Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 188
Phần 188

Lúc trước chỉ lo đấu với oan hồn Hầu Tam Nhi mà quên mất điểm này! Chẳng lẽ có người từ đầu đã theo dõi chúng tôi, người này rốt cuộc là ai? Kẻ đó lấp phiến đá, khẳng định là muốn vây chết chúng tôi ở trong mật thất, nhưng về sau vì sao lại không đè kín, để chúng tôi mở ra? Trở về nhà Hầu Tam Nhi, vợ hắn đang sắp xếp việc hạ táng, thấy chúng tôi thì đại kinh thất sắc, sợ tới mức trốn vào trong phòng, chúng tôi không nhanh không chậm đuổi theo, chặn cô ta lại.

“Các ngươi… Các ngươi rốt cuộc là người hay quỷ?”

Cô ta run run hỏi. Lý mặt rỗ thở phì phì nói:

“Lão tử đương nhiên là người, chúng ta một lòng giúp các ngươi, ngươi ngược lại còn muốn hại chết chúng ta!”

Cô ta không tin trừng lớn đôi mắt, yếu ớt hỏi:

“Các ngươi thật sự là người?”

“Tẩu tử, trong từ đường ta đã thương lượng với quỷ hồn Hầu đại ca, chuyện này cho qua đi!”

Tôi tỏ vẻ không hề truy cứu việc cô ta hại chúng tôi, sau đó đặt túi nilon có đầu Hầu Tam Nhi lên bàn.

“Đây là cái gì?”

“Ngươi khẳng định là biết trong này có gì, an táng Hầu đại ca cho tốt, chuyện còn lại ngươi không cần phải xen vào…”

Nói xong tôi cùng Lý mặt rỗ và Đầu Trọc rời đi. Liên tục hơn 30 tiếng đồng hồ chưa nghỉ ngơi, chúng tôi vô cùng mỏi mệt, trở về nội thành Bao Đầu đã tìm một khách sạn ngủ một giấc. Một giấc này ngủ đến tận sáng sớm ngày hôm sau, sau khi tôi tỉnh lại chuyện đầu tiên tôi làm là bảo Đầu Trọc phái người dỡ mấy bức họa Điêu Thuyền xuống, làm như vậy ít nhiều cũng có thể làm Lữ Bố bớt giận.

Tiếp đó tôi tới nhà Cao Nhị Hổ, kết quả vừa đến cửa thôn, đã thấy Cao Nhị Hổ ngồi xe máy ba bánh từ trong thôn đi ra, đầy một xe thịt heo. Hắn vừa lái vừa hát tiểu khúc, nhìn qua rất thoải mái. Vừa thấy chúng tôi thì hắn dừng lại, nghi hoặc hỏi sao chúng tôi lại tới? Xem ra hắn không nhớ được tối hôm qua xảy ra chuyện gì, tôi cũng lười giải thích, trực tiếp nói:

“Hôm qua không phải ngươi nói trong nhà không đúng sao? Ta đến xem rốt cuộc là có chuyện gì.”

“Cái gì, trong nhà không đúng?”

Cao Nhị Hổ nghe xong thì sửng sốt, sau đó khẩn trương nhìn tôi nói:

“Đại sư ngươi đừng làm ta sợ, nhà ta vẫn tốt, sao lại có chuyện.”

Nói xong hắn cũng không mời chúng tôi vào nhà ngồi mà lái xe đi, để lại một làn khói đen. Lý mặt rỗ nhìn bóng dáng hắn, ánh mắt trở nên phức tạp. Tôi hỏi hắn thấy thế nào, Lý mặt rỗ đột nhiên nói:

“Ngươi nói kẻ ở từ đường Hầu gia quan sát chúng ta, có thể là Cao Nhị Hổ không?”

Lòng tôi trầm xuống, cẩn thận nghĩ lại quả thật là có khả năng này!

Cùng bị âm linh Lữ Bố quấn thân, Hầu Tam Nhi thì chết thảm, nhưng Cao Nhị Hổ lại không có chuyện gì. Mấu chốt nhất chính là hôm qua Cao Nhị Hổ còn xin tôi giúp hắn, nhưng hôm nay lại như người khác. Đoạn ký ức khi hắn bị Lữ Bố bám lên người có lẽ không còn nữa, nhưng khi hắn đưa chúng tôi về nhà thấy vợ mình không có hơi thở, sau đó khóc lóc cầu tôi cứu cô ta tuyệt đối không thể mới một đêm đã quên! Cao Nhị Hổ khẳng định có vấn đề!

Vì tránh rút dây động rừng, tôi bảo Lý mặt rỗ và Đầu Trọc lái xe rời đi, còn mình thì ở lại. Nhà Cao Nhị Hổ ở sâu tận cùng thôn, sau nhà là một bãi vật liệu gỗ, bên trong có rất nhiều khúc gỗ chưa qua xử lý sắp xếp ngay ngắn chỉnh tề. Tôi nhìn khắp nơi, thấy không ai chú ý liền nhân cơ hội trèo lên đống gỗ bò lên nóc nhà Cao Nhị Hổ. Cả một ngày Cao Nhị Hổ không về, cũng không biết hắn đang làm gì? Vợ hắn đã đi ra khỏi phòng vài lần, nhưng biểu hiện của cô ta rất bình thường, không có gì khả nghi.

