Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 276
Phần 276

Tôi sợ hãi mau chóng tránh đi, thì ra nữ quỷ đã xuất hiện ở phía sau tôi. Tôi móc lung tung trong ngực ra một nắm bột lá ngải bôi lên chỗ bị thương trên cổ, tiếp đó đứng lên, cẩn thận nhìn chằm chằm nữ quỷ! Vũ khí của nữ quỷ là một dải lụa thật dài, trong giấc mộng múa lên làm cho người ta mê say như mất hồn, hiện giờ múa lên lại muốn lấy mạng người ta.

Tôi không định lấy cứng đối cứng, mà tránh đi rồi lấy bật lửa hơ lại gần bức họa, quát lớn:

“Chậm đã, ngươi muốn trượng phu của ngươi hôi phi yên diệt sao?”

Cô ta nghe xong thì như hóa đá, động tác dừng lại, một giây sau như phát điên tấn công tôi! Dải lụa bị múa thành lốc xoáy, trước mắt tôi căn bản không hề có quỷ ảnh, chỉ có dải lụa dài không ngừng xoay tròn.

“Mẹ kiếp, Lý Dục ngươi lừa ta…”

Tôi phát điên lên, cảm thấy Lý Dục đã đánh giá quá cao địa vị của hắn trong lòng Chu Nga Hoàng, Chu Nga Hoàng đã thành lệ quỷ, sao lại để ý trượng phu đã phụ lòng mình đây?

“Đừng do dự, đốt đi!”

Lúc này bên tai tôi đột nhiên có tiếng Lý Dục đang vội nói, xem ra hắn thật sự đã hạ quyết tâm. Tôi có chút không đành lòng, chiêu này vừa ra hắn sẽ phải hôi phi yên diệt! Tôi không để ý đến hắn, không ngừng lắc mình tránh đòn của Chu Nga Hoàng, ném Thiên Lang Tiên đã mất pháp lực qua một bên, tùy tay nắm lấy giá truyền máu. Cái giá này không biết đã truyền máu cho bao nhiêu người, ít nhiều gì cũng nhuốm đầy dương khí, tôi dùng cái giá cuốn lấy dải lụa của nữ quỷ, quả nhiên làm cho cô ta hét lên một tiếng.

Nhìn thấy cái giá truyền máu có tác dụng, tôi càng thêm ra sức vung lên, chỉ là này cái giá này hơi nặng, vung lên vài cái tôi đã thở hồng hộc mà ngừng lại. Nữ quỷ thấy tôi bất động, lập tức âm trầm lao tới, tôi rất nhanh đã bị đẩy vào góc chết, không có đường lui!

“Nga Hoàng!”

Đúng lúc này Lý Dục lên tiếng, tôi phát hiện ra móng tay của nữ quỷ ngừng trước trán tôi 10 phân, thiếu chút nữa đã đâm thủng đầu tôi. Tôi kinh ngạc quay đầu, phát hiện Lý Dục đang mỉm cười cầm lấy bức họa, đưa lên trên ngọn nến.

Tuy rằng ngọn nến nho nhỏ căn bản không thể gây tổn hại cho Lý Dục, nhưng nếu Lý Dục tự mình lao đầu vào lửa, muốn toàn thân mà lui ra thì không đơn giản!

“Thực xin lỗi Nga Hoàng! Năm đó ta không nên cùng muội muội của nàng hoa tiền nguyệt hạ, để nàng một mình chết bệnh trong cung. Muội muội của nàng quả thực tuổi trẻ xinh đẹp, nhưng chân chính có thể làm hiền thê của ta lại chỉ có mình nàng. Ai! Ta cũng đã hối hận, nhưng khi hối hận thì đã chậm, con người a, vì sao khi có được thì không quý trọng, mất đi mới hối tiếc đã không kịp? Quả thật là Vấn quân năng hữu kỷ đa sầu, Cáp tự nhất giang xuân thuỷ hướng đông lưu.”

Lý Dục nói xong thì ném bức họa về phía ngọn nến, tôi trợn mắt há hốc mồm, không ngờ Lý Dục lại tàn nhẫn với chính mình như vậy! Nữ quỷ hiển nhiên cũng không ngờ hắn lại quyết tuyệt như thế, kêu một tiếng rồi nhào tới. Nhưng bức họa đã bốc cháy, toát ra từng đợt khói đen, âm linh Lý Dục theo bức họa bị đốt cháy mà dần dần biến mất. Bị lửa lớn thiêu đốt mà hắn vẫn không rên một tiếng, vẫn duy trì khí thế đế vương, tôi không khỏi bội phục hắn.

Nhưng khi âm linh Lý Dục biến mất, nữ quỷ càng thêm thô bạo, sương đen bên cạnh càng lúc càng nồng đậm, nhanh chóng vây quanh tôi.

“Các ngươi đều phải chết, các ngươi đều phải chôn cùng hắn!”

Tựa hồ thấy tôi không có thứ gì phòng thân, cô ta cũng không vội đối phó tôi, điên cuồng rống lên. Tôi có chút nghẹn họng, âm linh Lý Dục không phải bị cô ta bức tử sao? Sao lại tính lên đầu tôi.

