Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 205
Phần 205

Khi bóng đen đi đến giao lộ, tôi đang do dự không biết có nên đuổi theo không? Lúc này trong nhà Chu Phùng Xuân lại có động tĩnh, tôi quay đầu kinh ngạc phát hiện ngọn nến trong phòng lại sáng, hơn nữa trong phòng lại có thêm một đạo bóng đen. Sao lại thế? Sao lại có tới 2 bóng đen? Nhưng rất nhanh, tôi đã phát hiện bóng đen trong phòng là hàng giả, bởi vì chung quanh hắn căn bản không có âm khí, hiển nhiên là Chu Phùng Xuân cố ý giả dạng bóng đen.

Tôi liền tò mò, ma xui quỷ khiến thế nào lại đi tới đạp cửa, liếc mắt một cái đã thấy Chu Phùng Xuân đang giả thần giả quỷ. Tôi thuận tay bật đèn, sau đó hung hăng trừng mắt nhìn hắn! Theo lý thuyết lúc trước hắn giả chết, hiện giờ lại đột nhiên bị tôi phát hiện, hẳn là phải kinh hoảng thất thố mới đúng. Nhưng hắn lại như đã sớm biết tôi sẽ đến, ngoài cười trong không cười nhìn tôi nói:

“Nếu không có gì bất ngờ thì hai người bạn của ngươi hẳn đã chết, ha ha ha…”

“Ngươi có ý gì?”

Thấy Chu Phùng Xuân dáng vẻ tiểu nhân đắc chí, tôi lập tức lo lắng cho Lý mặt rỗ và Lưu cục trưởng. Nhưng nghĩ đến bóng đen vừa mới ra ngoài, căn bản không kịp hại bọn họ, lập tức nhìn Chu Phùng Xuân quát:

“Con mẹ nó ngươi hù dọa ai?”

“Ha ha, hôm qua khi các ngươi đào mộ Lý Thiên Sinh, ta đã lén đưa âm hồn hai người kia đến xem.”

Chu Phùng Xuân cười nói:

“Ngươi cảm thấy hai tên ngu ngốc bạn của ngươi tới gác mộ sẽ có đường sống sao?”

Nghe thấy lời này, tôi ngây ngẩn cả người, thì ra đêm qua hắn cố ý diễn cho chúng tôi xem, mục đích chính là muốn chúng tôi đào quan tài ra, như vậy hồn phách 2 người kia sẽ nghĩ là chúng tôi đang giở trò quỷ, từ đó sinh ra oán hận! Phải biết rằng 2 người đó chết đi vốn là thuộc quỷ uổng mạng, có oán khí cường đại, oán khí lại thêm cừu hận khẳng định sẽ hóa thành lệ quỷ, bọn Lý mặt rỗ nhất định là lành ít dữ nhiều.

Nghĩ vậy, tôi nhanh chóng lấy điện thoại gọi cho Lý mặt rỗ, Chu Phùng Xuân lao tới ngăn cản tôi.

“Con mẹ ngươi.”

Tôi một quyền đánh vào mặt hắn, mắng một câu. Tình huống đã rõ, Chu Phùng Xuân cấu kết với âm linh, hắn làm bộ làm tịch là để tôi vào phòng, tạo cơ hội cho âm linh chạy đi. Điều duy nhất tôi không hiểu chính là âm linh kia rốt cuộc sẽ đi đâu? Nhưng tôi biết chuyện quan trọng trước mắt là báo cho Lý mặt rỗ và Lưu cục trưởng, ai ngờ Chu Phùng Xuân lại như không biết đau là gì, gắt gao ôm chặt tôi, không cho tôi gọi điện thoại.

Tôi không biết mình đã giáng lên lưng hắn bao nhiêu quyền, chỉ cảm thấy tay đã đau nhức, hắn cũng bị tôi đánh thành đầu heo, nhưng vẫn không buông tay, tựa như thuốc cao da chó dính lấy tôi. Cuối cùng tôi thật sự không có biện pháp, đành phải đánh ngất hắn, sau đó nhanh chóng gọi cho Lý mặt rỗ, điện thoại vừa kết nối, Lý mặt rỗ hỏi tôi tình hình bên này thế nào?

