Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 42
Phần 42: Khuất nhục

Lão bản mập cười gằn cẩn trọng ngó kỹ biểu hiện trên khuôn mặt của Chung Ly Lạp Chân, ngoài trừ đau đớn cùng đê mê sướng khoái đan xen thì dường như không có dị biến gì khác lạ.

Lúc này hắn mới hoàn toàn yên tâm, đã thô bạo hành hạ nàng như thế mà vẫn không có chút thanh tỉnh nào, xem ra nữ nhân này dính phải thôi miên quá nặng, tạm thời không có gì đáng lo ngại nữa, tiếp theo tập trung hưởng thụ thân thể ngon lành này thôi.

Nhìn vũng nước tiểu óng ánh trên sàn, khuôn mặt nọng của tên này nhíu lại không vui, tay cầm lấy cái dương vật to bự tuốt nhẹ bao quy đầu xuống rồi tiến tới gần nữ tử đang trong tư thế nửa nằm nửa ngồi vô cùng chật vật.

“Tiện nô, hôm nay phải cho ngươi thấy sự lợi hại của lão tử, ta sẽ khiến ngươi ngoan ngoãn phục tùng mệnh lệnh như một đầu chó cái trung thành. Mau ngồi lên cấp lão tử làm sạch dương vật.”

Chung Ly Lạp Chân trí óc mơ hồ như có ai thúc giục mình, bản năng thân thể tự mách bảo phải nghe theo lời đối phương nói không được phản kháng. Phiêu Hồn Châm cộng với ma pháp thôi miên của viên đá chồng chất lên đã đánh sập toàn bộ kháng cự giãy giụa cuối cùng của nàng.

Theo những gì gã béo kia sai sử, nàng lồm cồm bò dậy ngồi dạng háng trên ghế, khuôn mặt mang biểu cảm vô lực ngước lên, hai mắt chớp nhẹ ngó lấy gã đàn ông mập mạp với con cặc hàng khủng.

“Không nghe rõ lời lão tử nói sao? Há miệng ra cấp lão tử bú liếm sạch sẽ, bằng không ta nhất định sẽ trừng trị ngươi, thao nát huyệt dâm của ngươi, biến ngươi thành thứ kỹ nữ đĩ điếm rồi cho bọn đàn ông ti tiện khác chơi miễn phí.”

Hắn vừa nói vừa nắm tóc nàng kéo ngửa mặt ra sau, tay còn lại cầm lấy con cặc mập ú vỗ vỗ lên gò má sau đó lại chà xát khắp trên dung mạo của nàng. Một mùi tởm lợm tràn vào mũi làm Chung Ly Lạp Chân đầu óc ong ong cả lên.

Tên chủ tiệm này bề ngoài bệ vệ ăn bận phú quý đường hoàng nhưng con cặc lại vô cùng bẩn thỉu hôi hám khiến ai ngửi phải cũng lập tức muốn tránh xa. Đã vậy hắn còn không thường xuyên vệ sinh kỳ cọ dẫn tới quanh đầu khấc bám đầy bợn trắng gớm ghiếc.

Chỉ mới hít một hơi đã làm Chung Ly Lạp Chân dù thần trí đang hỗn loạn vẫn nhịn không được mà muốn tránh xa, cổ họng nàng cảm giác nhợn như muốn ói. Cặc tên này không chỉ có bợn còn dính đầy nước đái khai ngấy để lại sau khi đi tiểu tiện không rửa sạch.

Cũng phải thôi, bình thường nếu cần thiết sạch sẽ hắn chỉ cần tìm một vị khách nữ nào đó trong tiệm thôi miên sau đó bắt họ dùng miệng giúp mình bú liếm là được, bởi vậy hắn cũng lười để ý bẩn thỉu hay không.

“Sao hả? Còn dám chống cự? Biểu cảm đó là sao? Chê ta ở dơ? Con mẹ nó hôm nay tiện nô ngươi nhất định phải bú cặc, giúp ta làm sạch, nuốt bằng hết mấy thứ tạp vật ô uế này, mau há miệng ra.”

Âm thanh của hắn vang dội trong đầu nàng như một mệnh lệnh bắt buộc không thể chối từ, hai hàng nước mắt tuông rơi, đôi môi anh đào vốn chỉ để thốt ra lời vàng ý ngọc lúc này lại run run từ từ mở lớn.

Lão bản béo chớp lấy thời cơ liền mạnh bạo ấn quy đầu vào, kế tiếp lại thúc mạnh như muốn đâm hết con cặc thô to xuống tận yết hầu làm Chung Ly Lạp Chân nhăn mày suýt ho sặc sụa.

“Mau dùng lưỡi liếm nó, phải ăn hết tất cả xú uế cho ta.” Hắn thò tay xuống bóp mạnh vào ngực trái sau đó véo đầu ti vặn xoắn lại làm nàng đau đến ứa nước mắt, khuôn mặt biểu cảm cực độ bất lực cùng khuất nhục nghe theo dùng đầu lưỡi rà lên.

“Ọc… a… ục… ực… ưm…”

“Đúng thế, tiếp tục nuốt hết cho ta, thứ tiện nô lẳng lơ như ngươi chỉ xứng ăn những thứ bẩn thỉu này thôi.” Hắn không chút thương xót lại tát nàng thêm một cái, miệng buông ra những câu sỉ vả lăng nhục khiến khuôn mặt Chung Ly Lạp Chân đỏ đến sung huyết.

