Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 204
Phần 204

Thì ra lúc trước Chu Phùng Xuân vì làm tang sự cho thân nhân mà thu được một khoản tiền. Tiểu Am Thuần biết chuyện này nên động tâm tư, chuẩn bị thừa dịp Chu Phùng Xuân chưa đem tiền gửi ngân hàng mà trộm đi, lại không ngờ vừa vào nhà Chu Phùng Xuân đã thấy cảnh tượng đáng sợ đó! Nhưng ví tiền vừa hay đặt trên bàn, Tiểu Am Thuần do dự một phen, cuối cùng vẫn lấy đi. Trộm xong mới nghĩ đến mình có khả năng sẽ bị coi là tội phạm giết người nên suốt đêm chạy khỏi thôn.

Lưu cục trưởng nghe xong chỉ vào Tiểu Am Thuần cả nửa ngày, cuối cùng bất đắc dĩ nói:

“Ngươi thật tên hỗn đản cần tiền không cần mạng.”

Nói xong không hề để ý tới hắn mà hỏi tôi có phát hiện gì không.

“Chu Phùng Xuân không kiềm chế được, tiếp theo hắn khẳng định sẽ có động tĩnh lớn, chúng ta cứ ôm cây đợi thỏ chờ hắn!”

Tôi nhớ lại cảnh tượng huyết tinh trong phòng ngủ, trong lòng có chút xây xẩm mặt mày. Vừa rồi kẻ lừa chúng tôi đến đây khẳng định là Chu Phùng Xuân, Tiểu Am Thuần có thể trộm được ví tiền là do hắn cố ý, mục đích là để Tiểu Am Thuần thu hút chúng tôi. Chu Phùng Xuân đi đâu, tôi nghĩ rất nhanh sẽ có đáp án.

Vì có Tiểu Am Thuần ở đây nên tôi cũng không nhiều lời, sau khi đuổi hắn đi Lưu cục trưởng mới hỏi tôi tiếp theo phải đi đâu.

“Ngươi có biết mộ của 3 nạn nhân kia ở đâu không? Mộ ai ở gần đây nhất?”

Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời xám xịt hỏi. Lưu cục trưởng suy nghĩ rồi nói mộ của Lý Thiên Sinh gần đây nhất, bởi vì hắn ở trấn bên cạnh.

“Đưa ta qua đó nhìn xem, đi ngay bây giờ.” Tôi nói.

“A?” Lưu cục trưởng kinh ngạc há to miệng, cũng không nói gì.

Khi tới trấn nhỏ tôi bảo hắn dừng xe, sau đó rón rén đi tới mộ của Lý Thiên Sinh. Lưu cục trưởng có thể làm cục trưởng tất nhiên cũng có chút năng lực, khi tới điều tra bằng chứng đã tới nơi này một lần, hiện giờ là buổi tối dẫn đường cho chúng tôi rất nhanh nhẹn, đưa chúng tôi đi vào một mảnh đất trũng. Người phương Nam sau khi qua đời phần lớn đều lựa chọn hỏa táng, mà người phương Bắc sau khi chết lại táng ở ruộng của tổ tiên nhà mình cho nên mộ phần rất phân tán.

Lưu cục trưởng nói mảnh đất trũng này xuất hiện vào cơn lũ năm 98, vì để xả lũ mà đào sông, lúc ấy đã lên kế hoạch nối với sông Chương. Nhưng hồng thủy xảy ra mọi người đã bỏ đi kế hoạch này mà tiếp tục trồng trọt trên đó, bởi vì lúc ấy đào sông nên đã san phẳng các ngôi mộ, cho nên trước mắt ở đây chỉ có một ngôi mộ của Lý Thiên Sinh. Nói xong hắn liền chỉ cho tôi xem, xa xa có một ngôi mộ mới đắp, trụi lủi không có cỏ dại, vòng hoa và tiền giấy vẫn còn ở đó.

Thấy vậy sắc mặt tôi trở nên ngưng trọng, bởi vì cảnh tượng này so với tôi nghĩ không giống nhau. Lưu cục trưởng thấy thế vội hỏi tôi sao vậy, tôi lắc đầu nói tình huống không đúng, đi nhìn kỹ trước đã rồi nói. Không ngờ tôi vừa dứt lời, Lý mặt rỗ đột nhiên túm chặt tôi, chỉ vào chỗ cách ngôi mộ mấy mét cẩn thận nói:

“Trương gia tiểu ca, ngươi xem đó là cái gì?”

Tôi theo ngón tay mà nhìn, thình lình phát hiện có một cái hố to đường kính khoảng 2 mét, nhưng vì khoảng cách khá xa mà không thấy rõ hố nông sâu thế nào.

Tôi vội vàng chạy tới muốn nhìn cho rõ thì kết quả mới đi hai bước trong hố đột nhiên có tiếng ho khan. “Khục!” Nghe được thanh âm này thì tôi lập tức quỳ rạp trên mặt đất, ra hiệu cho Lý mặt rỗ và Lưu cục trưởng đừng lên tiếng, tiếp đó cẩn thận quỳ xuống bò tới. Trong không khí gió lạnh gào thét, tôi cũng không lo người trong hố sẽ nghe được động tĩnh, khi tới gần hố tôi dựng lỗ tai lên cẩn thận nghe ngóng, mơ hồ nghe thấy tiếng thở dốc, có vẻ là Chu Phùng Xuân, dường như hắn đang dọn thứ gì đó, mệt đến nỗi thở hồng hộc.

