Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 19
Phần 19: Chặn đường

Trong lầu ba khách điếm Mã Vinh Thành cùng Chung Ly Lạp Chân đang ngồi đối diện hai tay áp vào nhau, trên thân hai người hoàn toàn không mặc gì, chân khí ôn hòa cẩn thận lưu chuyển qua lại thông qua tiếp xúc. Đây là pháp môn song tu của họ, có thể khiến đôi bên tâm ý tương thông gắn kết chặt chẽ, một người ngộ đạo sẽ có lợi cho cả người kia.

Vào lúc này từ hai nơi khác nhau trong Ung Thành bỗng nhiên xuất hiện hai luồng thần thức bộc phát lan rộng quét qua toàn bộ từng ngõ ngách, cặp đôi đang song tu lập tức giật mình vội vã thu liễm toàn bộ khí tức ngưng trọng nhìn qua nhau.

“Mã ca, không lẽ hai ả nữ nhân kia phát giác ra hành tung của chúng ta rồi?” Chung Ly Lạp Chân vội vã đứng dậy mặc vào váy áo.

“Không thể nào, pháp môn ẩn nặc này là sư phụ truyền cho ta, khắp phàm giai khó có ai nhìn ra được mới đúng.” Mã Vinh Thành tiến tới cửa sổ khẽ hé mở nhìn ra bên ngoài, hoàn toàn không có động tĩnh gì khác lạ.

Đang lúc hai người còn mơ hồ thì thần thức dao động kia cũng đã được thu liễm lại, kế tiếp họ tự cảm nhận rõ ràng hai bóng dáng thướt tha yêu kiều phóng lên không trung rồi nhắm phía ngoài thành bay đi.

“Không tốt, có vẻ Tần Mộ Uyển cùng Vương Nhã Khuê kia đã nhận được tin tức, bọn họ đang đi về hướng Sở quốc, mau lên, chúng ta cần phải đuổi theo ngăn họ lại.” Mã Vinh Thành tức tốc khoác áo vào cầm trường kiếm mở cửa sổ phóng ra, Chung Ly Lạp Chân cũng theo sát phía sau, nàng vừa bay vừa nhíu mày khó hiểu.

“Làm sao hai cô ta lại biết tin tức nhanh như vậy được? Bên phía đại sư huynh vẫn đang chờ thái độ của Đãng Hồng Trần chưa động vũ lực cơ mà?”

“Hừm, Hắc Nha Tông của Vương Nhã Khuê kia là tổ chức mật thám tình báo bậc nhất đại lục, chuyện Vô Lượng Kiếm Các muốn mưu đồ Tuyết Liên Cung e là đã bị chúng điều tra ra tường tận rồi. Hai người bọn họ chính là muốn sớm có mặt ở Sở quốc để kịp thời cứu viện khi chúng ta cường ngạnh tấn công cho nên mới rời đi nhanh như vậy.”

“Vậy chúng ta phải làm gì tiếp theo đây, bên kia đại sư huynh vẫn chưa ra tay hai ả này đã muốn chạy tới góp vui, nếu huynh ấy kéo dài thêm mấy ngày chẳng lẽ hai ta phải dây dưa triền đấu với họ mấy ngày hay sao?”

Chung Ly Lạp Chân mím môi gấp gáp, dù nàng luôn không phục trước danh tiếng của nhị vị tiên tử Tần quốc nhưng chiến tích của họ là có thật khiến bất kỳ đối thủ nào cũng phải e dè.

“Muội yên tâm, đại sư huynh đã sớm dự tính được vấn đề này nên đã có sắp xếp, với Uyên Uơng Kiếm Pháp của chúng ta dây dưa cản chân họ vẫn có thể nắm chắc, mau vượt lên trước, ta cần làm một ít bố trí.”

Mã Vinh Thành chân đạp bộ pháp theo một phương hướng khác bay thật nhanh muốn chặn đầu, Chung Ly Lạp Chân nghe hắn khẳng định cũng thoáng yên tâm hơn, nàng biết vị sư huynh Trịnh Viễn Đông kia đầu óc rất tinh vi, mưu mô thủ đoạn khó nắm bắt, chuyện mà hắn đã cố công sắp xếp thường chưa từng thất bại nên hết sức tin tưởng.

Trên một tầng mây cao hơn, Chu Cương Liệt thoải mái nằm gối đầu trên đùi Lạc Thủy, bên cạnh còn có Vũ Uyên, Lam Hinh, Khinh Y và Linh Lộc, cả đám người vẫn đang ẩn thân quan sát một màn phía dưới.

Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê song song đồng hành, tốc độ không nhanh cũng không chậm, trên đường không ai nói với ai tiếng nào. Mà đôi tình lữ Mã Vinh Thành cùng Chung Ly Lạp Chân đã theo con đường khác lấy tốc độ cao vượt mặt hai nàng hiện đang dừng lại trên một đỉnh sơn phong.

“Chung Ly muội, chuẩn bị sẵn sàng đi thôi, bọn họ tới rồi.” Hai người liếc mắt qua nhau gật đầu nhẹ âm thầm hiểu ý.

Đúng lúc này, bóng hình thon thả của nhị vị tiên tử Tần quốc đã xuất hiện, hai nàng nét mặt vẫn thản nhiên như không hề hay biết phía trước đang có bẫy rập phục kích sẵn. Ngay khi các nàng tiến vào phạm vi sơn lĩnh, từ bên trong rừng cây rậm rạp bên dưới bỗng có âm thanh ngân vang như tiếng kiếm rút khỏi vỏ, với trực giác của Địa Tiên hậu kỳ, hai nàng lập tức phát hiện vấn đề vội vã dừng lại đồng thời lách người nhảy ngược né tránh.

