Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 26
Phần 26: Thủy chung trọn kiếp

“Tiền bối, chuyện cản đường nhị vị tiên tử đây đều là do một mình tại hạ chủ trương nhận lãnh nhiệm vụ từ Vô Lượng Kiếm Các, không hề liên quan tới nàng ấy, bây giờ đã làm ra cớ sự như vậy tại hạ cũng không cầu mong sự tha thứ, ta chấp nhận mọi xử trí của các người, có chết cũng cam nguyện, chỉ cần để nàng ấy rời đi.”

“Không, Mã ca, chúng ta xưa nay làm gì cũng đều có đôi có cặp, nhiệm vụ là cùng nhau lãnh tại sao có thể đổ hết cho một mình huynh được, thiếu huynh muội cũng không muốn sống tiếp nữa đâu.” Chung Ly Lạp Chân ôm chặt lấy tình lang từ phía sau, nước mắt đã ướt đẫm khuôn mặt.

“Không, là do ta vô năng nhu nhược, đáng lý ta nên nghe theo lời khuyên của muội, hôm nay đã xảy ra cớ sự như vậy liên lụy muội phải cùng ta chịu khổ rồi, ta không xứng làm bậc quân tử trượng phu.”

“Mã ca huynh không thể nói thế được, chúng ta đã thề sẽ ở bên nhau mãi mãi, dù hoạn nạn trắc trở gì cũng cùng nhau đối mặt, làm sao muội có thể tham sống mà để huynh chịu tội như vậy. Tiền bối, nếu ngài muốn giết huynh ấy xin hãy giết luôn cả ta đi, chúng ta dù có đến chết nhất định sẽ không bao giờ chia cắt.” Chung Ly Lạp Chân dập đầu liên tục về phía Chu Cương Liệt khẩn thiết van nài.

“Muội… ôi thôi được rồi, chúng ta kiếp này không trọn vẹn, ta nguyện kiếp sau sẽ báo đáp tình cảm của nàng.” Mã Vinh Thành khóe mắt cũng rưng rưng, dù biết nam nhi không thể rơi lệ nhưng ở vào tình cảnh hiện tại thật khó kìm nén xúc động.

“Mã ca, một đời này huynh không phụ muội, canh Mạnh Bà muội sẽ không uống, Nại Hà kiều muội sẽ chờ huynh.” Chung Ly Lạp Chân lau đi hai hàng nước mắt cố nặn nụ cười hạnh phúc. Mã Vinh Thành tính cách vốn thi nhân lãng tử liền tức cảnh sinh tình làm một bài thơ.

‘Thiên ly đoạn tuyệt khúc tình thâm…

Quân Tử trường trung bất chuyển tâm.

Thục Nữ nguyền thề tùy ngọc ảnh…

Chung tình vĩnh cửu dẫu thiên âm.

Ly biệt bất vi phai nhạt ý…

Sinh tử nan kham chuyển hóa tâm.

Nhất mộng tương tri thề vạn kiếp…

Bách niên cửu giữ ước nguyên tầm.’

(Dịch thơ)

‘Trời cao phân cách mảnh tình sâu…

Quân Tử lòng son chẳng đổi màu.

Thục Nữ nguyện thề theo bóng ngọc…

Lòng chung vẫn vẹn dẫu xa lâu.

Biệt ly chẳng thể làm tim nhạt…

Sinh tử chẳng làm dạ phai đâu.

Một thuở yêu nhau thề trọn kiếp…

Trăm năm vẫn giữ mối duyên đầu.’

Hai người nắm tay nhìn nhau đắm đuối mặc cho quần chúng xung quanh đang ăn dưa xem phim tình cảm lâm ly bi đát.

“Ôi trời nghe thật là cảm động, hai người các ngươi đang diễn khúc tình ly đoạn trường cho chúng ta xem đó hả? Thật sự buồn nôn a.” Vương Nhã Khuê ở phía sau che miệng cà khịa, nàng chính là không ưa thứ tình cảm sến súa như thế này, mấy cô gái khác thì chỉ đứng lặng yên nhìn, Lam Hinh và Khinh Y thậm chí cảm động tới mếu máo sắp khóc rồi.

