Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 158
Phần 158

Lý mặt rỗ lúc này cũng từ dưới giường chui ra, nhưng lại không dám đối mặt với con dao lóc xương của nam nhân kia. Cũng may hành lang có tiếng bước chân, hẳn là người tuần tra trong bệnh viện! Nhìn bóng dáng người kia, tôi bỗng nhiên cảm thấy có chút không đúng, chỉ cảm thấy thân ảnh này rất quen thuộc, rồi lại cảm thấy kỳ quái. Tôi nhìn Lý mặt rỗ một cái, sau đó đột nhiên vung Thiên Lang Tiên, muốn quấn lấy tay đối phương, để Lý mặt rỗ nhào lên chế phục hắn. Không ngờ Thiên Lang Tiên vừa đánh lên người, hắn đã kêu thảm một tiếng té ngã, đồng thời trong không khí tản mát ra mùi thi xú nồng đậm.

Tôi mau chóng tiến lên, gỡ áo mưa ra, thình lình phát hiện hắn là Tống Trung! Đầu và thi thể của hắn bị người khác dùng kim châm nối lại với nhau, trên ngực dán một lá linh phù màu lam. Hiển nhiên thi thể Tống Trung đã bị người khác khống chế, nhưng hắn tới đây làm gì? Chẳng lẽ là muốn hãm hại chúng tôi? Nghĩ vậy tôi đột nhiên ý thức được sự việc không ổn, mau chóng khoác áo mưa lại cho hắn, sau đó chuẩn bị cùng Lý mặt rỗ đưa Tống Trung ra ngoài.

Kết quả chưa ra khỏi bệnh viện, đã thấy xung quanh ánh đèn lập loè.

“Không xong rồi, đây là muốn đẩy chúng ta vào hố lửa a! Camera đã ghi lại hắn vào trong phòng bệnh, sau đó thì hắn chết, chúng ta có miệng cũng không thể nói rõ được.”

Lý mặt rỗ hoảng loạn hỏi tôi phải làm sao bây giờ? Rốt cuộc lần này người tiếp xúc với chúng tôi chỉ có Dư Hoa, mà hắn thì đang hôn mê. Lúc lâm nguy, tôi linh cơ chợt động, cầm lấy điện thoại của Dư Hoa, tìm một số điện thoại có ghi chú là lãnh đạo rồi gọi tới. Tôi nghĩ, nếu là lãnh đạo viện bảo tàng Thẩm Dương, khẳng định sẽ biết tôi và Lý mặt rỗ.

Quả nhiên, vị lãnh đạo này nghe tôi nói xong thì trung khí mười phần nói:

“Tiểu tử yên tâm đi! Chúng ta sẽ không nghi oan người tốt, cũng tuyệt không buông tha kẻ xấu.”

Điện thoại vừa ngắt không lâu, dưới lầu xe cảnh sát rút đi. Tôi nhẹ nhàng thở ra, quay đầu nhìn Dư Hoa, bất đắc dĩ lắc đầu. Chỉ có thể chờ hắn tỉnh lại, bảo hắn suy đoán xem rốt cuộc là ai đang giả thần giả quỷ? Rốt cuộc tôi không hiểu biết gì đối với người của viện bảo tàng.

Không ngờ Dư Hoa còn chưa tỉnh lại, tôi đã nhận được điện thoại của vợ Tống Trung. Cô ta nói Tống Trung báo mộng cho cô ta, nói ở dưới sàn nhà ở đại sảnh viện bảo tàng có giấu tài liệu, những tài liệu này nhất định phải giao cho Dư Hoa.

“Tài liệu?”

Tôi nghĩ tới rất nhiều thứ. Nếu sau khi chết Tống Trung vẫn không thể bỏ qua mớ tài liệu mà hắn cất giấu thì mớ tài liệu đó có lẽ chính là nguyên nhân hắn phải chết. Có lẽ, kẻ giết bọn họ đúng là một nhân vật lớn của viện bảo tàng. Kẻ đó lúc này khẳng định cũng đang toàn lực tìm kiếm tài liệu, thời gian cấp bách tôi không thể nói rõ với Lý mặt rỗ, dặn hắn bảo vệ Dư Hoa rồi một mình rời đi.

