Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 187
Phần 187: Khẩu giáo

Chu Cương Liệt cũng dần gia tăng thêm tốc lực, mỗi cú đẩy khiến mỹ phụ nhân rùng mình, cảm nhận từng cơn hưng phấn chạy dọc sống lưng. Cảm giác ấm áp, ướt át, cùng tiếng rên khe khẽ thoát ra từ đôi môi hé mở khiến không khí càng trở nên cuồng nhiệt dâm dục.

Mồ hôi của nàng ướt đẫm, từng giọt trong suốt như pha lê lăn dài từ trán tới cằm rồi trượt dọc xuống xương quai xanh cuối cùng đều rơi vào giữa khe vú tăng thêm độ trơn tuột. Bản năng dâm đãng nguyên thủy trong thân thể thành thục kia dường như đã bị kích phát ra, chỉ thấy ánh mắt mỹ phụ nhân xuất hiện thêm một tia mị ý rõ rệt.

Nàng chủ động ôm lấy bầu vú cố tình siết chặt hơn, đẩy ngực lên theo nhịp di chuyển của Chu Cương Liệt, miệng nàng hơi hé để lưỡi nhẹ lướt qua đầu dương vật mỗi khi nó trượt gần lên cằm.

“Hảo! Ôi chà, thực là một vưu vật làm ta khó thể dứt ra được, nào, dùng miệng của nàng đi, chỉ ngực là chưa đủ đâu.”

Hắn hài lòng xoa lên mái tóc đen hơi tán loạn của mỹ phụ nhân ra lệnh. Nàng ngước nhìn hắn, đôi mắt ánh lên tia mê hoặc khi dương vật căng cứng trượt giữa khe ngực đầy đặn của mình. Cảm giác nóng bỏng lan tỏa trên da thịt, hơi thở nàng gấp gáp không chỉ vì khoái cảm mà còn bởi ý niệm rằng mình đang làm một điều cấm kỵ.

Rõ ràng lúc đầu Lệ Nhiễm Sương vẫn ôm tâm lý hời hợt miễn cưỡng phải làm theo ý hắn nhưng khi đã dấn thân vào trò chơi sắc dục này thì nàng lại dần chìm đắm trong đó không dứt ra được.

Tâm trí nàng luôn muốn giữ gìn thanh sạch trinh liệt nhưng thân thể lại xuất hiện phản ứng đồng thuận, đây rõ ràng là dâm tính ẩn giấu sâu kín bây giờ mới bị kích phát ra.

“Mình… mình thật sự là loại nữ nhân dâm tao lăng loàn sao?”

Lệ Nhiễm Sương trong lòng tự vấn, nàng rõ ràng biết chuyện bản thân đang làm là sai trái vô đạo, nàng đã làm chuyện có lỗi với phu quân cùng các con. Nhưng không hiểu tại sao khi nghĩ đến việc mình cùng người đàn ông khác ân ái thân mật sau lưng chồng lại chỉ khiến tim nàng đập nhanh hơn, cơ thể hơi run rẩy trong sự kích thích xen lẫn chút tội lỗi mơ hồ.

Bàn tay Lệ Nhiễm Sương ôn nhuận chủ động đưa lên vuốt ve thân thể người đàn ông trước mặt, sờ vào từng khối cơ bắp vạm vỡ rắn chắc, cảm nhận rõ nhịp tim rung động.

Tuy không hề muốn đem ra bàn cân so sánh nhưng rõ ràng phu quân Vu Thản Chi của nàng thực sự kém xa gã dâm tặc này. Cả tu vi, thể hình lẫn mị lực hắn đều ở một tầng thứ khác biệt, nhất là cái dương vật đang ra sức đẩy đưa giữa khe vú nàng đây, trượng phu nàng hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.

Khi hắn một lần nữa đẩy dương vật tới, nàng không chút chần chừ lập tức vươn đầu lưỡi mềm mại lướt qua đầu khấc để lại một vệt ướt mỏng manh kéo theo sợi chỉ bạc kết nối hai bộ phận.

Từ lỗ tiểu kia rỉ ra một chút dịch nhờn trong suốt, chỉ mới nếm qua liền khiến đầu óc mỹ phụ nhân quay cuồng mê đắm. Không đợi Chu Cương Liệt chỉ dạy, nàng đã không nhịn được mà há miệng thật lớn ngậm lấy quy đầu.

Đôi môi căng mọng siết chặt, đầu lưỡi uyển chuyển xoáy nhẹ đảo quanh bao bọc đầu khấc. Bàn tay nàng vẫn ép chặt đôi gò bồng đảo phối hợp với cánh môi mút liếm tạo ra từng âm thanh ướt át đầy nhục cảm.

