Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 135
Phần 135

Ảo giác vừa rồi và ảo giác trước đó xuất hiện không giống nhau, nó cố ý dẫn tôi đến con đường này. Tôi nhớ Mạnh Đông Dã đã nói, sau khi có được Sinh Hoa Diệu Bút, chỉ cần trong đầu tưởng tượng ra cốt truyện, trước mắt sẽ ra hiện ra hình ảnh, xem ra người kia có thể chủ động thao túng ảo giác! Tôi và Lý mặt rỗ chạy về nhà nghỉ, thấy Mạnh Đông Dã đang quỳ rạp trên mặt đất, nhưng trên đầu không bị thương, tôi nhìn gạt tàn, bên trong có máu, nhưng không phải máu từ miệng vết thương chảy ra, mà là máu do Mạnh Đông Dã thổ ra.

Cơ thể hắn đã bị Sinh Hoa Diệu Bút làm cho khô cạn, phun ra không ít máu huyết, thùng rác toàn là khăn giấy dính máu, trên máy tính kịch bản vẫn chưa viết xong, bên cạnh còn có một cái giá truyền dịch, trên có còn treo mấy bịch nước truyền.

“Rất hay, đây không phải là muốn làm cảm động toàn Trung Quốc sao? Đã hộc ra máu mà vẫn còn viết, cả thế giới cũng không tìm thấy người thứ hai như ngươi.”

Lý mặt rỗ trêu chọc nói. Chúng tôi nâng Mạnh Đông Dã dậy, tôi đưa tay thử dưới mũi hắn, vẫn còn hơi thở, nhưng rất mỏng manh.

Tôi gọi vài tiếng, Mạnh Đông Dã từ từ tỉnh lại, nói:

“Đỡ… Đỡ ta dậy, ta còn viết được, còn có thể viết được!”

“Mạnh biên kịch, ngươi nghỉ ngơi đi, ta lo ngươi sẽ đột tử mất.”

Lý mặt rỗ khuyên nhủ.

“Vì sự nghiệp điện ảnh của Trung Quốc, có chết thì đã sao!”

Đầu óc hắn đã hồ đồ, nói năng lộn xộn, hắn đột nhiên kêu một tiếng:

“Bút của ta, ai cầm bút của ta rồi! Các ngươi lấy ư?”

“Ngươi để bút ở đâu?”

Tôi hỏi.

“Đặt trên bàn, mau tìm xem, đó chính là sinh mạng của ta.”

Đang nói, hắn lại oà khóc.

Tôi lập tức hiểu rõ, vừa rồi lúc Lý mặt rỗ đi ra ngoài đón tôi, Uy ca đã nhân cơ hội tiến vào, thấy Mạnh Đông Dã té xỉu thì lập tức trộm bút đi. Khi tôi vào nhà, hắn có khả năng đã ở gần đó, lợi dụng Sinh Hoa Diệu Bút tạo ra ảo giác muốn hại tôi.

“Lý mặt rỗ, tìm mấy thứ chứa nước, chậu rửa mặt gì đó đều được.”

Tôi nói. Tôi cầm tờ giấy, gấp thành một cái thuyền, Lý mặt rỗ tìm một cái tô mì ăn liền, rửa sạch sẽ rồi rót đầy nước đưa cho tôi. Tôi lấy trong ngực ra một bình thi du, nhỏ một giọt ở đầu thuyền, sau đó thả vào trong nước. Đây là Chỉ Âm Thuyền có thể tự động cảm ứng âm khí ở gần đó, rất nhanh thuyền đã xoay tròn, cuối cùng chỉ về một hướng.

“Mau đuổi theo!”

Tôi cầm tô mì ăn liền, cùng Lý mặt rỗ đuổi đến bên ngoài nhà nghỉ, trên đường tôi dặn dò Lý mặt rỗ, Sinh Hoa Diệu Bút chỉ có thể tạo ra ảo giác, nếu có cảm giác cảnh vật không thích hợp, cứ dùng tay sờ là biết thật giả.

