Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 10
Phần 10

Nói tóm lại, lần này đi Tam Á tạm coi là vui vẻ. Mặc dù phát sinh chút việc ngoài ý muốn, nhưng như vậy mới là cuộc sống, khắp nơi đều tràn đầy những điều tôi không biết trước. Lão Lý và Như Tuyết qua chuyến đi lần này đã xác định quan hệ yêu đương. Còn tôi và Tiểu Nguyệt cũng coi như trở thành người nhà rồi. Sau khi trở về, Tiểu Nguyệt đã dành cho tôi “lần đầu tiên” của nàng.

Đêm hôm đó trăng thanh gió mát, tôi mua hai chai rượu vang thượng hạng, rót vào ly rồi tắt đèn đốt hai cây nến. Dưới ánh nến, Tiểu Nguyệt thẹn thùng động lòng người, như nụ hoa thủy tiên chớm nở, tim tôi đập thình thịch, cho dù là chỉ nhìn như vậy cả đời tôi cũng thấy hạnh phúc. Trải qua một buổi tối triền miên, giữa trưa ngày hôm sau tôi mới tỉnh dậy. Tỉnh lại thì Tiểu Nguyệt đã đi làm rồi, trên bàn có bữa sáng đơn giản mà ấm áp và một tờ giấy nhỏ viết lời yêu thương. Đây mới thật sự là cuộc sống a, tôi như rồng như hổ ăn hết bữa sáng, tất cả những điều phiền muộn đã biến mất hết.

Đang lúc ăn sáng, Bạch lão bản ở sát vách gõ cửa, đi vào mỉm cười chào hỏi “Tiểu Trương a, hôm qua giữ con gái người ta ở lại qua đêm hả?” Tôi có chút thẹn thùng gật đầu, tôi là trai tân lâu năm, trước mặt người khác nói chuyện này tự nhiên không được thoải mái. Bạch lão bản cười ha ha nói không có gì, đều là người trưởng thành rồi, có chút chuyện ấy sao phải đỏ mặt?

Tôi không muốn tiếp tục nói chuyện này với Bạch lão bản, trực tiếp hỏi hắn tới tìm tôi có chuyện gì. Bạch lão bản lúc này mới nói, hai ngày trước có người đến tìm tôi, nhìn rất gấp gáp, nhưng không gặp ai, cũng không liên lạc được, nên đã viết giấy nhờ hắn chuyển cho tôi. Nói xong, Bạch lão bản liền đưa cho tôi một tờ giấy. Tôi vội vàng cảm ơn Bạch lão bản.

Tiễn Bạch lão bản về xong, tôi tiện tay vứt tờ giấy sang một bên. Khỏi cần phải nói, đối phương nhất định là tới tìm tôi xử lý âm vật, nhưng hạnh phúc của tôi vừa mới bắt đầu, tôi không muốn rời xa Tiểu Nguyệt, càng không muốn mạo hiểm! Qua vài ngày sau, Bạch lão bản bỗng nhiên lại tới tìm tôi, hỏi tôi có phải chưa gọi vào số điện thoại trên tờ giấy không.

Tôi hỏi sao hắn biết? Bạch lão bản bỗng nhiên có chút tức giận, nói gia đình kia trước khi đi đã xin số điện thoại của hắn, mấy ngày nay đều gọi điện thoại thúc giục. Nói xong Bạch lão bản còn trách cứ tôi, nói tôi làm như vậy là không được a, người ta đã gấp đến bể đầu sứt trán, tôi lại không quan tâm, như vậy đâu phải là thương nhân âm vật.

Tôi yên lặng, Bạch lão bản đâu biết nỗi khổ tâm của tôi. Tôi quá mệt mỏi, chỉ muốn sống hai ngày của cuộc sống người bình thường thôi. Nhưng Bạch lão bản là người thích dông dài, nếu như tôi cự tuyệt, Bạch lão bản nhất định sẽ dây dưa với tôi không dứt, tôi đành đồng ý với hắn sẽ gọi điện thoại cho đối phương. Bạch lão bản vẫn không yên lòng, hết cách, tôi đành gọi điện ngay trước mặt hắn.

