Thiên bồng nguyên soái - Quyển 3

Phần 176
Phần 176: Vô tận sỉ nhục

Chu Cương Liệt đến đây đã đạt được mục đích trêu đùa của mình, hắn cũng không định để nữ nhân man di kia thực sự trở nên điên loạn mất lý trí, chỉ là hù dọa một chút để nàng ta bớt đi tâm cơ.

Hắn gật đầu cười nhạt lại hôn lên môi Lệ Nhiễm Sương một cái, mỹ phụ nhân sau khi ăn trái ngọt nhiều lần dường như đã hình thành thói quen, tuy vẫn làm bộ chống cự nhưng môi lại chu lên, đầu lưỡi hơi đưa ra đón nhận nụ hôn sâu đậm.

“Hề hề, ở một bên xem ta thu phục dâm nữ kia như thế nào nhé, rất nhanh sẽ tới phiên nàng thôi.”

Hắn vung tay dùng pháp thuật tạo ra một bảo tọa khác ôm lấy thân thể thành thục của Lệ Nhiễm Sương ân cần đặt lên, trước khi quay đi còn tranh thủ bóp hai vú thịt của nàng mấy cái làm mỹ phụ nhân rên lên ư ử một trận.

Chu Cương Liệt lắc mình một cái giải khai toàn bộ y phục để lộ ra thân thể tráng kiện với từng khối cơ bắp khỏe khoắn chắc nịch. Con cặc vĩ đại tràn đầy gân guốc cong cong hùng dũng dựng đứng làm bất cứ nữ nhân nào cũng phải xao xuyến tâm can.

Thiết Mộc Tử La đang quỳ dưới đất ngước lên nhìn một cách si mê đắm đuối, cả Lệ Nhiễm Sương ngồi khép nép trên bảo tọa cũng len lén đỏ mặt ngắm nghía, tâm tình rạo rực không yên.

So với lũ đàn ông hôi hám bẩn thỉu ngoài kia thì Chu Cương Liệt rõ ràng ở một đẳng cấp khác biệt. Cao, to, đen, thơm, lại sở hữu nét quyến rũ của một người đàn ông trưởng thành tràn đầy khí khái cương dương nam tính, soái khí ngời ngời, tính cách cương nghị ổn trọng, quả là một cực phẩm chuyên môn dùng để đánh đổ các cô gái mới lớn và cả thiếu phụ hoài xuân.

Hắn từng bước vững chãi tiến tới, bàn tay to lớn đưa ra xoa nhẹ lên khuôn mặt giai nhân, tay còn lại cầm lấy dương vật vỗ vỗ vào gò má nàng hắng giọng hỏi.

“Nói xem, ai là thần minh mà nàng tôn kính nhất? Vu Tổ hay là ta?”

Lời lẽ đầy cao ngạo bá đạo này nếu từ miệng một kẻ khác nói ra chắc chắn Thiết Mộc Tử La sẽ không ngần ngại mà dè bỉu, trong tín niệm của tộc nhân Khuyển Nhung Vu Tổ chính là thần linh tối cao không ai sánh bằng.

Nhưng giờ khắc này khi quỳ dưới chân vị nam nhân vĩ ngạn đối diện không hiểu tại sao mỹ nhân man tộc lại có cảm giác hắn mới thực sự là vương thần, trong vô thức kính ý của nàng đối với hắn còn vượt qua cả Vu Tổ.

“Là… là ngài, chủ nhân, ngài mới là đấng chí cao mà thiếp muốn trọn đời tôn thờ, kiếp này hay muôn kiếp sau, thân này chí này sẽ mãi mãi hầu hạ quân gia.”

Nét mặt nàng không giấu nổi biểu cảm si mê, mùi của cây côn thịt kia len lỏi từ khướu giác tràn ngập trong phổi lại xộc lên tới đại não làm nàng không thể nghĩ ngợi gì thêm, đầu lưỡi nhanh chóng đưa ra cố gắng với lấy chân ái của đời mình.

“Tốt, hà hà, vậy sau này Khuyển Nhung tộc của nàng có cam nguyện bỏ đi Vu Tổ, chỉ thờ phụng mỗi ta, vị thần sắc dục này hay không?”

“Vâng, thiếp nguyện ý, khi trở về nhất định sẽ sửa đổi lại toàn bộ tín điều, đem cả đại tộc đều quy phục chủ nhân, từ nay Khuyển Nhung tộc xem ngài như thần minh duy nhất chiêm bái.”