“Ngươi nói nghe hay lắm, vạn nhất xuất hiện một đại mỹ nữ, ngươi nói ta có nên sờ hay không, vạn nhất là người thật, người ta lại không nói ta là lưu manh ư?”

Lý mặt rỗ nói.

“Ta nói tình huống đặc thù thôi, tỷ như hình ảnh của ta xuất hiện trước mặt ngươi!”

Tôi nói.

“Vạn nhất hắn lợi dụng điểm này, lừa ta đi sờ vào điện cao thế thì sao? Lần trước đâm đầu vào tường, phải ba ngày mới xẹp đó…”

Lý mặt rỗ nói.

“Ừ, ngươi nói cũng đúng.”

Vì thế tôi và Lý mặt rỗ thống nhất một ám hiệu, gặp đặc thù tình huống mà không đáp được thì chính là giả. Chỉ Âm Thuyền dẫn chúng tôi tới một bãi đỗ xe, tôi thấy Uy ca đang ở trong xe chuẩn bị chạy, Lý mặt rỗ chạy tới chặn trước đầu xe, vỗ vào nắp capo hét lớn:

“Tiểu tử thối, cút ra cho ta!”

Uy ca xuống xe, trừng mắt nói:

“Ngươi là ai, đầu óc bị bệnh à?”

Tôi vừa nghe thấy thanh âm này không đúng, nhìn lại thì đó nào phải là Uy ca, mà là một đại hán vùng Đông Bắc đeo dây chuyền vàng to như sợi xích, cao hơn Lý mặt rỗ hai cái đầu, trong xe còn có một nữ nhân quần áo xộc xệch, hai người vừa rồi đang ôm nhau thân mật, lại bị Lý mặt rỗ phá hỏng hứng thú.

Lý mặt rỗ sợ tới mức liên thanh xin lỗi, nói là nhận sai người, đại hán lại không nghe, nắm cổ áo Lý mặt rỗ muốn tẩn hắn một trận.

“Trương gia tiểu ca, ngươi mau giúp ta.”

Lý mặt rỗ thanh âm như sắp khóc.

“Ngươi cố trụ một lúc, ta lập tức tới ngay!”

Tôi thấy Uy ca đang ở trên một chiếc xe khác, đành phải không biết nghĩa khí mà bỏ Lý mặt rỗ lại đuổi theo hắn. Khi tôi chạy tới, lại phát hiện trong xe căn bản là không có ai, tôi tức giận đến bốc khói. Tôi vừa quay đầu lại, bãi đỗ xe vốn không có ai lại xuất hiện một đám người, nam nữ già trẻ đều có, đây khẳng định lại là ảo giác, Uy ca muốn thừa dịp dùng ảo giác yểm hộ để chạy thoát. Tôi móc ra Thiên Lang Tiên vung lên, đám người đó chạm vào roi lập tức tan thành mây khói.

“Trương gia tiểu ca, mau cứu ta!”

Tôi đột nhiên nghe thấy Lý mặt rỗ kêu cứu, nhìn về phía đó, hắn đã bị đánh như đầu heo ngã trên mặt đất, đầy miệng là máu, lòng tôi nhảy lên, là tôi đã hại hắn.

“Trương gia tiểu ca, sao ngươi lại bỏ ta đi? Ngươi không biết nghĩa khí, ta vừa rồi còn cứu ngươi, ngươi lại lấy oán trả ơn.”

Lý mặt rỗ hơi thở thoi thóp mà nói. Tôi đột nhiên phát hiện ra có điều không đúng, tục ngữ nói giơ tay không đánh người tươi cười, Lý mặt rỗ biết ăn nói như vậy, khẳng định sẽ liều mạng xin tha, không được thì trả tiền bồi thường, sao có thể chỉ chớp mắt đã bị đánh thành như vậy.