‘Tiền bối, ngài muốn dùng chúng ta làm con tin để gây áp lực với phía Vô Lượng Kiếm Các sao? Tại hạ e rằng sẽ để ngài thất vọng rồi, vị các chủ sư huynh kia của chúng ta là kẻ lạnh lùng tàn nhẫn, hắn sẽ không bỏ đi lợi ích chỉ vì tình thâm đồng môn đâu.

Vả lại hai người chúng ta vốn đã muốn rời khỏi tông môn từ lâu, lần này cũng xem như nhiệm vụ cuối cùng chấm dứt mọi ơn nghĩa, không ngờ lại phát sinh cớ sự như vầy ta cũng không còn gì để nói. Tại hạ chỉ có một việc muốn cầu xin, nếu không thể tha thì hãy cho chúng ta chết thống khoái cùng nhau.’

“Ân, Mã ca, chúng ta sống đồng tình đồng sàn, chết đồng quan đồng quách, muội sẽ theo huynh dù có đi tới thế giới bên kia.”

Mã Vinh Thành khẽ cúi đầu chờ đợi, Chung Ly Lạp Chân ánh mắt lúc này không còn sợ hãi hoảng hốt nữa, nàng cũng đã chấp nhận kết cục của mình rồi.

Chu Cương Liệt nét mặt cười như mếu, hắn có cảm tưởng hình như hiện tại mình đã biến thành nhân vật phản diện xấu xa đang có ý định chia cắt đôi uyên ương tình nồng này. Đã có ai làm gì đâu? Đã làm gì đâu? Đã chạm vào đâu? Hắn còn đang thực sự xúc động với sự chung thủy đến chết không rời của họ nữa đó.

Nhưng mà đã lỡ nhận vai phản phái rồi vậy thì cũng nên làm tròn bổn phận thôi, hai kẻ này dù có tội nghiệp nhưng vẫn là kẻ địch, mà hắn thì chưa từng nhân từ với địch nhân bao giờ. Chu Cương Liệt đảo con ngươi một vòng đầy giảo hoạt, trong đầu đã nghĩ ra một vài trò vui, hắn sẽ gửi một món quà cực kỳ ấn tượng đặc biệt đến trận chiến của Tuyết Liên Cung và Vô Lượng Kiếm Các.

“Coi kìa coi kìa, ta đã nói là sẽ không giết các ngươi rồi, cần gì phải bi lụy đến vậy chứ.”

Nói rồi hắn phất nhẹ tay hóa giải bong bóng nước đang giam cầm đôi tình lữ, Mã Vinh Thành cùng Chung Ly Lạp Chân cảm nhận rõ đan điền thức hải đã được bỏ phong bế, họ có thể vận động chân khí tùy ý rồi. Trong mắt cả hai ánh lên niềm vui cùng hy vọng, người này vậy mà thực sự có ý tha cho họ.

“Tạ ơn tiền bối đã rộng lượng thứ tha, chúng tôi hứa sẽ lập tức rời đi thật xa không tham gia vào chuyện tranh đoạt giữa các bên nữa.”

Mã Vinh Thành chắp tay cúi người thật thấp, trải qua hiểm cảnh sinh tử mới biết quý mạng sống, hắn xem như đã vì Vô Lượng Kiếm Các mà làm việc tận tâm rồi, tiếc là đối thủ nằm ngoài khả năng nên cũng đành bó tay, từ nay hắn phải sống cho bản thân, cùng đạo lữ trải qua cuộc đời tiêu dao không vướng bận.

“Đa tạ tiền bối đã thương tình không giết.” Chung Ly Lạp Chân cũng nhẹ nhàng tiến lên cung kính hành lễ, hảo cảm của nàng với nam nhân này lại tăng thêm một bậc.