“Hít… ồ, không tệ, quả nhiên nàng rất có năng khiếu trong chuyện này a, haha, bổn tôn quả nhiên không nhìn lầm, nào nào, nuốt vào thật sâu, nhanh chóng khiến ta xuất tinh đi.”

Chu Cương Liệt khoái chí xoa nhẹ lên gò má đang phồng lên vì ăn cặc kia, Lệ Nhiễm Sương nghe hắn khen mình tâm tình dường như cũng cảm thấy vui vẻ thế là lại ra sức đá lưỡi hút mút mạnh hơn.

Cảm giác lấp đầy khoang miệng khiến nàng nứng đến tột độ, bên dưới mật huyệt rỉ ra đầy âm tinh. Nàng hít sâu tận hưởng hương vị cương dương đậm đà, để cơn khoái cảm nhấn chìm lý trí.

Nàng biết mình không nên tham lam lầm lỗi nhưng không thể dừng lại. Môi nàng di chuyển nhịp nhàng, đầu lưỡi khiêu khích từng điểm nhạy cảm trong khi ánh mắt hướng lên quan sát biểu hiện của Chu Cương Liệt.

Không hiểu vì lý do gì trong nội tâm nàng lại rất hào hứng khi thấy nét mặt hắn giãn ra lim dim hưởng thụ dưới sự chăm sóc tận tình của mình. Giống như một nô lệ thực thụ hãnh diện khi phục vụ tốt cho chủ nhân vậy.

Cơn thèm khát dâng trào, Lệ Nhiễm Sương bắt đầu gia tăng tốc độ, để đôi môi mình trượt dọc theo chiều dài nóng bỏng, vì đã xem Thiết Mộc Tử La bú cặc trước đó nên nàng cũng học hỏi được rất nhiều kinh nghiệm.

Yết hầu khẽ động, thực quản mở rộng thêm, mỹ phụ nhân cố gắng nuốt thật sâu cái đầu khấc bóng bẩy to lớn kia xuống cổ họng mình, nước bọt nàng tiết ra chảy ròng ròng xuống cằm tạo nên một hình ảnh vừa quyến rũ vừa hoang dại.

Chu Cương Liệt cũng biết ý liền phối hợp vịn lấy đầu nàng rồi ra sức đẩy hông lên, cổ họng nàng khẽ co giật bao bọc lấy đầu khấc nóng bỏng đang chiếm đoạt không gian chật hẹp, cảm giác vừa ngợp thở vừa kích thích đến rợn người.

Nàng cố gắng thả lỏng đón nhận từng nhịp đẩy mạnh mẽ, nước mắt theo phản ứng sinh lý trào ra nhưng bờ môi vẫn kiên trì mút chặt. Sau một lúc chật vật thì cuối cùng toàn bộ dương vật cũng đã khảm sâu xuống tận cùng thực quản.

Lệ Nhiễm Sương hai tay chới với cố bám lấy hông nam nhân để lấy điểm tựa, đôi mắt nàng gần như trợn ngược, nước dãi chảy ròng ròng. Phần mu lông lá của Chu Cương Liệt dính sát vào mũi nàng, hai hòn dái bên dưới vỗ vào cằm nàng, yết hầu cộm lên một đường thô dài rõ rệt hình dáng côn thịt.

Hơi thở hắn trở nên dồn dập, những cú nhấp càng lúc càng mạnh mẽ chiếm đoạt miệng nàng không chút thương tiếc. Cổ họng nàng co thắt quanh dương vật đang xâm nhập sâu, từng tiếng nấc nghẹn kèm theo âm thanh òm ọp vang động phát ra từ cổ họng.

Chu Cương Liệt cứ vậy dồn lực đạo nắc tới tấp suốt nửa khắc đồng hồ. Lệ Nhiễm Sương cũng nương theo đó tiếp nhận quất đánh, lúc nãy khi thấy hắn thọc cặc sâu tận họng Thiết Mộc Tử La khiến nàng hoảng sợ hãi hùng không thôi nhưng khi đã tự mình trải nghiệm thì nàng lại thấy chuyện này dường như cũng không thống khổ cho lắm thậm chí còn đem lại rất nhiều khoái cảm kỳ diệu.

“Hừ, dâm phụ, ta sắp bắn rồi, nhận hết lấy, uống cho sạch tinh của bổn tôn đi.”

Sau một tiếng gầm nhẹ, Chu Cương Liệt ghì giữ đầu nàng sát vào hông mình để dương vật cắm tới nơi sâu nhất bên trong dạ dày, từng dòng tinh nóng bỏng liên tục trào ra tràn ngập cổ họng toàn bộ rót vào bụng mỹ phụ nhân.