Điện thoại vừa kết nối, bên kia truyền tới một thanh âm khàn khàn “Ngươi tìm ai?” – “Nghe nói mấy ngày trước ngươi đến tiệm đồ cổ tìm ta.” – “A, ngài là Trương lão bản ư?” Đối phương vốn đang nói giọng khàn khàn khó nghe, trong nháy mắt bỗng vui mừng “Trương lão bản, cứu mạng, cứu mạng a, con gái của ta sắp chết! Ta cũng không biết nên làm gì bây giờ, đại sư ngài mau tới đi, ta sẽ cho xe đi đón ngài ngay.” – “Chờ một chút.” Tôi lập tức nói “Ngươi đừng kích động, bình tĩnh nói xem rốt cuộc có chuyện gì xảy ra? Ta mới có thể xác định có thể giúp được hay không.”

Nhưng đối phương lại khăng khăng muốn tôi tới đó, nói chuyện này thực sự là rất phức tạp, dăm ba câu nói không rõ được. Hết cách, đối phương kiên quyết như vậy, tôi cũng không tiện cự tuyệt, đành phải lấy địa chỉ của bọn họ, tôi sẽ đi một người tới đó.

Vốn còn định gọi Lý mặt rỗ đi cùng, nhưng nhìn thấy Lý mặt rỗ và Như Tuyết đang nấu cơm, một nhà ba người ấm áp tôi cũng không làm phiền lão Lý nữa. Tôi một mình lái xe tới nơi đối phương cho địa chỉ. Nơi này là một khu vực trường học, sát với trường cấp 3. Bình thường khu vực này vô cùng đắt đỏ, gia đình này có thể mua nhà ở đây hẳn là rất giàu có.

Trong lòng tôi thầm nghĩ lần này hẳn là có thể kiếm được chút tiền a? Tôi xuống xe gọi điện cho đối phương. Rất nhanh đã có một nữ nhân trung niên phong vận mê người từ trên lầu đi xuống. Mặc dù ăn mặc rất đẹp nhưng khó mà che đi vẻ mệt mỏi. Tôi nói rõ thân phận của mình, nàng liền kích động lã chã rơi lệ, nói con gái rốt cục được cứu rồi!

Tôi bất đắc dĩ, vội nói rõ “Vị nữ sĩ này, ta bây giờ ngay cả chuyện gì xảy ra cũng không biết, cho nên không thể đảm bảo được điều gì. Nếu vượt ra khỏi phạm vi năng lực của ta, ta cũng đành chịu…” Nữ nhân trung niên lập tức gật đầu “Trương lão bản, ngài chắc chắn có cách, ta từng nghe chuyện về ngài, ngài chắc chắn có thể giúp được ta đúng không?” Nàng không ngừng tự thuyết phục bản thân rằng con gái còn cứu được, xem ra chuyện này đã giày vò nàng không ít. Tôi đành khoát tay “Xem kỹ đã rồi hẵng nói!” Theo nữ sĩ dẫn đường, chúng tôi rất nhanh đã đi thang máy lên lầu năm.

Trong thang máy, nữ sĩ nói với tôi, nàng họ Vũ, con gái nàng gần đây sắp thi tốt nghiệp trung học, nhưng tới gần lúc thi, chợt xảy ra một chuyện rất tà môn. Điều này làm cho nàng lo lắng, dù sao thi đại học là chuyện đại sự liên quan đến cả đời, nếu là trong lúc mấu chốt này có chuyện bất trắc thì cả nhà đều hối hận. Trên đường nghe Vũ nữ sĩ lải nhải bên tai, lỗ tai tôi thật muốn nổi vết chai. Nhưng nàng là một người mẹ, quan tâm con gái thì tôi có thể lý giải, cho nên cũng không cắt lời.

Sau khi vào nhà, Vũ nữ sĩ để tôi chờ ở phòng khách, còn nàng thì chạy vào phòng ngủ, cho con gái mặc quần áo tử tế, thật lâu mới ra gặp. Không thể không nói, con gái của Vũ nữ sĩ rất điềm đạm xinh đẹp, cao gầy, mặc váy hoa nền trắng lam, cũng có thể coi là yểu điệu thục nữ. Chỉ là khuôn mặt nhỏ có lúm đồng tiền lại vàng như nến, nhìn hết sức yếu ớt, bước đi không vững, nếu không phải Vũ nữ sĩ dìu lấy, đoán chừng đã sớm té ngã. Đi chưa được hai bước đã thở hổn hển, nhưng cô bé vẫn rất lễ phép nhìn tôi cười nói “Chào thúc thúc.”