Thiết Mộc Tử La không thể suy nghĩ gì thêm, hắn yêu cầu gì nàng cũng nhiệt tình đồng ý không chút nề hà, trong tầm mắt mỹ nhân lực điền lúc này chỉ có cặc cùng cặc, lý trí hoàn toàn buông thả mặc cho hắn điều giáo rồi.

Chu Cương Liệt gật đầu hài lòng, khi thăng cấp Đại La Kim Tiên hắn muốn xây dựng một tiểu thế giới sắc dục, lúc đó chắc chắn sẽ không thể thiếu dân cư. Khuyển Nhung tộc này lực lượng bưu hãn, nam mạnh khỏe nữ xinh đẹp dẻo dai rất thích hợp để sinh sống trong tiểu thế giới của hắn.

Chỉ cần làm giống như lúc trước ở Thôn Hoang Lĩnh, áp đặt quy tắc lên tiểu thế giới biến nơi đó thành bảo địa tôn thờ sắc dục, hắn sẽ cho xây dựng từng làng mạc, huyện trấn thậm chí hoàng triều quốc gia nơi mà toàn bộ bách tính xem ái dục như điều hiển nhiên, các phong tục tập quán lễ hội đều liên quan đến tình dục, tín ngưỡng thần minh cũng chỉ tôn thờ mỗi mình hắn.

Vừa thực hiện ý nguyện tạo lập thiên đường sắc dục vừa có thể tích lũy niệm lực công đức chúng sinh, quả là một công đôi việc tiện lợi vô cùng a.

“Hảo, tốt một cái mẫu cẩu a. Bổn tôn phải tưởng thưởng cho sự tận tụy của nàng thực xứng đáng mới được.”

Chu Cương Liệt hàm râu khẽ rung hài lòng cười sảng khoái, quy đầu lần nữa dí đến sát miệng Thiết Mộc Tử La. Nàng mừng rỡ vội đưa bàn tay với những ngón ngọc ngà cầm lên căn dương vật thô to nồng đậm mùi nam tính kia giống như nâng niu bảo vật quý giá nhất thế gian.

Nàng cấp bách đến đợi không được hấp tấp đem khuôn mặt xinh đẹp chôn vùi vào giữa háng nam nhân, mũi hếch lên hít vào một hơi, biểu cảm đê mê tái tê trên dung mạo giống như kẻ nghiện ngập được tiếp tế thuốc kịp thời.

Môi thơm mở ra thật lớn, đầu lưỡi lưu lại nước miếng trong suốt lấp lánh vồ vập ngậm lấy quy đầu. Hai má nàng phồng lớn, nét mặt đĩ thoã vặn vẹo, lưỡi thơm đảo lia lịa liên tục hút mút như muốn một ngụm nuốt gọn thứ thô kệch như cổ tay vào trong dạ dày.

“Hít… chậc chậc, đồ đĩ này đại sự thì không rõ nhưng kỹ nghệ ăn cặc nam nhân lại rất điêu luyện a, học một hiểu mười, tốt, quả là thiên sinh dâm tướng rất thích hợp để làm bồn tinh.”

Lời khen ngợi đầy ý vị sâu xa của Chu Cương Liệt làm Thiết Mộc Tử La nghe mà hưng phấn vô cùng, không hiểu sao dù bị sỉ nhục là đĩ điếm bồn tinh nhưng nàng vẫn cảm thấy vui vẻ hài lòng xem đó như vinh dự.

Tâm tình vui vẻ khiến nàng càng ra sức phục vụ hơn, đầu lưỡi như mãng xà cuốn lấy thân cặc ra sức bú mút, bàn tay không rảnh rỗi lên xuống tuốt sục, tay còn lại thì mân mê nhào nặn hai hòn dái lớn.

Chu Cương Liệt vịn lấy gáy ngọc của nàng chủ động công kích, hông ra sức thúc tới tống đại dương vật thật sâu xuống thực quản. Vì đã được khai phá trước đó nên lần này khá thuận lợi, thân cặc thấm đẫm nước miếng trơn bóng dễ dàng nhuận trượt qua khỏi yết hầu thâm nhập sâu xuống dạ dày.