Ngay sát na sau hai luồng kiếm khí đan chéo từ phía rừng cây lấy tốc độ nhanh như sao xét chém tới, may mắn các nàng đã phản ứng kịp, kiếm khí kia lướt ngang chỉ cách da thịt có vài phân.

“Có địch nhân ám toán! Kẻ nào? Cút ra đây!!!” Vương Nhã Khuê từ nhẫn trữ vật lấy ra vũ khí mà nàng chuyên dụng, một thanh trường tiên với những mắc roi góc cạnh sắc lẹm xếp đều nhau. Roi thép được huy động quật thẳng về phía trước, ngay lập tức ngọn sơn phong vững chãi bị chấn động dữ dội, cây cối gãy rạp tả tơi, hai bóng dáng từ bên trong song song nhảy vọt ra đứng đối diện không có ý định ẩn nấp thêm.

“Tặc nhân từ đâu tới dám ở địa bàn Tần quốc phục kích chúng ta? Thật là gan to bằng trời.” Tần Mộ Uyển khuôn mặt lạnh băng âm trầm nhìn đôi nam nữ phía trước, trên tay nàng đã xuất sử trường kiếm có chuôi điêu khắc hình bông hoa chín cánh, trong đôi mắt ẩn chứa vô tận sát ý.

Ở phía bên kia, Mã Vinh Thành hơi sững người lại, vẻ mặt thoáng chút thất thần khi đối diện với dung mạo diễm lệ động lòng người của hai nàng, hắn đã từng nghe rất nhiều lời đồn đại tán thưởng về nhị vị tiên tử Tần quốc vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành như tiên nữ hạ phàm, hôm nay được diện kiến tận mắt mới biết giá trị nhan sắc còn trên cả tưởng tượng.

Hắn vốn là một kẻ đa tình rất mê luyến nữ nhân, trước đây từng qua lại phong nguyệt với biết bao nhiêu nữ tử nhưng bọn họ chẳng ai có thể so sánh với Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê được, ngay cả đạo lữ hiện tại của hắn Chung Ly Lạp Chân dù dung nhan thanh tú đằm thắm nhưng nếu đem ra so sánh với hai người kia chính là khác biệt một trời một vực.

Cô nàng đứng kế bên cũng đã nhận ra tình lữ của mình đang bị hai cái mỹ nhân kia hớp hồn, bản thân nàng khi thấy họ trong nội tâm cũng không giấu nổi sự tự ti mặc cảm thua kém, lòng ganh tị hơn thua bỗng chốc trỗi dậy.

“Các ngươi là ai?” Vương Nhã Khuê miết roi thép trên tay tạo thành chuỗi âm thanh chói tai, câu hỏi của nàng cũng khiến hai người đối diện lấy lại tập trung.

“Haha, nhị vị tiên tử chớ có hiểu lầm, chúng ta không hề có ác ý.” Mã Vinh Thành bước lên chắp tay nhẹ giọng nói.

“Các ngươi phục kích ám toán chúng ta, ra tay vô cùng hiểm độc lại còn nói không có ác ý? Tưởng chúng ta là trẻ con dễ lừa gạt hay sao?” Vương Nhã Khuê tính cách vốn không tốt, trên thân nàng tràn đầy hắc vụ, khí tức khóa chặt hai kẻ kia sẵn sàng xuống tay bất cứ lúc nào.

“Hừ, ai phái các ngươi tới đây? Mục đích là gì?” Tần Mộ Uyển mắt hạnh lạnh nhạt không chút biểu cảm nhìn chằm chằm chất vấn.

“Tại hạ là Mã Vinh Thành cùng sư muội Chung Ly Lạp Chân là người của Vô Lượng Kiếm Các, hôm nay theo lệnh Trịnh các chủ đến đây chỉ là muốn kết giao với nhị vị tiên tử nước Tần mà thôi, lúc nãy vì muốn mời hai nàng dừng bước nên mới hơi quá tay hành xử lỗ mãng, còn mong hãy xá tội.”

Chung Ly Lạp Chân ở bên cạnh âm thầm không vui, mày liễu nhăn lại, tên này quả nhiên cái thói hoa tâm củ cải không bỏ, thấy gái đẹp liền sáng mắt, rõ ràng sợ hai ả kia biết mối quan hệ tình lữ của hai người nên mới giới thiệu nàng là sư muội hắn, nhưng hiện tại cũng không tiện giải thích, chờ xong chuyện nhất định phải cho hắn một bài học.

“Vô Lượng Kiếm Các? Haha, ta còn chưa đi tìm các ngươi gây sự mà các ngươi đã nóng lòng tự đưa mạng tới đất Tần này rồi, cũng tốt, xử lý hai tên sẽ bớt cho Đãng tỷ tỷ hai cái mối lo.”

Tần Mộ Uyển cười gằn vung tay trái lên, từ khắp không gian rơi xuống hàng vạn đạo cánh hoa sau đó hợp nhất thành hình dáng một cây thương dài, sau lưng còn ẩn ẩn xuất hiện pháp tướng Cửu Thiên Huyền Nữ vô thượng tôn quý nhìn xuống chúng sinh.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230