Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 4
Phần 4: Cố nhân gặp lại

Theo tiếng gọi của các nàng, Chu Cương Liệt dáng người uy vũ khí khái cùng Khinh Y hoạt bát vui vẻ cùng nhau tiến vào trong điện.

Nhìn thấy người tới là nam nhân khiến Băng Tâm và Thanh Tâm đồng thời khẽ nhíu mày không vui, dù chỗ này là đại sảnh để tiếp khách nhưng Huyền Nữ Cung vốn là thế lực nữ lưu, nam tử dù là thân phận gì nếu muốn tới đây cần phải đưa bái thiếp chờ đợi ở bên ngoài, chỉ khi nào các nàng đồng ý gặp mới có thể tiến vào.

Vũ Uyên và Lam Hinh hai cái thiếu nữ này lại dám tùy ý để nam nhân tới đây, lát nữa nhất định phải mắng cho một trận mới nên thân.

Nội tâm của các nàng đều suy nghĩ như thế, nhưng khi người đàn ông kia dần dần tới gần hơn, quan sát kỹ diện mục của hắn liền khiến cả hai vị cung chủ nhất thời khựng người, nét mặt đọng lại như tượng.

Khuôn mặt hàm hậu cương nghị, vóc dáng lực lưỡng chắc khỏe tràn ngập khí độ nam tử cùng với nụ cười hòa nhã treo trên môi dường như đã in sâu vào trong tiềm thức của các nàng từ rất lâu trước kia.

Khi đó Băng Tâm và Thanh Tâm chỉ là hai cái thiếu nữ chưa trải sự đời được sư phụ cho ra ngoài tu hành lịch luyện, các nàng vì quá tin tưởng vào người hộ đạo của mình mà không ngờ đó là gián điệp của Tiềm Long Các cài vào, hai cái nữ tử ngây ngô bị chúng lừa bắt đến tận Thập Vương Thành Tây Hải làm mồi để dụ dỗ Tần Mộ Uyển tới cứu.

Bị nhốt trong phòng kín, các nàng chỉ biết ôm nhau khóc lóc, vừa sợ hãi cho số phận của mình lại cầu khẩn sư phụ nhất định đừng trúng kế của địch nhân. Vào lúc các nàng gần như tuyệt vọng nhất thì hắn xuất hiện, nam nhân này tuy không phải loại anh tuấn tiêu sái lãng tử mà các nàng vẫn thường mơ mộng nhưng ở hắn lại có một thứ gì đó rất hấp dẫn nữ nhân, khí độ trầm ổn, tính tình vui vẻ hào sảng, là hình tượng người đàn ông ấm áp có thể làm chỗ dựa vững chãi cho phái yếu.

Hai cái thiếu nữ mới ra đời cứ phải nói là mê tít, sau đó hắn đưa các nàng rời đi, dọc đường diệt sát địch nhân. Người ngoài ai cũng mơ hồ nhưng Thanh Tâm và Băng Tâm là biết rõ Huyền Nữ Cung có được địa vị cũng như danh vọng như hôm nay tất cả đều nhờ có nam nhân như thần minh này ban cho.

Hắn trợ giúp sư phụ đột phá Địa Tiên, ở Tây Hải cũng là nhờ thủ đoạn hắn cho mà các nàng suýt hủy diệt cả Tiềm Long Các tạo nên tiếng tăm vang dội. Quyển tu tiên chi lộ bí điển cùng hàng tá tiên dược cũng là từ người nam nhân này ban cho. Nói không quá thì tất cả thành tựu Huyền Nữ Cung đạt được cho tới hôm nay đều là nhờ ơn hắn. Bởi vậy các nàng sẽ không bao giờ quên được dung mạo dáng hình đó.

Và hôm nay sau hơn trăm năm cuối cùng các nàng lại có thể lần nữa được nhìn thấy hắn ở trước mặt bằng xương bằng thịt. Băng Tâm và Thanh Tâm đồng loạt đứng phắt dậy đăm đăm quan sát cho kỹ diện mạo người kia, sau khi xác định kỹ mình không lầm thì xác nàng cũng đồng thanh hô lớn.