Khi trời sắp tối Nhị Hổ rốt cuộc đã trở lại, thịt heo trên xe đã không còn, tôi thầm nghĩ tiểu tử này sẽ không đi bán thịt heo cả ngày chứ? Sau đó Cao Nhị Hổ đậu xe trong sân, lấy trên xe ra một túi đồ căng phồng đi vào phòng, nhìn giống như là dược liệu trong hiệu thuốc bắc. Tôi cảm thấy cái túi này là mấu chốt, mau chóng cẩn thận bò xuống, sau đó trốn trong một góc cẩn thận nghe ngóng.

“Lão bà, đây là thuốc ta lấy theo yêu cầu của Ôn Hầu. Nàng nhớ uống thuốc đúng giờ, kết hợp với biện pháp lấy độc trị độc của Ôn Hầu, khẳng định có thể khỏi hẳn.”

Cao Nhị Hổ nói, giọng rất nhẹ nhàng.

Tôi nghe xong mà sửng sốt, ngay sau đó trong lòng chợt nghĩ, Cao Nhị Hổ này tám phần là hậu nhân của đại tướng dưới trướng Lữ Bố – Cao Thuận! Cao Thuận sinh thời là đại tướng tâm phúc của Lữ Bố, thống soái 500 quân Hãm Trận Doanh, mỗi lần đại chiến đều xung phong đi đầu. Sau khi Lữ Bố bị bắt, Tào Tháo nhiều lần muốn chiêu hàng Cao Thuận, nhưng Cao Thuận trung trinh bất khuất, cuối cùng chịu chết với Lữ Bố.

Như vậy có thể giải thích vì sao Lữ Bố xuất hiện ở nhà Cao Nhị Hổ, lại không làm hại bọn họ. Lữ Bố không phải là muốn quấy phá bọn họ, mà là muốn báo đáp lòng trung của Cao Thuận năm đó! Dựa theo lời Cao Nhị Hổ, và cả tình trạng đóng băng của vợ hắn tối qua, tôi nghĩ cô ta có lẽ bị bệnh cấp tính gì đó, Lữ Bố dùng tự thân âm khí phong bế huyết mạch của cô ta để giảm bớt bệnh tình. Nghĩ vậy trong lòng tôi băn khoăn, thế nhân đều nói Lữ Bố là bạch nhãn lang (sói mắt trắng) vong ân phụ nghĩa. Nhưng ai có thể ngờ được sau ngàn năm, hắn vẫn không quên tình nghĩa năm đó của Cao Thuận!

Tôi chỉ có thể cảm thán, thế nhân chỉ biết Lữ Bố dũng mãnh, lại không ai có thể hiểu được lòng của Lữ Bố. Nếu Lữ Bố là người cảm tính, tôi càng thêm tin tưởng có thể thuyết phục hắn. Nhưng chuyện gì Cao Nhị Hổ cũng gạt tôi, tôi chỉ có thể xem tiếp theo hắn định làm gì mà tìm hiểu nguồn gốc cho rõ ràng. Suy nghĩ xong tôi nhắn tin cho Lý mặt rỗ, bảo hắn gom đủ đồ thường dùng, chuẩn bị xong thì tới đây tiếp ứng tôi.

Trời rất nhanh đã tối, Cao Nhị Hổ tự mình nấu cơm cho vợ ăn, sau đó lại cho cô ta uống thuốc. Xong xuôi hết thảy, Cao Nhị Hổ đưa vợ lên giường, hắn lấy trong ngăn kéo ra một cái áo mưa rồi đi ra ngoài. Tôi mau chóng trốn vào một góc, chờ hắn ra khỏi cửa mới cẩn thận đuổi theo, không ngờ tiểu tử này đi xe máy ba bánh, rất nhanh đã bỏ xa tôi. Vừa lúc này Lý mặt rỗ gọi tới, hỏi tôi bên này thế nào.

“Cao Nhị Hổ ra khỏi cửa, hắn đi xe ta không theo kịp, các ngươi mau tới đây tiếp ứng.”

Tôi nói xong cúp máy, đứng tại chỗ chờ Lý mặt rỗ.

Hơn 20 phút sau, bọn Lý mặt rỗ mới chạy tới.

“Sao giờ mới tới?”

Tôi cau mày hỏi. Đầu Trọc vẻ mặt đưa đám nói:

“Đại sư, có người phá rối trong khách sạn! Tôi và Lý huynh đệ trở về đã theo lời ngươi hủy mấy bức họa Điêu Thuyền đi, kết quả vừa mới chuẩn bị tới tìm ngươi, lại phát hiện những bức họa đó lại bị treo lên…”

Nghe hắn nói vậy, tôi mới phát hiện hai người họ mồ hôi đầy đầu, trên cánh tay Lý mặt rỗ còn có vết máu loang lỗ, mau chóng hỏi hắn sao lại như vậy. Như Tuyết vừa có thai, nếu Lý mặt rỗ có bất trắc, tôi biết ăn nói thế nào với Như Tuyết?