“Ục… ọc… ót… ót… phập… ực… ực…”

Cổ họng mỹ nhân gần như mở ra hết cỡ, yết hầu phồng lên hiện rõ hình trụ dài của con cặc lớn. Cảm giác ngột ngạt hít thở không thông làm Thiết Mộc Tử La tìm được vô tận khoái cảm ngược đãi, hai mắt nàng trợn trắng, âm hộ trong vô thức lạp xả ra cả dâm thủy lẫn nước tiểu.

“Hừ, heo mẹ hư thúi vậy mà còn đái cả ra, cái gì mà tộc trưởng đại tộc, nữ cường nhân cấp tiên? Vừa thấy đại dương vật liền nứng đến van nài được ta địt lồn. Rốt cuộc cũng chỉ là con đĩ rẻ tiền, heo mẹ kỹ nữ thôi, sau này sống thực tốt với thân phận của ngươi, làm bồn tinh cho nam nhân cả thiên hạ cùng xả vào đi.”

Chu Cương Liệt giống như không còn xem nữ nhân quỳ đối diện mình là con người mà là một món đồ chơi không hơn không kém, một cái bồn chứa tinh thực thụ mà ra sức dập từng cú cuồng bạo.

Những lời nhục mạ sỉ vả nặng nề của hắn như một liều thuốc kích thích trực tiếp lên não hải khiến Thiết Mộc Tử La không tự chủ được run lên từng chập, huyệt dâm co thắt từng cơn, nước nôi càng trào ra lênh láng hơn.

“Coi kìa, bị lăng nhục mà còn ướt đẫm như vậy, chó cái nhà ngươi là tâm lý biến thái thích ngược đãi có phải không? Còn nói mình là cường giả tiên giai, hóa ra chỉ là thứ đĩ điếm lẳng lơ đam mê khổ dâm mà thôi. Nhớ rõ thân phận của mình, từ nay chuyên tâm làm bồn chứa tinh phục vụ ức vạn nam nhân có nhớ chưa?”

Chu Cương Liệt vừa nói lại vừa đẩy hông gần như dán cả lông mu của mình lên mặt nàng, dương vật thúc sâu đến tận gốc làm Thiết Mộc Tử La chỉ có thể trân người ra chịu trận, thân thể mềm nhũn tùy hắn bài trí.

“Ô ô ô… Ọc… ưm… ục… ực… ục… hô ô ô…”

“Hừ, đồ đĩ, cảm giác ra sao? Đại dương vật của bổn tôn có làm ngươi vừa lòng? Miệng lồn chơi thực thư thái a, sau này nhất định phải biến cái miệng này của ngươi thành bồn tinh, làm bô tiểu công cộng để phục vụ đàn ông, hằng ngày công việc của ngươi là để hàng vạn nam nhân rót vào tinh cùng nước đái, ngươi phải uống sạch không bỏ sót, có rõ chưa đồ chó cái hư hỏng?”

Từng câu từng chữ hắn nói ra đều giống như thần âm tiên vận truyền thẳng vào não hải của Thiết Mộc Tử La, trong lòng nàng bất giác sinh ra một chút tâm lý giãy giụa nhưng chỉ vừa nhen nhóm đã bị từng đợt dâm mỹ dập tắt hoàn toàn.

Lời của hắn như hạ đạt một thứ mệnh lệnh ràng buộc mà nàng nhất định phải nghe theo vô phương kháng cự. Dù nội tâm nàng biết điều đó là sai trái vô đạo bất công với bản thân nhưng lại không thể bài xích chối từ.

Thiết Mộc Tử La đâu hề hay biết trên đầu nàng điểm dâm dục vì bị dược hiệu Phệ Cung Đan tác động cùng với lực lượng bổn nguyên dẫn dắt cảm xúc đã tăng phi mã lên hơn 80. Từ đó nhân cách vốn có của nàng cũng dần dần biến chuyển, tính nô được hình thành khiến nàng đối với mệnh lệnh của Chu Cương Liệt sinh ra sự tuân phục bản năng.

“Ưm… ân… ân… hô ô… ục… ọc… ọc…”

Đôi mắt nàng mang theo lệ mang, gò má đỏ ửng vừa há miệng thật rộng nghênh đón côn thịt quất cắm vừa gật đầu lia lịa tỏ ý phục tùng mệnh lệnh.

“Tốt lắm, hừ, ta sắp ra rồi, nhận lấy hết đi con đĩ, bổn tôn sẽ cho ngươi ăn no.”

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230