻ đó đến đây phần lớn nguyên do là vì tham lam mỏ tiên linh thạch cùng Ngộ Đạo Thạch thậm chí còn có Dương Căn Thụ, ta cũng là mục tiêu của bọn chúng nên cần phải ở lại trấn tràng, chỉ cần có ta ở đây cộng với đạt được tài vật thì địch nhân có lẽ sẽ không truy sát theo các con nữa.”

“Như vậy không phải sư phụ sẽ hy sinh hay sao, không, không thể được, người phải đi cùng chúng con bằng không thì bọn con nhất quyết sẽ ở lại.”

Khương Nguyệt Nga hai dòng lệ lưng tròng ôm lấy cánh tay Đãng Hồng Trần thút thít không buông.

“Đừng hồ đồ, ta sẽ cùng Lâm Phàm và Liễu Như Yên tận sức ngăn cản địch nhân cho các con rời khỏi rồi sẽ tìm cách thoát thân sau. Ta cũng không phải tự tìm đường chết như vậy.”

Đãng Hồng Trần trong lòng tự bổ sung một câu, nàng còn phải chờ được gặp lại Chu lang của mình thì sao có thể bỏ mình, thế lực cần thiết nhưng Chu lang càng là quan trọng với nàng gấp bội. Nàng sau đó liền quay sang mấy nữ khác bên cạnh.

“Mộ Uyển, Nhã Khuê, cảm tạ hai muội đã vượt đường xa đến giúp đỡ ta kéo dài thời gian để Lâm Phàm kịp thời độ kiếp, nhưng các muội cũng nên rời đi thôi, tình huống kế tiếp không phải Địa Tiên có thể nhúng tay được nữa rồi.”

Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê ở bên cạnh liếc nhìn nhau cười khổ, hai người là hiểu vị tỷ tỷ này đang tính toán điều gì, có chủ nhân ở đây trấn tràng thì việc gì họ phải rời đi cơ chứ.

“Đãng tỷ, không cần lo lắng, cũng không cần bất cứ ai phải rời đi cả, tin tưởng bọn muội, chúng ta nhất định sẽ chiến thắng. Có bao nhiêu Chân Tiên tới cũng đều vô nghĩa.” Tần Mộ Uyển nắm bàn tay vị tỷ tỷ này khẳng định chắc nịch.

“Các muội, không lẽ… không lẽ lúc trước Chu lang còn lưu cho hai người át chủ bài nào khác có thể đánh bại hết địch nhân sao?” Đãng Hồng Trần hơi sững người lại nhướng mày tò mò.

“Hì hì, đúng vậy đó, chủ nhân đương nhiên rất lợi hại đã tính toán hết mọi tình huống phát sinh rồi, tỷ cứ an tâm mà quan sát đi. Bọn muội bảo đảm sẽ cho tỷ một kinh hỉ, mấy cái địch nhân tôm tép đó cơ bản không phải đối thủ của chúng ta.”

Vương Nhã Khuê tiếp tục âm dương quái khí một bộ dáng bí mật làm mọi người càng thêm hiếu kỳ. Đãng Hồng Trần hơi có vẻ trầm ngâm suy xét thực hư, hai vị muội tử này nhìn bề ngoài có vẻ không đứng đắn lại lắm mưu mô quỷ quyệt nhưng những lúc cần nghiêm túc làm chính sự thì cũng rất đáng tin tưởng.

Sinh tử trước mắt nếu hai người không có nắm chắc bài tẩy thì nhất định sẽ không thể phởn đời như vậy.

“Được, ta tin tưởng hai người.” Nàng gật đầu thở hắt ra một hơi, tuy là từng giây từng phút mong nhớ Chu lang nhưng đã bao nhiêu năm như vậy hắn bặt vô âm tín nàng cũng không hề liên tưởng đến việc hắn đột ngột quay về, chỉ đinh ninh rằng Chu Cương Liệt đã để lại cho hai muội tử lá bài tẩy nào đó chưa công bố.

Vào giờ phút này, ở phía bên kia lôi kiếp cũng đã dần đi tới hồi kết, biển sét rợp trời từ từ suy yếu rồi hoàn toàn tan biến hẳn chỉ để lại một bóng người vĩ ngạn thẳng tắp đứng giữa thiên không, Lâm Phàm đã thành công độ kiếp trở thành Chân Tiên.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230