Khi tới cửa viện bảo tàng Thẩm Dương, tôi phát hiện nhân viên trực ban lúc trước rời đi đã trở lại. Bọn họ nào có dáng vẻ lười biếng? Tất cả đều cảnh giác, sẵn sàng ứng biến. Xem ra tôi nghĩ không sai, vấn đề nhất định là ở nội bộ. Cửa chính không vào được, tôi đành phải từ tường vây phía sau mà vào, không ngờ bên trong cũng có người gác, tôi đành phải dụ hắn đi nơi khác. Có thể là nhân viên này không dám tới gần chỗ xảy ra việc quỷ ám, cho nên tôi dễ dàng tới được đại sảnh nơi có danh sách vũ khí.

Xung quanh vẫn im ắng, thậm chí không có cả động tĩnh của âm linh. Đây không phải là điều tốt. Nhưng tôi không nghĩ nhiều, lớn gan bật đèn ở đại sảnh, sau đó quỳ rạp trên mặt đất gõ từng viên gạch trên sàn nhà. Tống Trung nói tài liệu giấu dưới sàn nhà, tôi nghĩ ở đây khẳng định sẽ có một viên gạch rỗng. Nhưng tôi tất cả gạch trên sàn lại không thấy gì cả.

“Chẳng lẽ là vợ Tống Trung nghe lầm?”

Tôi nghĩ thầm, mau chóng gọi lại cho cô ta, kết quả chuông reo rất lâu vẫn không có ai nghe máy.

Lúc này, ánh đèn trên đầu tôi phụt một tiếng tắt ngấm, trước mắt tôi biến thành màu đen. Không đợi tôi kịp phản ứng, xung quanh nổi lên âm phong, âm khí cường đại đã hình thành một lốc xoáy cao hai mét, trong khoảnh khắc đã vây quanh người tôi. Tôi vội vàng múa Thiên Lang Tiên phòng thủ, sau đó lui về phía sau vài bước, giờ phút này tôi không mang theo đồ nghề gì, trong tay chỉ có Thiên Lang Tiên, cũng không biết có thể chống đỡ được không?

Bị tôi ngăn cản, lốc xoáy dần dần hóa thành một đạo hắc ảnh, chậm rãi hiện lên trước mặt tôi. Tôi tập trung nhìn lại, hắc ảnh cao lớn cường tráng, sắc mặt dữ tợn, mặc một thân trang phục tướng quân Quốc Dân Đảng, không phải Dương Vũ Đình thì là ai? Không đợi hắn mở miệng, tôi vội vàng cúi đầu khom người vái một vái, cung kính hô một tiếng Dương tướng quân. Đây không phải là để xin tha, mà là xuất phát từ nội tâm tôn kính.

Vốn dĩ Dương Vũ Đình định ra tay với tôi, sau khi nghe xong tựa hồ vô cùng vui vẻ, lệ khí lập tức giảm đi rất nhiều. Xem ra hắn không phải là loại cứng mềm đều không ăn, tôi nhẹ nhàng thở ra nói:

“Dương tướng quân ngài có tâm nguyện gì, cứ việc nói cho ta, ta nhất định sẽ nghĩ cách giúp ngài hoàn thành.”

“Ngươi có thể giúp ta được gì? Có thể giúp ta thực hiện khát vọng sao?”

Dương Vũ Đình đỏ mắt hỏi.

“Học Lương vẫn là đứa trẻ nít, ta toàn tâm toàn ý phụ tá hắn, giúp hắn kế thừa gia nghiệp đại soái. Không ngờ rằng hắn lại vì một nữ gián điệp Nhật Bản thổi nhẹ bên gối đã hạ sát thủ với ta! Đứa nhỏ này thật là không thể cứu được nữa, hắn như vậy sao có thể thủ vững Đông Bắc? Sao có thể không làm đại soái trên trời linh thiêng phải thất vọng đây.”