“Tiền bối! Thật là người sao?”

“Còn ai có được bộ mặt soái như ta hay sao? Chà, chỉ mới không gặp một thời gian hai tiểu cô nương khóc nhè khờ khạo đã trưởng thành đến độ cai quản cả thể lực nhất lưu rồi, làm ta nhớ lại chuyện cũ năm xưa quá.” Chu Cương Liệt làm ra dáng trưởng bối chắp tay sau lưng gật gù khen ngợi.

“Chúng tiểu nữ không biết tiền bối đại giá quan lâm nên không thể tiếp đón từ xa, xin ngài đừng trách tội.” Băng Tâm và Thanh Tâm lại lần nữa đồng thanh muốn quỳ xuống bái lễ nhưng đã bị hắn nhanh hơn đỡ lấy.

“Coi kìa, bây giờ các nàng đã là chủ của một đại tông phái rồi, đừng có dễ dàng quỳ gối thủ lễ như thế người khác thấy sẽ chê cười đó.”

“Ân đức của tiền bối đối với chúng tiểu nữ nói riêng cũng như Huyền Nữ Cung nói chung cao lớn như trời bể, gặp được ngài phải quỳ bái là lẽ đương nhiên, kẻ nào dám cười nhạo chính là xúc phạm đến tiền bối.” Thanh Tâm dịu giọng nói.

“Ừm, được rồi, vậy thay vì quỳ thì chúng ta làm thế này xem như chào hỏi là được, haha.” Nói rồi Chu Cương Liệt bá đạo dang tay ôm chầm cả hai nàng vào lòng trước sự ngạc nhiên đến trố mắt của đám người Linh Lộc. Các nàng biết vị chủ nhân này là sát tinh của phái nữ, nhưng không ngờ hắn bạo đến độ ôm ấp âu yếm cả hai tỷ muội cung chủ.

Băng Tâm và Thanh Tâm cũng ngạc nhiên không kể xiết, tiền bối này cũng thực quá tùy tiện rồi, nhưng các nàng cũng không có ý định đẩy ra, một phần sợ thất lễ, hơn nữa hình như chuyện này cũng không tệ lắm. Chỉ là ôm một cái cũng đâu mất mát gì, các nàng biết vị nam nhân này có thể làm nhiều thứ còn táo tợn hơn nữa.

Là đệ tử của Tần Mộ Uyển sống cạnh nàng suốt từng ấy năm, các nàng cũng đã sớm biết một số bí mật mà người thường không thể biết. Sư phụ cùng Vương Nhã Khuê của Hắc Nha Tông kia đều là tình nô của tiền bối.

Lúc đầu khi vừa phát giác ra sự vụ các nàng cũng rất sốc, sống ở Huyền Nữ Cung từ thuở nhỏ, quan niệm cố hữu đã gieo vào đầu các cô gái chính là phải giữ thân trong sạch, chỉ có trinh nữ mới được thờ phụng Cửu Thiên Huyền Nữ. Vậy mà thân là cung chủ đứng đầu lại để thất thân, còn làm tình nô dưới háng nam nhân.

Các nàng đã từng tận mắt chứng kiến Tần Mộ Uyển cuồng dâm đến cực độ, nàng ta đi tới kỹ viện làm đĩ miễn phí sẵn sàng dạng háng phục vụ bất cứ thể loại đàn ông nào. Một mình nàng có thể cân mấy chục con cặc thi nhau địt vào từng lỗ. Thậm chí còn cùng Vương Nhã Khuê đi đến binh doanh nước Tần một đêm tiếp nhận mấy trăm gã trai khỏe mạnh bạo địt. Dù bị chơi đến ngất xỉu, âm hộ lẫn lỗ nhị tràn đầy tinh trùng thì hai nàng vẫn chẳng màng.

Mà tất cả chuyện này là Tần Mộ Uyển cố ý để cho hai đệ tử của mình nhìn rõ, đây mới là cuộc sống trụy lạc mà nàng mong muốn. Băng Tâm và Thanh Tâm lúc đầu cũng khó thể tiếp nhận nổi thậm chí còn tưởng sư phụ mình đã bị tâm ma dâm dục khống chế.

