Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 165
Phần 165

“Tổ sư ngươi!”

Tôi không nhịn được mắng hắn một câu, sau đó chạy về phía căn nhà gỗ, Lý mặt rỗ biết mình gây họa, cũng chạy theo. Hắn vọt tới trước căn nhà, một cước đá văng cửa gỗ. Tôi theo sát hắn vọt vào trong, cầm đèn pin chiếu một lượt, bên trong căn bản là không có ai. Lúc này trên con đường gần đó đột nhiên có tiếng động cơ ô tô, tôi chạy ra thì thấy, một chiếc xe không biển đang nhanh chóng rời đi. Chạy theo vài bước mới phát hiện, ở chỗ dừng xe có một vết máu loang lỗ, sờ vào thấy còn ấm. Xem ra thằng cháu này ý thức được chúng tôi sẽ đến, cho nên đã chạy đi.

“Đều tại ta.”

Lý mặt rỗ giống như đứa trẻ làm sai, cúi đầu nói. Tôi lắc đầu nói…

“Không trách ngươi, thằng cháu này sớm đã có chuẩn bị, là ta xem nhẹ hắn.”

Xuất sư bất lợi, chúng tôi ủ rũ cụp đuôi trở lại biệt thự, tâm trạng nặng nề đi ngủ. Ngày hôm sau lên khi thấy Viên Đại Đầu khỏe hơn, Tiểu Lệ hạnh phúc nói cô ta thích Viên Đại Đầu đầy sức sống này hơn. Tôi mỉm cười, hỏi Viên Đại Đầu rốt cuộc đã giúp thương nhân Đài Loan làm gì mà bị âm linh quấy phá? Hắn nghe xong thì sửng sốt, nghi hoặc nhìn tôi.

“Nếu âm linh kia đã chạy thoát, nó sẽ trở về trả thù! Viên lão bản, vì tính mạng của ngươi, hy vọng ngươi phối hợp.”

Tôi nói.

“Cái này…”

Viên Đại Đầu vốn dĩ đang do dự, nghe tôi nói vậy sắc mặt lập tức đại biến. Tiểu Lệ cũng không ngừng khuyên nhủ, hắn mới chịu nói rõ. Thì ra hắn đã nhận mối làm ăn với một chủ tịch công ty địa ốc người Đài Loan, vị chủ tịch đó họ Trương, là hậu nhân của Trương Học Thành. Sau giải phóng người đó đã chạy trốn tới Đài Loan kinh doanh, càng làm càng lớn, đến giờ tứ đại đồng đường, cho nên muốn rửa sạch oan khuất cho tổ tiên.

Nhưng giấy tờ quan trọng nhất về Trương Học Thành nằm trong từ đường Trương gia ở Thẩm Dương, vị chủ tịch nọ ở Đài Loan không thể phân thân, đành nhờ người tìm Viên Đại Đầu. Viên Đại Đầu lợi dụng quan hệ với xã hội đen, cường ngạnh vào từ đường Trương gia, chẳng những lấy đi gia phả, còn đả thương vài người, sau đó Viên Đại Đầu đã bị âm linh quấn lấy. Tôi nghe xong thì xoa xoa huyệt Thái Dương, nghi hoặc hỏi:

“Nghe ngươi nói, âm linh kia ban đầu cũng không biết Bạch Hy Nhã tồn tại, chỉ là đơn thuần là quấn lấy ngươi?”

Tôi có thể hiểu được là Trương Học Thành không muốn rời khỏi từ đường Trương gia, cho dù là người đời sau đội cho hắn cái mũ Hán gian.

“Hình như là như vậy.”

Viên Đại Đầu gật đầu, trong lòng tôi tức khắc hiểu ra. Đúng vậy, điều mà cả đời Trương Học Thành lấy làm tự hào nhất chính là thân phận hậu nhân Trương gia, sao có thể cam nguyện rời khỏi từ đường Trương gia? Nếu Viên Đại Đầu gặp phiền toái, có thể nghĩ đến vị thương nhân Đài Loan kia cũng sẽ không gặp chuyện tốt đẹp gì.

Tôi hỏi Viên Đại Đầu số điện thoại của vị thương nhân kia rồi trực tiếp gọi tới. Vừa nối máy, tôi đi thẳng vào vấn đề muốn nói chuyện cùng vị thương nhân đó, nhưng thư ký lại hàm hồ nói ông ta không có ở đó. Tôi cười lạnh nói:

“Ông ta lúc trước nhờ người ở đại lục đánh cắp một thứ, thứ này liên quan đến Trương Học Thành tướng quân, ta nghĩ ông ta hiện giờ đã bị thứ đó quấn thân? Có phải ăn không ngon, ngủ không yên, luôn cảm giác có quỷ đi theo không?”