Ảo giác này làm tôi bối rối, tôi lấy ra bật lửa, châm lửa vào đầu Thiên Lang Tiên, vung roi lên, một cỗ khói nhẹ nháy mắt tràn ngập. Thiên Lang Tiên là dùng da của Mạc Bắc Thương Lang (sói Mạc Bắc ngoài quan ngoại) chế thành, có hiệu quả trừ tà rất mãnh liệt. Quả nhiên khói vừa bốc lên, ảo giác đã không còn, tôi thấy Uy ca đang đứng cách đó không xa vẻ mặt kinh hoảng.

“Không được chạy!”

Tôi lập tức đuổi theo, hắn cất bước bỏ chạy, tôi vung Thiên Lang Tiên cuốn lấy mắt cá chân hắn, Uy ca ngã như chó ăn phân, trong tay văng ra một thứ bay thật xa, đúng là Sinh Hoa Diệu Bút bị hắn trộm đi. Tức khắc lửa giận trong lòng tôi bốc lên, dùng Thiên Lang Tiên cuốn lấy yết hầu hắn, bảo hắn thành thật kể lại ngọn nguồn sự tình.

“Mọi người đều là đồng đạo, có chuyện thì từ từ nói, ta cũng là vì kiếm tiền nuôi gia đình mà thôi.”

Uy ca liên tục cầu xin.

“Kiếm tiền? Ngươi là kiếm thứ tiền trái lương tâm, hôm nay ta phải thay giới âm vật thanh trừ khối u ác tính như ngươi!”

Tôi giận dữ hét. Tôi cũng không mang theo âm vật gì, liền lấy một lá Địa Tạng Vương Bồ Tát Phù, vo viên lại bắt hắn nuốt xuống, nói với hắn rằng tôi chỉ cần niệm chú, lá phù sẽ tra tấn hắn muốn sống không được muốn chết không xong. Uy ca bị hù họa mặt vàng như nến, đồng ý nói thật tôi mới thả hắn.

“Kỳ thật năm tác gia tiểu thuyết này chỉ là mở đầu, còn có một đại tài chủ ở phía sau.”

Uy ca giải thích.

Tôi hỏi hắn lời này là có ý gì? Uy ca nói nửa năm trước hắn mua được Sinh Hoa Diệu Bút từ một lão nông dân, sau đó lập tức liên hệ người mua, là một vị tác giả tiểu thuyết trứ danh, đối phương muốn mua với giá 1000 vạn tệ. Uy ca mang bút đến gặp người mua, biểu diễn thử cho đối phương xem, kết quả viết ra được một áng văn xuất sắc. Sinh Hoa Diệu Bút quả thật có thể hấp thu tài năng văn chương của chủ nhân, không ngừng tích lũy, nhưng lại có một vấn đề là trước giờ nó hấp thu toàn là tài năng văn chương của người thời cổ đại, thơ văn viết ra đương nhiên cũng là cổ văn, người mua lúc ấy không mua nữa.

Uy ca không muốn bỏ lỡ con vịt này, liền thề sống thề chết mà bảo đảm, trong vòng nửa năm sẽ khiến cây bút này có thể viết được tiểu thuyết hiện đại. Vì thế hắn bắt đầu tìm kiếm con mồi, người đầu tiên là tác gia viết tiểu thuyết huyền huyễn qua mạng, bởi vì phong cách của tiểu thuyết có một nửa là ngôn ngữ văn hoa, cây bút này có thể viết ra cổ văn thật là gãi đúng chỗ ngứa, Uy ca bán đi với giá 10 vạn tệ.

Không quá một tháng, tác gia kia quả nhiên đã chết, Uy ca tìm mọi cách thu hồi cây bút, lại bán qua tay cho người thứ hai, cứ như vậy liên tiếp hại bốn người, lần trước đang tìm người thứ năm thì vừa hay Mạnh Đông Dã tự vác xác tới cửa. Tôi hỏi hắn:

“Cây bút này có tác dụng phụ lớn như vậy, người mua ra giá 1000 vạn làm sao dám mua? Ngươi đã nói cho hắn biết chưa?”

“Không không, kỳ thật tác dụng phụ của cây bút này có thể giải trừ.”

Uy ca nói ra chân tướng.

“Cái gì?”

Tôi chấn động.

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297