“Lý mặt rỗ, nghe cho rõ, đêm nay tất cả hành động hủy bỏ! Ngươi và Lưu cục trưởng mau chóng về cục cảnh sát chờ ta.”

Tôi nghiêm túc nói.

“Từ từ đã.”

Lý mặt rỗ đột nhiên nhỏ giọng, tựa hồ sợ bị người khác nghe thấy:

“Trương gia tiểu ca, ta cảm thấy Lưu cục trưởng có chút không đúng, vừa rồi hắn nhất quyết phải đưa ta tới di chỉ Đồng Tước Đài, ta hỏi hắn vì sao lại thế, hắn không nói, ngươi nói Lưu cục trưởng có thể nào…”

Lúc này Lý mặt rỗ đã run giọng, xem ra hắn đã ý thức được điều gì.

Tôi trầm mặc một chút hỏi hắn chắc chắn không? Lý mặt rỗ như sắp khóc nói:

“Chắc chắn!”

Nạn nhân của vụ án chặt đầu thứ 2 là Vương Tráng Tráng, chính là đi chụp ảnh ở di chỉ Đồng Tước Đài, sau đó bị chặt đầu. Lưu cục trưởng khẳng định là bị quỷ hồn của Vương Tráng Tráng nhập thể, nếu muốn đưa Lưu cục trưởng và Lý mặt rỗ tới Đồng Tước Đài, vậy nơi đó khẳng định có manh mối gì đó. Nghĩ vậy tôi nuốt nước miếng, ra vẻ trấn định nói:

“Vậy ngươi cứ đi theo Lưu cục trưởng, nhưng nhất định phải giả như không biết gì. Ta sẽ tới Đồng Tước Đài ngay.”

“Được, vậy ngươi nhanh lên!”

Lý mặt rỗ nói xong thì cúp máy, tôi nhìn Chu Phùng Xuân đang ngất xỉu, sau đó mở điện thoại tra bản đồ đường tới Đồng Tước Đài, nơi đó ở bờ Bắc của sông Chương, cách mộ Vương Tráng Tráng chưa tới 5 km, mà cách chỗ này ước chừng gần 20 cây số! Huống chi bọn họ lái xe đi, dù đường xá không tiện, nhưng nhiều nhất cũng chỉ mất 15 phút, tôi căn bản là đến không kịp. Dưới tình thế cấp bách tôi phát hiện nhà Chu Phùng Xuân có hương nến, lập tức linh cơ khẽ động nảy ra chủ ý.

Tôi mở rộng cửa sổ, sau đó đốt hương nến trên mặt đất, cắn ngón tay vẽ chung quanh ngọn nến một đồ hình bát quái! Sau đó dùng vải đỏ dính máu buộc chặt hai chân mình rồi nhắm mắt lại niệm Thỉnh Linh Chú. Đây là một loại chú ngữ ông nội dạy cho tôi, có thể dùng máu tươi làm vật dẫn, phối hợp với kỳ môn độn giáp thao túng cô hồn dã quỷ gần đó trong một khoảng thời gian ngắn, để bọn chúng dẫn đường cho tôi tới nơi tôi muốn.

Thần Hành Thái Bảo Đới Tung trong Thủy Hử Truyện sở dĩ có thể ngày đi 500 dặm chính là dùng loại pháp thuật này. Chỉ là chú ngữ này phản phệ rất mạnh, nếu người thi pháp công lực không đủ rất có thể sẽ bị cô hồn dã quỷ gây thương tích, thậm chí bỏ mạng, cho nên tôi chưa từng dùng qua. Trước mắt rất cấp bách, tôi mới bất đắc dĩ phải dùng chiêu này! Chú ngữ niệm xong, không khí nhanh chóng lưu động bốn phía, chỗ tôi đứng trong nháy mắt biến thành một mảnh chân không, ngay sau đó một cỗ âm phong từ bên ngoài vọt vào sân đánh thẳng về phía tôi.