Tôi vội vàng nói “Ngươi nghỉ ngơi cho tốt là được, không cần nói.” Tôi quay đầu hỏi Vũ nữ sĩ, không đi bệnh viện kiểm tra sao? Đây có vẻ là dinh dưỡng không đầy đủ a. Vũ nữ sĩ bất đắc dĩ thở dài “Nếu bệnh viện thật sự có tác dụng, ta cũng không cần xin ngài tự thân xuất mã! Bệnh viện to nhỏ gì ta cũng đã từng đi, thậm chí toàn bộ bệnh viện lớn ở Bắc Kinh đều đã đi một lượt, nhưng vẫn không có kết quả. Trước đây từng thử qua phương pháp dân gian, tựa hồ có chút hiệu quả, nhưng về sau bệnh tình bỗng nhiên lại chuyển biến xấu hơn rất nhiều, hiện giờ ngay cả bước đi cũng thành vấn đề…”

Nói xong Vũ nữ sĩ lại oà khóc, con gái nàng đau lòng vội vàng cho lau nước mắt cho mẫu thân. Tôi nói “Vậy được rồi! Ngươi nói cho ta một chút, con gái của ngươi khi nào thì bắt đầu xuất hiện bệnh trạng này, còn có một số đồ vật cụ thể. Tỉ như cô bé có phải đã chạm vào đồ vật gì không nên đụng tới hay không? Đắc tội với người không nên đắc tội hay không?”

Vũ nữ sĩ liền kể lại một cách ngắn gọn. Nàng đã ly dị, một mình nuôi con, mặc dù rất khó khăn nhưng thấy con gái khỏe mạnh trưởng thành, Vũ nữ sĩ trong lòng rất vui vẻ. Thấy con gái sắp thi tốt nghiệp trung học, Vũ nữ sĩ càng chăm sóc đến từng li từng tí, nhỏ thì từ ăn ở, lớn thì đến học tập, Vũ nữ sĩ đều chu đáo. Nhưng khoảng hai tháng trước, con gái nàng bỗng nhiên trở nên kỳ quái!

Ngày hôm đó từ trường học trở về, cô bé liền nói trong người không thoải mái, cụ thể khó chịu ở đâu cũng không biết. Toàn thân mềm nhũn vô lực, đầu óc rối bời, căn bản là không có tinh thần học tập. Vũ nữ sĩ lập tức luống cuống, còn tưởng rằng con gái ngã bệnh, liền đưa con đi bệnh viện kiểm tra, nhưng kết quả lại chẳng có chuyện gì.

Vũ nữ sĩ cho rằng con gái gần đây học tập quá mệt mỏi, cho nên khuyên bảo con gái, mua một chút thuốc thang giúp buông lỏng thần kinh để chăm sóc sức khỏe cho cô bé. Con gái nàng dùng xong, ban đêm có chuyển biến tốt, nhưng vừa rạng sáng hôm sau, cô bé lại phát hiện thân thể của mình nặng nề dị thường, trong đầu cũng kêu ong ong, căn bản không thể bước đi được. Cô bé nói với Vũ nữ sĩ, nàng liền cảm thấy trên người như có một khối đá lớn, đi đứng không vững, thậm chí còn không thở nổi.

Vũ nữ sĩ trợn tròn mắt, thấy kỳ thi đã tới gần, nếu con gái bỗng nhiên mắc quái bệnh, thì đời này nàng sẽ hối hận đến chết. Vũ nữ sĩ lúc này liền đưa con gái đi những bệnh viện còn lớn hơn, tốt hơn kiểm tra toàn diện, nhưng bệnh viện cho ra kết quả vẫn là không có bất kỳ bệnh gì về mặt sinh lý, đi khắp nơi tìm danh y cũng không có hiệu quả.

Vũ nữ sĩ tuyệt vọng, nàng đem tất cả hy vọng đặt ở trên con gái mình, nếu cô bé có chuyện gì bất trắc, nàng thật không biết sống thế nào. Đây vẫn chưa phải là nghiêm trọng nhất, nghiêm trọng nhất phải là mấy ngày trước đây!

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297