Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 99
Phần 99

Lý mặt rỗ nào thèm để ý tới Lão Cảng, tìm được công tắc thì mở đèn, sau đó không khách khí đóng cửa lại…

“Con mẹ nó ngươi dông dài cái gì? Trương gia tiểu ca bảo ngươi làm gì, ngươi phải làm cái đó! Người ta là nhất đẳng cao nhân, không muốn chết thì ngoan ngoãn cho ta.”

Lão Cảng lúc đầu tức giận, nhưng khi nghe được Lý mặt rỗ nói mới hòa hoãn lại. Lý mặt rỗ hiển nhiên rất quen thuộc nhà của Lão Cảng, đĩnh đạc đến phòng bếp, lấy trong tủ lạnh ra hai chai bia…

“Trương gia tiểu ca, uống hai chai trước đã rồi làm chính sự.”

Tôi lắc đầu, ra hiệu bảo hắn tự uống đi. Tôi nhìn khắp bốn phía, quan sát tỉ mỉ phong thuỷ của căn biệt thự. Thượng phong thượng thuỷ, tử khí Đông Lai. Phúc chỉ doanh môn, xu cát tị hung. (Có phong có thuỷ, khí tím (từ) Đông tới, hạnh phúc ngập nhà, nghênh cát tránh hung). Xem ra nơi đây đã được cao nhân bài trí. Lý mặt rỗ cũng không nhàn rỗi, tiến đến trước mặt Lão Cảng, nhỏ giọng hỏi…

“Người giúp việc đâu?”

Lão Cảng cúi đầu, thanh âm buồn buồn…

“Đuổi việc rồi.”

“Vì sao?”

Lý mặt rỗ không hiểu hỏi.

“Từ khi cái đồng hồ ma quỷ đó vào nhà, quái sự liên tục xảy ra. Ta sợ liên lụy đến người giúp việc, cũng sợ họ ra ngoài nói lung tung…”

Lúc nói những lời này, mặc dù Lão Cảng luôn cúi đầu, nhưng hai con mắt cứ đảo qua đảo lại, giống như là đang suy nghĩ gì đó.

“Không nhìn ra a, ngươi còn có chút lương tâm.”

Lý mặt rỗ cười nói. Lão Cảng rõ ràng có chút khẩn trương, cúi đầu thấp hơn nữa. Tôi liếc mắt ra hiệu với Lý mặt rỗ, ý bảo hắn đừng hỏi nhiều nữa. Lý mặt rỗ cũng thông minh, lập tức hiểu ý tôi, ngoan ngoãn uống bia không nói gì nữa. Một lát sau, ngoài cửa lại có tiếng chuông cửa.

“A? Lúc này còn ai đến nữa?”

Lý mặt rỗ ném lon bia rỗng lên bàn, tùy tiện đứng lên định đi mở cửa.

“Giao hàng.”

Thanh âm Lão Cảng có nét run rẩy, thân thể cũng run lên.

“A? Sao ngươi biết?”

Đi được vài bước Lý mặt rỗ ngừng lại. Lão Cảng khẩn trương xoa xoa tay…

“Gần đây mỗi ngày đều như thế, ba giờ mười lăm phút, giao hàng nhất định sẽ tới.”

“Cút mẹ nhà ngươi đi, nào có chuyện trùng hợp như vậy.”

Lý mặt rỗ không tin, đi ra mở cửa.

Bên ngoài quả nhiên có một nhân viên giao hàng, khắp khuôn mặt đen nhánh toàn là mồ hôi. Hắn ôm một hộp giấy hỏi…

“Là nhà của Trần Phúc Cảng phải không?”

Thì ra đây là đại danh của Lão Cảng. Lý mặt rỗ nhẹ gật đầu. Nhân viên giao hàng đưa cái hộp, chỉ vào một tờ giấy nói…

“Ký tên, ký tên của ngươi là được.”

Rồi lại móc ra một cái bút. Tôi nhìn chằm chằm vào Lão Cảng, phát hiện mặc dù hắn cúi đầu, nhưng trong miệng đang nói gì đó rất nhỏ, để nghe rõ tôi chậm rãi tiến tới trước người hắn. Lý mặt rỗ ký xong, nhân viên giao hàng cười hì hì nói…

“Nếu có cần chuyển hàng, ngài cứ gọi cho ta, ta phụ trách khu vực này.”

Tôi quan sát thấy Lão Cảng dường như đang bắt chước động tác của người đó. Khi nhân viên giao hàng quay người đi, Lão Cảng bỗng nhiên ngẩng đầu, mở to cặp mắt tuyệt vọng nhìn tôi…

“Giống hệt, giống hệt! Một chữ cũng không thay đổi, giống như hôm qua, giống hôm trước đó nữa, mấy ngày nay vẫn luôn như thế…”

Tiếng nói của hắn chưa dứt, Lý mặt rỗ đã rống lên…

“Lão tử tin ngươi rồi.”

Hắn chạy theo, kéo lấy nhân viên giao hàng…

“Con mẹ nó là ai sai ngươi tới? Dám tới đây đùa ác? Ngươi cũng không hỏi xem những người ở đây là ai?”

Nhân viên giao hàng sững sờ, sau đó lập tức gạt tay Lý mặt rỗ…

“Làm gì vậy? Làm gì vậy? Có phải xem các video khinh rẻ nhân viên giao hàng trên mạng rồi, ngươi cũng muốn khi dễ người khác không?”