Hết thảy chỉ xảy ra trong chớp nhoáng, thậm chí tôi còn chưa kịp phản ứng đã cảm thấy hai chân nhẹ nhàng vô cùng, sau đó toàn bộ thân mình không chịu sự khống chế mà chạy đi. Trong lúc chạy tôi nhịn không được mở mắt, phát hiện cảnh vật trước mắt vụt lui về sau lưng như bay, khi tôi thích ứng dần thì trong lòng không hề lo lắng, ngược lại có chút tò mò mình đã mời đến loại âm linh gì? Nghĩ vậy, tôi bỗng nhiên cúi đầu, phát hiện một bóng dáng màu đỏ ở dưới thân tôi, cõng tôi bay về phía trước. Dường như nó cảm nhận được tôi đang nhìn, lập tức quay đầu nhìn tôi.

Tôi thình lình nhìn thấy một gương mặt đầy giòi bọ, cái mũi hếch lên cao, đôi mắt một lớn một nhỏ, con mắt to hơn lóe lên quang mang màu xanh lục, lồi ra như quả bóng cao su. Con mắt nhỏ hơn tuy rằng là mắt người, nhưng lại thấm máu tươi ra bên ngoài. Con quỷ đó cứ như vậy nhìn tôi, còn khẽ cười. Tôi cố nén lại cảm giác muốn nôn, cắn răng nhìn nó gật đầu, rồi nhắm mắt lại không nhìn nữa. Năm phút sau, tôi đột nhiên cảm thấy thân mình trầm xuống, rồi sau đó hai chân dừng lại.

Mở mắt ra mới phát hiện con quỷ mình mời đến đã biến mất đâu không thấy, máu trên mảnh vải buộc ở mắt cá chân đã bị hút sạch đến khô cong. Xem ra đây là một con quỷ lương thiện, chỉ hưởng dụng hương khói và máu tươi mà không có ý hại tôi. Tôi không để ý đến nó, quay đầu nhìn quanh, rất nhanh đã phát hiện phía trước có một đài cao đứng sừng sững!

Đài cao nguy nga vô cùng, tráng lệ huy hoàng, bên dưới là sông Chương nổi tiếng. Nghe nói Tào Tháo từng thu thập mỹ nữ khắp thiên hạ đem về trong Đồng Tước Đài, hơn nữa thích triệu tập một đám văn nhân đến đó uống rượu ngâm thơ, có một bài thơ cổ còn viết: Đông phong bất dữ Chu lang tiện, Đồng Tước xuân thâm tỏa nhị Kiều.

(Trích bài Xích Bích hoài cổ của Đỗ Mục, dịch thơ: Gió Đông chẳng giúp Chu lang, đêm xuân Đồng Tước đã mang nhị Kiều…

Dịch thơ nôm)

Dù Đồng Tước Đài mà tôi thấy do đời sau xây dựng lại, nước sông Chương cũng đã đóng băng, nhưng tôi vẫn cảm nhận được khí khái của Tào Tháo năm đó. Tôi nhìn quanh khắp nơi, vẫn còn chưa thấy ánh đèn xe, xem ra Lưu cục trưởng và Lý mặt rỗ phải lát nữa mới đến, tôi liền chạy qua mặt băng sông Chương, chuẩn bị bước lên Đồng Tước Đài. Nhưng khi tôi chuẩn bị lên đài thì trên chỗ cao nhất của Đồng Tước Đài đột nhiên truyền đến một tiếng thở dài.