Chỉ đến khi Tần Mộ Uyển giải thích mình hoàn toàn tỉnh táo, hình tượng đĩ thỏa dâm dật mới là bản chất con người thật của nàng thì hai cô đệ tử mới thấu đáo tường tận, hóa ra vị sư phụ như tiên tử cao quý đoan trang không nhuốm bụi trần kia chỉ là vỏ bọc để che đậy một cái kỹ nữ dâm mị đến tận xương.

Thanh Tâm và Băng Tâm từng tiếp xúc với Chu Cương Liệt vài ngày, tuy chưa sơ múi gì nhưng hắn vẫn chiếm thiện cảm của hai nàng khá sâu đậm dẫn đến điểm dâm dục tăng lên hơn 50, bởi vậy khi biết Tần Mộ Uyển làm tình nô cho tiền bối cũng làm cho các nàng dễ chấp nhận hơn.

Cả hai dần dần lung lạc ý chí, dù nàng kia có là người ra sao thì vẫn là sư phụ mà các nàng luôn kính trọng, thế là hai người cứ vậy để mặc cho sư phụ thỏa mãn với thú vui thể xác. Dù sao cũng chỉ cần Tần Mộ Uyển ở phía sau trấn tràng là được, nàng ta có ngủ với bao nhiêu đàn ông miễn không bại lộ thân phận thì cứ tự nhiên.

Sau ít phút ôm ấp chào hỏi, Vũ Uyên cùng Lam Hinh mới từ từ thuật lại mọi chuyện mình gặp ở Linh Sư Môn cho hai vị sư phụ nghe. Thanh Tâm cùng Băng Tâm nhìn về phía Khinh Y rồi khẽ gật đầu.

“Ừm, các con làm vậy là đúng, chúng ta không cần những loại đệ tử giả dối xảo trá lại ỷ thế bắt nạt hãm hại đồng môn như vậy.”

“Khinh Y tư chất rất tốt, có thể xếp vào hàng thiên kiêu tuyệt đỉnh, không cần các trưởng lão khác, chúng ta sẽ tự nhận nàng làm đệ tử truyền thừa thứ ba.”

“A, sư phụ nói thật sao? Vậy tốt quá rồi, từ nay con sẽ không phải là tiểu sư muội nhỏ nhất nữa.” Lam Hinh vui mừng nắm lấy tay Khinh Y mà nhảy múa, hai thân thể trần truồng với vú đít nảy tưng tưng lên trông thực sướng mắt.

“Đệ tử Giang Khinh Y ra mắt nhị vị sư phụ.” Nàng theo đúng lễ nghi quỳ xuống bái lạy ba cái, xem như đã chính thức trở thành đệ tử nòng cốt của Huyền Nữ Cung.

“Nè, cả ba cô đệ tử của các nàng đều là tình nô của ta rồi, bọn họ mất đi thân xử nữ không ảnh hưởng gì tới quy định ở nơi đây chứ?” Chu Cương Liệt cười hề hề tiến sát tới không chút ngần ngại khoác vai thò tay lên nhào nặn cặp vú tròn mẩy của Linh Lộc và Vũ Uyên.

“Ôi, tiền bối làm cũng đã làm rồi, chúng tiểu nữ còn có thể trách ngài được hay sao.” Băng Tâm liếc xéo hắn một cái.

“Ừm, cả sư phụ lẫn hai đệ tử của chúng ta đều đã là người của ngài rồi, tiền bối chắc không định ra tay với tỷ muội tiểu nữ luôn đấy chứ?” Thanh Tâm miệng thì cẩn trọng dò hỏi nhưng đôi mắt nhìn hắn chớp chớp tràn ngập khêu gợi, đây rõ ràng là vẽ đường cho hươu chạy.

Người nam nhân dâm tà này tính biến Huyền Nữ Cung thành hậu hoa viên của riêng mình, nhưng dù thế các nàng cũng không thể ghét hắn nổi, còn ngày càng lún sâu vào dụ hoặc to lớn muốn trao cả thân mình cho hắn.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230