Bởi vì quá tức giận mà buột miệng nói cả tiếng địa phương. Lý mặt rỗ nổi trận lôi đình…

“Con mẹ nó ai khi dễ ngươi? Ta hỏi ngươi chuyện gì xảy ra, ai sai ngươi tới, ai bảo ngươi mỗi ngày đúng giờ này đến đưa hàng?”

Nhân viên giao hàng nghe xong, lập tức tỉnh táo…

“Ngươi có phải bị bệnh không? Có hàng thì không phải giao sao? Trời nóng như vậy, ngươi cho rằng ta thích đi chơi ư?”

Hắn hung hăng trừng mắt nhìn Lý mặt rỗ rồi lên xe nhanh chóng rời đi. Lý mặt rỗ ôm hộp giấy vào nhà, buồn bực nhìn tôi…

“Rốt cuộc là sao a?”

Tôi cũng không hiểu gì cả. Lão Cảng bỗng nhiên giơ tay lên, im lặng chỉ chỉ về một phía. Tôi và Lý mặt rỗ nhìn theo ngón tay hắn, lập tức ngây ngẩn cả người. Góc tường gần cửa sổ, hai ba mươi hộp giấy chất đống, kích cỡ lớn nhỏ, quy cách, thậm chí vị trí băng dính đều y hệt hộp giấy trong tay Lão Lý.

Lý mặt rỗ như đang ôm củ khoai lang nóng bỏng tay, một tiếng hét thảm, rồi ném hộp giấy ra ngoài. Hộp giấy vạch ra một đường cong đẹp mắt giữa không trung, ‘ba’ một tiếng rơi xuống đất. Lý mặt rỗ vội chạy đến trước mặt tôi…

“Trương gia tiểu ca, việc này có chút tà môn, so với kinh nghiệm trong quá khứ của chúng ta không giống nhau lắm, hay là…”

Tôi đoán câu tiếp theo của hắn là…

“Hay là chúng ta mau rút lui đi”

Nói thật thì âm vật này quả thật có chút cổ quái, tôi thực sự không nắm chắc có thể thu phục nó, trong lòng ít nhiều cũng có chút chột dạ. Lão Cảng nghe Lý mặt rỗ nói, ngẩng đầu mấy lần muốn mở miệng nói cái gì, bờ môi có chút mấp máy, cuối cùng lại không nói gì, chỉ ngậm miệng cúi đầu. Tôi khinh bỉ trừng mắt nhìn Lý mặt rỗ “Mới vừa rồi là ai luôn mồm nói nghĩa khí? Đây chính là cái ngươi gọi là nghĩa khí sao? Chữ “nghĩa” này của ngươi có phải thiếu một nét không, là cái X a!”

(Chữ “nghĩa” trong tiếng Hán có dạng 义, nếu thiếu 1 nét trên đầu thì đúng là cái X)

Lý mặt rỗ có chút thẹn thùng giải thích…

“Mấu chốt là chuyện lần này quá quỷ dị, vì kiếm chút tiền lẻ mà lại mất cả mạng là không đáng a! Trương gia tiểu ca ngươi cũng biết, ta còn có con trai, nếu ta có cái gì mà ba dài hai ngắn, vậy đứa con đáng thương biết làm sao bây giờ a?”

Tôi đập tay lên vai hắn…

“Bớt nói nhảm, hiện giờ hứng thú của ta đã bị khơi dậy, ngươi nói rút lui là rút lui?”

Lý mặt rỗ đau đến nhe răng trợn mắt…

“Trương gia tiểu ca, tất cả đều là người văn minh, chúng ta có thể dùng lời nói giải quyết vấn đề, chớ động thủ.”

Tôi không chút suy nghĩ tung một cước, Lý mặt rỗ nhanh nhẹn né qua một bên. Tôi đứng thẳng người lên, giãn gân cốt, chuẩn bị bắt đầu làm việc.

“Lão Cảng, ngươi dẫn ta đi xem âm vật đi.”

Lão Cảng mê man ngẩng đầu lên…

“Âm vật, âm vật gì?”

Thì ra hắn còn không biết cái đồng hồ trong tay mình là âm vật. Lý mặt rỗ nói…

“Chính là món bảo bối quý giá đã tra tấn ngươi thành bộ dáng quỷ dị này.”

Lão Cảng lúc này mới hiểu ra…

“Âm vật, ngươi nói… Ngươi nói cái đồng hồ kia là âm vật? Đồ vật của người chết?”

“Cũng không nhất định phải là đồ vật mà người chết đã dùng qua, trong nghề này của chúng ta, đồ vật có thể hại người đều gọi như vậy.”

Đại khái là Lão Cảng đã quá mức đáng thương, tôi khó khăn giữ bản thân mình tâm bình khí hòa giải thích cho hắn một phen. Lý mặt rỗ thì lại khác, hắn nhếch miệng rất thương tâm. Tôi giả bộ như không nhìn thấy gì. Lão Cảng máy móc gật đầu, khuôn mặt đầy nét biểu cảm, hối hận, lo lắng, sợ hãi đều có. Tôi vỗ vai hắn, an ủi…

“Đừng lo, sẽ có biện pháp giải quyết thôi.”

Nhưng khi chạm vào vai Lão Cảng, tay tôi như chạm phải một khối bọt biển hút đầy nước. Mềm nhũn, không có một chút sinh khí. Tôi nhìn bóng lưng Lão Cảng, kìm lòng không đặng mà nhíu mày. Trạng thái của Lão Cảng rất không tốt a.

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297