Thanh âm hồn hậu đó trong trời đêm không ngừng quanh quẩn, dù chỉ là một tiếng thở dài nhưng tôi lại cảm nhận được trong đó có vô tận bi phẫn. Tôi còn chưa kịp nhúc nhích, trên đài lại truyền đến thanh âm phẫn nộ:

“Tào Tháo ta há lại là gian thần? Nếu không có Tào Tháo ta quang phục Đại Hán, thế gian sẽ có bao nhiêu người xưng đế, bao nhiêu kẻ xưng vương? Vì sao lại không có ai hiểu ta.”

Tiếp đó là tiếng hét điên cuồng. Tôi nghe xong trong lòng nổi sóng, thì ra trên Đồng Tước Đài căn bản không phải là người, mà là đại nhân vật thời Tam quốc gây tranh cãi nhất lịch sử: Ngụy Võ Đế Tào Tháo!

Nghĩ đến mấy người bị hại đều bị giết gần Đồng Tước Đài, tôi đột nhiên nhận ra, âm linh phá rối lần này hẳn là Tào Tháo. Khó trách âm linh đen đúa như vậy, Tào Tháo trong lịch sử nổi tiếng là da đen. Nhớ lại khi âm linh giết người đều cầm một thanh đao, cùng với chuyện âm linh thấy gương lại sợ tới mức chạy trốn. Suy nghĩ của tôi lập tức rõ ràng, chắc chắn âm linh này là Tào Tháo. Nói vậy trong tay âm linh chính là Thất Tinh Đao, tương truyền Thất Tinh Đao là dùng số huyền thiết còn thừa khi rèn hai thanh bảo kiếm Can Tướng Mạc Tà mà tạo thành, là một thanh bảo đao chém sắt như chém bùn.

Năm đó Tào Tháo ám sát Đổng Trác chính là dùng Thất Tinh Đao, kết quả đi đến mép giường Đổng Trác nhìn trong gương thấy Tào Tháo đang rút đao nên quát hỏi. Tào Tháo linh cơ khẽ động nói muốn hiến bảo đao cho Đổng Trác, sau đó vội vàng chạy trốn. Một khắc đó đã để lại cho Tào Tháo nỗi sợ hãi cả đời khó quên, cho nên âm linh của hắn mới sợ gương như vậy. Việc hắn chỉ có thể nhân lúc người khác ngủ mà chặt đầu, chỉ sợ có liên quan tới điển cố Tào Mạnh Đức trong mộng giết người.

Tương truyền sau khi Tào Tháo làm thừa tướng, để phòng ngừa thích khách giết mình, đã cố ý bịa đặt nói mình khi ngủ rất hay nói mớ làm loạn, nếu có người tới gần sẽ giết chết người đó. Hắn còn cố ý giết một tiểu thái giám đắp chăn cho mình lúc nửa đêm, từ đó thích khách khắp thiên hạ không dám có chủ ý giết Tào Tháo nữa! Nghĩ kỹ hết tất cả, lòng tôi đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Tào Tháo không thể gọi là người tốt, nhưng tuyệt đối là một kiêu hùng đỉnh thiên lập địa.

Tôi nghĩ âm linh hắn sẽ không vô duyên vô cớ hại người, tám phần là mấy người đã chết kia làm chuyện xấu gì đó. Mà Tào Tháo sinh thời có tính cách thà ta phụ người trong thiên hạ, chứ tuyệt đối không để người trong thiên hạ phụ ta, cho nên chuyện hắn đuổi tới cục cảnh sát giết chúng tôi cũng không khó lý giải. Người ta lúc sinh thời đã bắt thiên tử lệnh chư hầu, nắm giữ xã tắc đến nửa đời người, sao lại sợ hoàng khí của cục cảnh sát?

Suy nghĩ rõ ràng rồi tôi định sẽ đi lên hỏi chấp niệm của hắn, sau đó đem toàn lực giúp hắn giải quyết. Rốt cuộc Tào Tháo vẫn luôn là đại anh hùng trong lòng tôi, tôi không hy vọng cuối cùng hắn lại rơi vào kết cục hồn phi phách tán!

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297