Lệ Nhiễm Sương đồng tử hơi co lại, mũi miệng sùi bọt trắng xóa, cảm giác no đến đầy ứ làm cho nàng vừa khó chịu lại đê mê khó tả, từ bên ngoài có thể nhìn rõ vùng bụng dần căng tròn lên như mang thai sáu tháng.

Khi hắn thỏa mãn kéo lấy dương vật ra cũng là lúc nàng đổ ập cơ thể nằm sấp xuống dưới bảo tọa, cả người nàng run lên, cổ họng không ngừng nấc từng đợt.

Không có dương vật bịt kín, tinh trùng bắt đầu cuồn cuộn trào ngược ra khỏi miệng mũi, Lệ Nhiễm Sương đầu lưỡi đưa ra cố gắng đớp lấy không khí, bên dưới tiểu huyệt co giật một trận rồi phun thêm mấy đợt âm tinh.

“Chậc chậc, cái bồn chứa tinh này quả nhiên chất lượng tuyệt vời a. Ta rất mong đợi ngày thắng cược để nàng dứt khoát vứt bỏ cái tình thâm giả tạo kia đi tận tâm dâng hiến cho ta đó.”

Chu Cương Liệt ngồi lại trên ghế, Lạc Thủy lập tức xáp tới thuần thục quỳ xuống há miệng một hơi đem côn thịt nuốt đến tận gốc giúp hắn tẩy rửa sạch sẽ, nàng vừa thưởng thức lại ngẩng đầu lên dò hỏi.

“Phu quân, tiếp theo em cần làm gì nữa?”

“Khà khà, đại chiến đến đây cũng xem như ngã ngũ rồi. Nàng có thể hành động tùy ý, cho đám khán giả quan chiến kia hưởng chút lợi tức cũng không vấn đề.”

Hắn trả lời, lại âm thầm nháy mắt một cái, Lạc Thủy tất nhiên hiểu ý đồ của phu quân mình, gò má hơi đỏ lên rồi cũng gật đầu đồng thuận.

“Hì hì, xem ra em cũng nên hạ thấp điểm mấu chốt của mình thêm một chút rồi nhỉ? Miễn chàng thấy vui là được, em không ngại đâu.”

“Hảo, thật là thê tử ngoan a, đợi chuyện này kết thúc ta sẽ sắp xếp cho nàng lịch luyện tích lũy công đức để tiến giai Kim Tiên.”

Lạc Thủy nghe xong khẽ gật đầu rồi lại tập trung nhấp nhô ra sức bú liếm, chốc lát sau khi Chu Cương Liệt lại lần nữa lên đỉnh tinh dịch cùng nước đái đồng loạt phóng xuất đem cơ thể nàng tưới tắm một phen thì nàng mới hài lòng buông tay.

“Phu quân, bây giờ liền thu lại pháp bảo này sao?”

Lạc Thủy đứng lên không chút bận tâm cả người dính đầy thứ chất lỏng trắng vàng bốc mùi khai ngấy. Tù Không Bát đã bị Chu Cương Liệt cưỡng ép luyện hóa đổi chủ, hiện tại nàng có thể tùy thời điều khiển pháp bảo này phóng xuất đám người ra bên ngoài.

Hắn đưa mắt nhìn qua hai nữ còn lại, Thiết Mộc Tử La sau khi nghỉ ngơi đã lấy lại chút sức sực ngồi trên bảo tọa, tuy nhiên cả âm đạo lẫn lỗ đít vẫn mở toang lộ ra động thịt nhồi, tinh dịch chảy dài không dứt đọng thành vũng dưới chân ghế.

Lệ Nhiễm Sương cũng đã tỉnh, sau một phen điên cuồng vì bị dục vọng chi phối thì nàng rốt cuộc lấy lại tâm trí, mỹ phụ nhân ánh mắt phức tạp hết ngó nghiêng qua gã dâm tặc hại đời mình rồi lại cúi đầu tự vấn bản thân vì sao lại trở nên phóng túng dễ dãi như thế.

Đã nói là giữ lấy điểm mấu chốt cho trận cá cược nhưng rốt cục ngoài trừ đút cặc thẳng vào lồn thì hai người cái gì cũng làm đủ cả rồi. Nàng vậy mà lại tận tình sờ mó, bú liếm rồi ăn cơ man tinh dịch của gã đàn ông không phải chồng mình, thật là mất mặt a.

Chu Cương Liệt khóe môi cong lên, đôi mắt gian tà sáng ngời chứng tỏ hắn lại nghĩ ra chủ ý quỷ quái nào đó. Hắn nhẹ nhàng búng ngón tay một cái, trong lòng thầm hô.

“Ngưng đọng thời gian!”

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230