Nghe xong, tên thư ký trầm mặc vài giây, bảo tôi chờ một lát.

Một lát sau, trong điện thoại truyền đến tiếng một lão nhân, tôi cảm giác được giọng nói này đặc biệt khô khốc, hữu khí vô lực, rõ ràng âm dương không cân bằng. Có thể biết được gần đây đã bị tra tấn không nhẹ. Tôi ghét nhất là nói chuyện với loại người giàu có này, kể lại ngắn gọn chuyện của Viên Đại Đầu, sau đó nói nếu lão không muốn tiếp tục chịu đau khổ thì mau chóng trả tờ gia phả đó lại. Lão nghe xong không hề do dự mà đáp ứng, trong lời nói còn có cảm giác vui sướng khi được giải thoát.

“Đại sư, từ khi tờ gia phả đó tới Đài Loan, mỗi tối nhà ta đều có tiếng khóc, còn có cả tiếng bát đĩa vỡ. Vợ con ta đều sợ hãi dọn ra ngoài ở, ta cũng muốn đi, nhưng mặc kệ đi đến đâu, cứ đến 12 giờ đêm, thanh âm đó sẽ xuất hiện, hiện giờ ta chỉ có thể dùng thuốc ngủ mới có thể ngủ được.”

Hắn ta thở ngắn than dài. Tôi nhẹ nhàng thở ra, dù sao cũng là hậu nhân của mình, Trương Học Thành cũng không tuyệt tình, chỉ hù dọa hắn mà thôi.

“Ngươi yên tâm, chỉ cần ngươi trả gia phả về chỗ cũ, nhà ngươi khẳng định sẽ không có chuyện gì.”

Tôi nói.

Sau cuộc điện thoại, Viên Đại Đầu vội hỏi:

“Đại sư, thế nào rồi?”

Hắn thật sự lo sợ. Tôi nói:

“Không cần lo lắng, vị chủ tịch đó đã đáp ứng sẽ trả gia phả lại, đến lúc đó ngươi lấy ở đâu thì trả về đó. Thuận tiện tìm mấy lão nhân bị ngươi đả thương, chăm sóc cho bọn họ, như vậy nhân quả của ngươi và âm linh sẽ bị cắt đứt, hắn cũng sẽ không đến tìm ngươi gây phiền toái nữa.”

Viên Đại Đầu ngượng ngùng hỏi tôi yêu cầu bao nhiêu tiền thù lao, Lý mặt rỗ trừng mắt, nửa đùa nửa thật nói:

“Như vậy mà còn phải hỏi sao? Trong lòng không nghĩ ra con số sao?”

“Ha ha, là ta sợ ít.”

Viên Đại Đầu đỏ mặt cười nói.

Cuối cùng hắn trả cho tôi 300 vạn, còn trở thành bạn của chúng tôi, sau này khi có dịp tôi qua Đông Bắc thăm hắn, mới biết được số tiền đó là hắn bán biệt thự đi mà có. Từ đó về sau hắn đã không làm gì liên quan đến xã hội đen nữa, làm ăn buôn bán giữ khuôn phép, tuy rằng không phát đại tài nhưng cũng không phải lo chuyện cơm áo, xem như sống ngay thẳng. Sau khi có được thù lao tôi và Lý mặt rỗ ở lại Đông Bắc một tuần, trong lúc đó Tiểu Nguyệt và Như Tuyết đưa Lý Tiểu Manh tới đây.

Dù sao tạm thời không có việc gì, chúng tôi đi ngắm cảnh quanh đó, một ngày sau tờ gia phả ở Đài Loan đã gửi tới, tôi giao cho Viên Đại Đầu, hắn đi suốt đêm trả về từ đường Trương gia. Đến lúc này tôi và Lý mặt rỗ đột nhiên cảm thấy xấu hổ, bởi vì đây là vụ làm ăn kỳ lạ nhất kể từ khi chúng tôi hợp tác tới nay: Người bị hại và âm vật đã an bài thỏa đáng, âm linh lại không biết tung tích… Mặt ngoài thoạt nhìn thì chúng tôi không có nguy hiểm gì, nhưng tôi biết đây chỉ là bình yên trước cơn bão.