Nàng nước mắt lưng tròng nhưng trí não hoàn toàn không thể nghĩ đến kháng cự, cơ thể cũng hành động theo bản năng, đầu lưỡi với ra liếm láp hút mút cái dương vật tởm lợm kia, nuốt xuống hết số tạp vật cùng xú uế. Dạ dày nàng cuồn cuộn như sóng trào rất muốn nôn ra nhưng con cặc bự đang chen chật kín thực quản ép cho phải nhịn trở lại.

“Chà, cái miệng lồn này đúng là tuyệt thật a, còn sướng hơn đút vào lồn mấy cái tiện nô khác nữa, hê hê, nhận lấy này, để lão tử địt cho thỏa thích sau đó sẽ cho ngươi ăn no.”

Dương vật vừa to vừa dài bây giờ đã bị đút tới tận gốc, hắn nắm lấy tóc nàng vừa sỉ vả vừa ra sức nắc hông, âm thanh òm ọp cùng tiếng rên rỉ trong cổ họng phát ra nhịp nhàng.

Ít phút sau, khi thấy Chung Ly Lạp Chân có dấu hiệu ngạt thở, đôi mắt đã mất đi tinh anh lật ngược, nước dãi chảy ròng ròng theo mũi và miệng, hai tay buông thõng, bên dưới niệu đạo lại vô thức phun nước đái lênh láng thì lão béo mới chịu rút cặc ra để nàng lấy hơi thở.

“Hộc… hộc… a… hức… a… hộc…”

Chung Ly Lạp Chân như người chết đuối vớ được phao cứu sinh ra sức đớp không khí, nàng bây giờ tu vi đã bị phong ấn, mọi hoạt động thân thể đều giống như người phàm, nếu không hô hấp vài phút cũng sẽ thăng thiên như thường.

“Tiện nô lấy hơi tốt rồi nhỉ, vậy thì tiếp tục nào, há miệng ra ngậm cặc đi, ta còn chưa chơi chán đâu.” Lão bản lại dí cặc tới ép vào, cô nàng thục nữ dù không muốn vẫn phải nghe theo, môi lưỡi lần nữa đưa ra nuốt lấy đầu khấc.

Hắn cứ thế địt miệng nàng suốt nửa khắc thời gian, dương vật bóng loáng dính đầy nước dãi, số bợn trắng ô uế kia đã hoàn toàn bị nàng ăn hết.

“Hừ, chết tiệt, con đĩ này tuyệt thật đó, ta ra đây, nhận lấy hết này, uống tinh của ta đi, cấm nhả ra.”

Hắn ra sức dập thêm mấy mươi phát nữa rồi đâm một cú cật lực tọng sâu quy đầu như quả trứng gà nhỏ kia vào trong thực quản, bìu dái hoạt động hết công sức giật bắn lạp xả bao nhiêu tinh túy xuống dạ dày của cô gái tội nghiệp.

“Ục… ọc… ực… ực…”

Hắn bắn suốt nửa phút thì mới thỏa mãn, dương vật dần xìu lại nhưng vẫn chưa chịu rút ra, tên béo này nhìn vẻ mặt vừa khổ sở lại mê ly khi ăn tinh của nàng, trong đầu liền nảy ra một ý tưởng.

Hắn cười một cách đê tiện, bàng quang nở rộng, từ đầu khấc một dòng nước vàng khè khai tanh không chút cản trở rót hết xuống cổ họng, Chung Ly Lạp Chân thân thể run lên bần bật, sắc mặt nàng tối sầm, hốc mắt ướt nhòe, dù vẫn trong tình trạng mê loạn mất ý thức nhưng vẫn không ngăn được phản xạ tự nhiên.

Một vị Địa Tiên tối đỉnh danh tiếng Uyên Ương Song Sát khá thịnh trên giang hồ bây giờ lại rơi vào tình huống ngặt nghèo này. Bị một cái phàm nhân vừa xấu vừa già lại béo như lợn cưỡng dâm, phải phục tùng theo mọi mệnh lệnh của hắn không chút sức kháng cự.

Thân thể bị vấy bẩn, còn cấp cho cái nam nhân xa lạ này làm đủ trò dâm tục mà đến tình lang của nàng là Mã Vinh Thành cũng chưa một lần được hưởng qua. Vú bị bóp, lồn bị vọc, đến miệng cũng phải ngoan ngoãn ngậm lấy cặc gã ta, ăn sạch những thứ uế vật kinh tởm, giờ còn phải trực tiếp uống cả thứ nước đái nóng hổi khai ngấy của hắn.

Trong mắt tên dâm tặc biến thái này nàng hoàn toàn chỉ là một món đồ chơi, một cái nô lệ tình dục hạ tiện tùy ý hắn lăng nhục hành hạ để thỏa mãn cơn thú tính.

“Haha, coi ngươi uống nước tiểu của lão tử ngon lành chưa kìa, đối với thứ đĩ điếm còn tỏ ra đức hạnh như ngươi chỉ xứng với thân phận làm bô cho đàn ông đái vào thôi, nhớ lấy, từ nay thứ ngươi uống mỗi ngày chỉ có thể là nước đái nhớ chưa?”

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230