Nhưng tôi cũng hiểu rõ khi hồn phách Lý Dục tiêu tán, đã không thể siêu độ quỷ hồn Chu Nga Hoàng trong hòa bình, lúc trước tôi không khởi động trận pháp là không muốn tổn hại đến Lý Dục, ai ngờ hắn lại cương liệt như vậy. Thừa dịp nữ quỷ còn chưa ra tay đối phó, tôi lập tức nhảy tới vị trí mắt trận. Nữ quỷ lập tức nghiến răng nghiến lợi nhào tới, tôi đâu thể buông tha cơ hội cuối cùng, nhanh chóng nhắm mắt lại niệm chú ngữ, đồng thời tay móc trong ngực ra Đào Hồn Hoa hoành trước người.

Uy lực của Đào Hồn Hoa không thể khinh thường, chỉ là hình dáng hơi nhỏ không thích hợp để tấn công, nhưng lại có thể tạo được hiệu quả phòng ngự rất tốt. Đào Hồn Hoa tế ra, tỏa ra quang mang màu hồng chói mắt đẩy văng dải lụa của nữ quỷ, cô ta hét thảm một tiếng, cùng lúc đó quang mang của Đào Hồn Hoa cũng tan đi. Tôi mở to mắt nhìn nữ quỷ, phát hiện trên mặt cô ta tràn đầy nét tươi cười dữ tợn, hiển nhiên là biết Đào Hồn Hoa đã mất đi hiệu lực.

Tôi lắc đầu, hoàn toàn chặt đứt ý nghĩ siêu độ cô ta, trực tiếp khởi động trận pháp tương sinh tương khắc. Sau đó có hai đạo quang hoàn xuất hiện xung quanh tôi, quang hoàn không ngừng xoay tròn, tỏa ra quang mang làm nữ quỷ không kịp phòng ngừa, cô ta ngơ ngác nhìn tôi cả nửa ngày, sau đó mới kịp phản xạ định đánh tới sinh môn. Đáng tiếc khi nữ quỷ vừa đột phá sinh môn đã bị một tiểu trận ở tử môn hất trở về, bởi vì hai quang hoàn xoay tròn rất nhanh, bất luận từ cửa nào đi ra ngoài cũng đều gặp phải tử môn.

Ngân quang chiếu xuống, hắc khí trên người nữ quỷ ngày càng loãng, đến cuối cùng đã biến mất hầu như không còn. Tôi nhẹ nhàng thở ra, muốn hỏi xem nữ quỷ định trăn trối điều gì, cô ta đột nhiên lao về phía bức họa bị thiêu đốt. Tôi trơ mắt nhìn cô ta bị lửa thiêu đốt, trong lòng tôi xuất hiện một cảm giác không nói nên lời… Lý Dục và Chu Nga Hoàng, nếu ở hiện tại tuyệt đối là một đôi phu thê ân ái đến tận đầu bạc răng long mẫu mực. Nhưng là đôi phu thê mẫu mực thì thế nào? Không phải là không thắng nổi sự quyến rũ của sắc đẹp hay sao.

Đây là nam nhân, nam nhân chân thật nhất. Chu Nga Hoàng có thể chịu được đám oanh yến trong hậu cung, lại không chịu nổi trượng phu và muội muội của mình yêu đương vụng trộm. Tương truyền sau khi Chu Nga Hoàng biết được chuyện của Lý Dục và Tiểu Chu Hậu, mỗi ngày đều nằm quay mặt vào tường, đến chết cũng không nhìn người chồng phụ lòng kia một cái.

Sáng hôm sau Tranh Tử đã tỉnh lại, trải qua những chuyện vừa rồi mẹ của Tranh Tử đã đồng ý với chuyện tình của con gái, Thẩm Hạo Nhiên cho rằng tôi đã ơn tái tạo với hắn, quyết định từ nay về sau sẽ không làm lưu manh chơi bời lêu lổng nữa, sẽ cố gắng gánh vác trách nhiệm của một bậc trượng phu. Hơn nữa còn bắt tôi nhất định phải ở lại uống ly rượu mừng. Hôn lễ của bọn họ tổ chức rất nhỏ, nhưng rất ấm áp, Thẩm Hạo Nhiên mời chúng tôi ngồi ghế trên nhưng tôi và Lý mặt rỗ từ chối, trốn ở góc phòng lặng lẽ uống rượu.

Ăn uống xong, tôi và Lý mặt rỗ ngủ lại một đêm, hôm sau được đôi vợ chồng mới cưới đưa tiễn rồi mới lái xe về tới Vũ Hán. Tôi giữ bức họa cháy dở theo người, định trở về sẽ tiếp tục nghiên cứu, bởi vì tôi vẫn không hiểu tại sao một món đồ dởm lại trở thành âm vật cho Nam Đường hậu chủ Lý Dục ẩn thân? Sau đó tôi tìm chuyên gia trong giới thi họa mới biết được đây là một bức tranh ghép, họa là giả, nhưng đề từ lại là thật.

Nghĩ đến Lý Dục một thân bạch y khẳng khái lao vào lửa, tôi không khỏi thổn thức. Hắn đã lựa chọn phương thức này để hủy diệt chính mình, hiển nhiên từ sâu trong nội tâm đã áy náy cả ngàn năm, hắn muốn làm một trượng phu tốt, nhưng cuối cùng lại thành một kẻ phụ lòng. Tựa như gần đây có ồn ào huyên náo về một nhà văn lớn, vì sao lại tham luyến sắc đẹp nhất thời mà làm tổn thương người vợ đã sống với mình nửa quãng đời? Ngươi vốn có thể làm một người chồng tốt mà.

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297