Từ đêm bị tổ tiên của Tiểu Lệ bức lui, âm linh Trương Học Thành đã không còn xuất hiện, như thế chứng minh hắn vẫn bị Long Tuyền Sơn Trang thao túng. Một khi có cơ hội sẽ đẩy tôi vào chỗ chết! Sau khi từ Đông Bắc trở lại Vũ Hán, yên ổn không được mấy ngày, tôi và Lý mặt rỗ cảm giác được xung quanh tiệm đồ cổ thường xuyên có người lén lút lui tới. Nhưng mỗi lần chúng tôi đi bắt người đều tay trắng trở về. Một thời gian sau đối phương còn chưa ra tay, chúng tôi cũng đã sức cùng lực kiệt. Tôi gọi điện thoại cho Nhất Sơ cầu cứu, hắn nghe xong tiền căn hậu quả mới lạnh lùng nói:

“Tìm chết!”

Nói xong thì cúp máy, trước nay Nhất Sơ nói chuyện đều là không chút nào cảm xúc, nhưng lần này hắn lại tức giận, từ trong sự phẫn nộ của hắn tôi cảm nhận được mình đang gặp nguy hiểm, liền mau chóng đóng cửa tiệm. Cả ngày ở cùng Lý mặt rỗ không ra khỏi cửa, thương lượng rằng trước khi Nhất Sơ đến thì án binh bất động. Nhưng ngàn tính vạn tính, chuyện vẫn xảy ra theo hướng tôi không muốn nhất. Từ cấp Nhất Sơ nói chuyện điện thoại xong sau, tôi và Lý mặt rỗ sống trong vỏ ốc, theo phong cách hành sự của Nhất Sơ, tôi phỏng chừng trong vòng 3 ngày hắn sẽ đến.

Không ngờ qua một tuần hắn vẫn chưa đến, cũng không chủ động liên hệ với tôi, thế nên Lý mặt rỗ không ngừng lải nhải bảo tôi lại gọi cho Nhất Sơ lần nữa.

“Hắn sẽ không mặc kệ chúng ta, ngươi cứ yên tâm.”

Tôi tin tưởng mười phần nói. Nhất Sơ không tới khẳng định là có chuyện quan trọng, chờ hắn giải quyết xong nhất định sẽ tới. Lý mặt rỗ nghe xong thì bĩu môi, cũng không nói gì. Tiểu Nguyệt và Như Tuyết đều bận đi làm, không thể cùng chúng tôi trốn trong nhà, cho nên tôi dứt khoát bảo các nàng ở lại công ty.

Chiều hôm đó, tôi và Lý mặt rỗ theo thường lệ uống chút rượu, rồi đi ngủ. Lúc chạng vạng tối tôi buồn tiểu, vội vã đi WC. Khi về phòng phát hiện cửa phòng Lý mặt rỗ mở ra, tôi thầm nghĩ tiểu tử này đổi tính, bởi vì khi hắn ngủ đóng cửa. Đi lên thì phát hiện trên giường trống rỗng không có người.

“Lý mặt rỗ, tiểu tử ngươi đang làm cái quỷ gì?”

Tôi vẫn còn men say, mơ mơ màng màng tìm kiếm, cho rằng hắn lại định lén lấy trộm mấy món đồ cổ của tôi.

Nhưng liên tiếp hô vài tiếng cũng không ai trả lời, tôi đột nhiên tỉnh táo lại, đi đến trước giường sờ thì phát hiện chăn đệm đã lạnh. Điều này chứng minh Lý mặt rỗ đã rời đi rất lâu, tôi mau chóng lấy điện thoại gọi cho hắn, tuy rằng vẫn đổ chuông nhưng không ai nghe máy. Tôi đột nhiên cảm giác được một tia bất an, Lý mặt rỗ tuy rằng nhìn có vẻ không đáng tin cậy, nhưng khi gặp đại sự nhất định không hồ đồ. Hắn rời đi lúc này, khẳng định không phải là không chịu nổi cô đơn tịch mịch. Nghĩ vậy tôi mặc thêm quần áo rồi vội vã mở máy tính, mở camera theo dõi nhìn xem.

Trên màn hình, Lý mặt rỗ có vẻ vô cùng nôn nóng, hắn ra khỏi tiệm thì vội vàng cản lại một chiếc xe taxi rồi rời đi, dường như có chuyện đặc biệt quan trọng phải làm. Loại người sợ chết như Lý mặt rỗ cũng không có nhiều chuyện phải để ý, đơn giản chỉ là vợ, con, và cả tiền. Tôi mau chóng gọi điện cho Như Tuyết, cô ta rất nhanh đã nghe máy, hỏi tôi có chuyện gì? Nghe giọng cô ta rất bình thường, vấn đề hiển nhiên không phải là cô ta, vậy khẳng định là liên quan đến Lý Tiểu Manh!

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297