Thanh quan khó quản việc gia đình, huống chi đã qua gần một thế kỷ. Việc Trương Học Lương giết Dương Vũ Đình, đến nay vẫn chưa có định luận của lịch sử. Nhưng đại đa số chuyên gia đều biết, Dương Vũ Đình không nên bị giết, giết Dương Vũ Đình chẳng khác nào hổ tự nhổ nanh, từ đó người Nhật không còn sợ quân Đông Bắc. Tôi yên lặng nghe lời bi thống của hắn, phát hiện hắn cũng không nói về bản thân, chỉ là ai thán về quốc gia hưng vong. Xem ra hắn tuy đã chết nhưng vẫn quyến luyến không quên dân tộc Trung Hoa!

Tôi xoa mặt, cẩn thận khuyên nhủ:

“Dương tướng quân ngài yên tâm đi! Hiện giờ người Nhật Bản sớm bị đuổi đi, Trung Quốc cũng không còn là Trung Quốc trước kia, hiện giờ Trung Quốc phồn vinh phú cường, đã xếp hàng đầu trên thế giới, rốt cuộc đã không còn ai dám khi dễ chúng ta!”

“Đúng vậy, hiện giờ so với lúc trước đã tốt hơn nhiều.”

“Vậy ngài…”

Tôi chưa nói hết lời, nhưng ý tứ rất rõ ràng. Nếu hắn cũng cảm thấy quốc gia hiện giờ phát triển không tồi, vì sao còn phải làm ra chuyện này.

“Đúng vậy, tại sao ta lại xuất hiện?”

Dương Vũ Đình đột nhiên có chút không thể hiểu được, hỏi tôi có biết hắn đã làm gì không. Nhìn bộ dạng ngây ngô của hắn, tôi kể lại tất cả cho hắn. Hắn nghe xong thì nổi giận đùng đùng nói chính mình căn bản không hề giết người, thậm chí nghe tin Tống Trung đã chết, còn nổi trận lôi đình, nói hắn sao có thể giết đồng hương? Lúc này tôi mới nhớ ra, Tống Trung là người của Xà Sơn Câu thôn, Dương Vũ Đình cũng là người ở đó. Khó trách ngôi mộ ở đó oán khí ngút trời, hóa ra cũng có phần mộ của Dương Vũ Đình.

“Xem ra ta đoán không sai, mấy gã bảo vệ đó đều bị người khác giết chết, sau đó vu oan cho ngài.”

Tôi nói. Kẻ phía sau màn hạ độc thủ chính là muốn mượn chuyện quỷ ám để giết chết năm kẻ phát hiện ra bí mật của mình. Sau đó lại để tôi đến xử lý, thay hắn thu phục Dương Vũ Đình. Như vậy, Dương Vũ Đình thật sự là bị oan ức! Nghĩ vậy, tôi liền hỏi Dương Vũ Đình có biết mấy gã bảo vệ trước kia có giấu thứ gì ở đại sảnh hay không?

Rốt cuộc thì hắn cũng là âm linh, ở đại sảnh dù chỉ là gió thổi cỏ lay cũng không tránh được ánh mắt của hắn. Nếu Tống Trung thật sự giấu tài liệu ở đây thì khẳng định sẽ bị Dương Vũ Đình phát hiện. Không ngờ Dương Vũ Đình nghĩ nghĩ rồi lắc đầu. Đây là sao? Tôi lại gọi điện cho vợ Tống Trung, lần này rất nhanh đã có người bắt máy. Nhưng không chờ tôi mở miệng thì vợ Tống Trung đã khóc lóc. Cô ta vừa khóc vừa nói:

“Cao nhân, thực xin lỗi! Là ta bị ép, vừa rồi có người vào nhà ta, bắt ta lừa ngươi vào viện bảo tàng, nếu ta không làm theo, bọn họ sẽ giết con ta, ô ô ô…”

“Mẹ nó!”

Tôi nghe xong nhịn không được mắng, sự tình đã rõ ràng, ở đây căn bản là không có tài liệu gì cả. Hung thủ lừa tôi đến đây có mục đích gì? Là muốn cho Dương Vũ Đình và tôi đồng quy vu tận, hay là muốn dụ tôi đi để hắn dễ dàng giết chết Dư Hoa?

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297