“Không có gì lớn, cũng không biết là ai lén treo những bức họa Điêu Thuyền đó lên, chọc giận Lữ Bố. Nếu không phải chúng ta chạy nhanh, lần này khẳng định nằm đất rồi.”

Lý mặt rỗ nói.

“Không có việc gì thì tốt!”

Tôi thở dài một cái, dùng sức vỗ vai bọn họ, sau đó liền lên xe đi tìm Cao Nhị Hổ. Trong thôn chỉ có một con đường lớn, chúng tôi dùng xe hơi đuổi theo sát quá sẽ bị lộ. Ban đầu tôi còn khống chế tốc độ xe, sợ bị Cao Nhị Hổ phát hiện, nhưng tôi dần dần cảm giác thấy có điều không thích hợp. Hình như Cao Nhị Hổ muốn tới khách sạn Bế Nguyệt Giai Nhân!

“Không xong!”

Tôi sửng sốt, rất nhanh đã kịp phản ứng, hét lớn một tiếng đạp chân ga.

“Sao vậy?”

Lý mặt rỗ khó hiểu hỏi.

“Chúng ta đã xem thường Cao Nhị Hổ rồi, mẹ nó.”

Tôi thở phì phì mắng. Lúc này tôi nhận ra, ban ngày Cao Nhị Hổ cố ý tỏ ra lãnh đạm với chúng tôi, mục đích là để hấp dẫn sự chú ý của chúng tôi, tranh thủ thời gian cho Lữ Bố. Kể cả cuối cùng hắn đi xe ba bánh cũng là cố ý, chính là để Lý mặt rỗ tới đón tôi, như vậy khách sạn sẽ không có ai!

Lữ Bố bị tôi dùng vôi vây ở khách sạn không ra được, hiện giờ khẳng định vô cùng phẫn nộ, nếu Cao Nhị Hổ thả hắn ra, hậu quả thật không dám tưởng tượng! Lúc vào khách sạn, tôi phát hiện xe của Cao Nhị Hổ dừng trước cửa. Tôi không nghĩ nhiều, xách theo Âm Dương Tán phóng lên lầu! Lúc đi ngang qua phòng bếp lầu 1, trong hố thổi tới một cỗ âm phong mãnh liệt, cùng lúc đó cửa cầu thang có tiếng bước chân chạy trốn.

Tôi dừng lại, bảo Lý mặt rỗ và Đầu Trọc đuổi theo Cao Nhị Hổ, tôi thì đứng trước hố bình tĩnh nói:

“Lữ tướng quân, ta đã biết suy nghĩ trong lòng ngài, chúng ta có thể nói chuyện không?”

“Ngươi muốn nói gì?”

Giọng nói không chút cảm tình sâu kín vang lên. Lữ Bố rốt cuộc vẫn là Lữ Bố, trên người không có vết mực, trực tiếp hiện lên phía trên hố, nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi.

“Tướng quân thần dũng vô song, vây ngài ở đây thật sự là bất đắc dĩ…”

Tôi vái hắn một cái, tiếp đó nói với hắn, Hầu Thành muốn hóa giải ân oán kiếp trước, hy vọng Lữ Bố có thể tha thứ cho hắn.

“Không thể! Hầu Thành tiểu nhi phản bội ta, không giết hắn khó mà giải mối hận trong lòng ta!”

Lữ Bố không hề nghĩ ngợi trực tiếp quát. Tôi nhất thời sầu não, làm ra bộ dáng đau thương, chậm rãi khuyên nhủ:

“Thế nhân đều cho rằng Lữ tướng quân chỉ biết sính cái dũng của thất phu, nhưng ta hiểu được cách nghĩ muốn bình định loạn thế của tướng quân. Hầu Thành bọn họ há không phải vì khát vọng của ngài mà đi theo ư…”

“Năm đó phản bội ngài cũng là bất đắc dĩ a! Nếu ngài tử chiến đến cùng, vậy các tướng sĩ vô tội của Từ Châu phải làm sao? Dân chúng Từ Châu phải làm sao? Chẳng lẽ ngài muốn thấy bọn họ bị Tào Tháo giết hại? Bọn họ thay ngài làm một việc tốt, ngài không những không nên hận bọn hắn, ngược lại nên cảm tạ bọn hắn a!”

Nói xong tôi lùi về sau vài bước, sợ Lữ Bố đột nhiên nổi giận.

Cũng may Lữ Bố cũng không bạo nộ, ngược lại mê man lẩm bẩm:

“Bọn họ không làm sai sao?”

Thấy vậy, tôi biết mình đánh cuộc đúng rồi. Lữ Bố không giống Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ, Hạng Vũ chỉ biết giết chóc, hơn nữa lại bảo thủ, không tiếp thu ý kiến. Lữ Bố thì bề ngoài kiên cường, nội tâm lại ôn nhu!

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297