“Chủ nhân, sao lại…” Vương Nhã Khuê tròn xoe mắt nhìn Chu Cương Liệt, không hiểu sao hắn lại đột nhiên tốt tính như vậy, trận đầu để nàng chứng minh thực lực trước mặt chủ nhân lại bị đôi nam nữ kia ngăn trở khiến bé trà xanh ức chế không thôi. Tính cách ma nữ của nàng vốn không tốt, kẻ đã khiến nàng ghi thù thường sẽ không có kết quả tốt.

Nàng đã thề sẽ hành hạ họ một trận ra trò, đem cái xú nữ nhân kia ban cho lũ ăn mày xấu xí hôi hám làm tình nô, lại bắt tên quân tử cùn phải tận mắt chứng kiến người mình yêu bị lũ đàn ông chà đạp cưỡng hiếp, khiến đôi uyên ương đó mãi mãi sống trong đau khổ như vậy nàng mới hả dạ.

Vậy mà chủ nhân lại định thả cho hai người họ đi, làm gì có chuyện dễ dàng như vậy, đang lúc Vương Nhã Khuê định bước ra ý kiến thì đã bị Lạc Thủy ở sau vịn lấy vai giữ lại.

“Lạc Thủy tỷ, chủ nhân chàng ấy…”

“Chủ ý của phu quân muội chớ nên thắc mắc, chàng ấy sẽ không làm bất cứ chuyện gì mà chưa suy tính thiệt hơn, yên tâm đi, còn nháo sự coi chừng chàng ấy đánh cái mông muội.” Lạc Thủy nhẹ nhàng lắc đầu khẽ nhếch môi cười nguy hiểm, bé trà xanh nghe vậy liền rụt cổ, vừa rồi nàng quả thực hơi xung động rồi.

“Chớ có vội mừng, ta đồng ý sẽ để các ngươi sống, nhưng dẫu sao địch nhân chính là địch nhân, ta không rộng lượng đến nỗi tha thứ cho các ngươi đi dễ dàng như vậy.” Chu Cương Liệt xoa nhe ria mép đi một vòng xung quanh đôi nam nữ.

“Tiền bối, chỉ cần ngài thả chúng tôi đi, tiểu nữ nhất định sẽ quay về Vô Lượng Kiếm Các khuyên đại sư huynh từ bỏ việc gây chiến với Tuyết Liên Cung, chúng ta từ nay nước sông không phạm nước giếng, ta tin chắc hắn khi nghe tới uy danh của ngài sẽ không dám làm ra hành vi ngu ngốc nào nữa đâu.”

Chung Ly Lạp Chân gấp gáp nói, nàng cũng phải tận dụng một đường sinh cơ này cứu mạng cả hai, chết chung với nhau thì hạnh phúc đấy, nhưng nếu được tiếp tục sống để cùng tình lang tận hưởng ngày tháng thần tiên quyến lữ thì càng tốt hơn.

“Ngươi nghĩ quá ngây thơ rồi, Vô Lượng Kiếm Các cùng Tuyết Liên Cung của ta xưa nay chưa từng có hiềm khích, tên họ Trịnh kia lại vì tham luyến bảo vật cùng mỹ nhân mà bày bố thế trận lớn muốn tận diệt các nàng, hắn còn mang cả tiên nhân vào cuộc chứng tỏ đã quyết tâm phải làm cho tới cùng, loại người âm hiểm không từ thủ đoạn như vậy ta nhất định không thể để hắn có bất kỳ cơ hội nào.”

Hai người nhìn qua nhau trong lòng âm thầm mặc niệm cho Trịnh Viễn Đông, vị đại sư huynh này ngày thường luôn mắt cao hơn đầu, tự tin bản thân cả sức mạnh lẫn trí óc đều vượt trội hơn người, nhưng dù hắn có nhảy nhót như thế nào cũng không thể địch lại sức mạnh tuyệt đối của tiên nhân, thôi thì tự cầu phúc cho mình vậy.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230