Tôi kiềm chế mong muốn bắt hắn, cúi người tiếp tục nghe, phát hiện có một tiếng trầm vang, tiếp đó Chu Phùng Xuân lẩm bẩm:

“Huynh đệ, ta cũng là hết cách mà thôi, ngươi đừng tìm ta.”

Tiếp đó tôi cảm giác được tiếng hắn bước đi ngày càng rõ, dường như là muốn đi ra. Tôi nhanh chóng trốn đến phía sau mộ phần, Lưu cục trưởng và Lý mặt rỗ thấy thế cũng đi theo. Chưa đến 1 phút, một bóng người chậm rãi từ trong hố bò ra, tôi căng mắt nhìn phát hiện quả nhiên là Chu Phùng Xuân!

Chỉ thấy trong tay hắn cầm một cái xẻng, sau khi bò ra thì nhìn quanh khắp nơi, sau đó lấp hố lại, lấp xong thì dùng sức dẫm lên rồi nhanh chóng rời đi. Khi hắn đi rồi tôi chậm rãi đứng lên, nhìn theo bóng hắn mà cười lạnh lùng.

“Nhìn dáng vẻ là đang đào mồ, nhưng nửa đêm hắn đào mồ làm gì? Hơn nữa cái gì cũng không lấy đã đi rồi…”

Lưu cục trưởng khó hiểu hỏi. Tôi nói: ‘Đợi lát nữa ngươi sẽ biết, rồi sau đó dùng sức chà xát hai tay, ghé vào vị trí cái hố mà dùng sức cậy lên. Bởi vì hố vừa mới lấp còn chưa đóng băng, chúng tôi đào lên cũng không mất nhiều sức, không đến nửa giờ đã đào lại cái hố của Chu Phùng Xuân.

Tôi mở đèn pin ra chiếu vào bên trong, liếc mắt đã thấy một cái quan tài sơn đen, đi tới nhìn kỹ thì phát hiện đinh quan tài đã bị cạy ra. Thấy như vậy lòng tôi kích động, trực tiếp nhổ cây đinh, sau đó đẩy nắp quan tài, gấp không chờ nổi nhìn vào trong, kết quả bên trong rỗng tuếch. Thi thể Lý Thiên Sinh đã biến mất!

“Đây… Đây là có chuyện gì?”

Lưu cục trưởng nhìn quan tài trống rỗng ngây ngẩn cả người, nhưng rất nhanh đã bừng tỉnh đại ngộ:

“Chẳng lẽ cái thây nát ở nhà Chu Phùng Xuân…”

“Không sai.” Tôi gật đầu, cái thấy xuất hiện trong nhà Chu Phùng Xuân đúng là thi thể của Lý Thiên Sinh.

Âm linh nọ vì mê hoặc chúng tôi đã phái Chu Phùng Xuân đến mộ của Lý Thiên Sinh ở gần nhất, trộm thi thể ra rồi băm nát, mục đích chính là để chúng tôi nghĩ rằng Chu Phùng Xuân đã chết. Nhưng Chu Phùng Xuân vừa mới băm thây xong còn chưa kịp giải quyết hậu quả chúng tôi đã lại tới, cho nên mới xảy ra chuyện vừa rồi.

“Tiếp theo chúng ta nên làm thế nào?”

Lưu cục trưởng có chút xấu hổ hỏi, chuyện đêm nay quá mức ly kỳ, làm cho một cảnh sát lăn lộn bao năm như hắn cũng bị ngơ ngẩn như học sinh tiểu học, không nghĩ được gì đành hỏi tôi nên làm gì.

“Rất đơn giản! Nếu hắn đã giả chết, vậy chúng ta tương kế tựu kế. Ngày mai công bố tin Chu Phùng Xuân đã chết, sau đó không cần phái người điều tra nữa, tự ta quan sát xem rốt cuộc trong hồ lô của hắn bán thuốc gì?” Tôi nói.

“Cảnh sát có thể làm gì?”

Lưu cục trưởng rất tích cực hỏi. Tôi suy nghĩ rồi nói:

“Ngươi tăng cường bảo vệ 2 ngôi mộ còn lại đi! Ta cảm thấy Chu Phùng Xuân sẽ lại giở trò cũ.”

“Được.” Lưu cục trưởng vui vẻ đáp ứng.

Nghĩ đến chuyện các cảnh sát ở huyện thành chưa trải qua chuyện thần quái lần nào, tôi bảo Lý mặt rỗ và Lưu cục trưởng ở cùng nhau, còn tôi thì tự mình theo dõi Chu Phùng Xuân. Khi trở lại cục cảnh sát thì trời đã tờ mờ sáng, chúng tôi yên tâm đi ngủ. Đến buổi chiều cảnh sát liền giả bộ nói trong nhà Chu Phùng Xuân phát hiện một cái thây nát, sau đó xử lý qua quýt rồi kết thúc. Lúc chạng vạng tối Lưu cục trưởng và Lý mặt rỗ chia ra mỗi người dẫn theo một cảnh sát mặc thường phục, đến mộ của 2 nạn nhân còn lại, còn tôi mang theo linh phù và một tấm gương nhỏ, lén mai phục ở gốc cây sau nhà Chu Phùng Xuân.

Trăng lên cao, ánh sáng cuối cùng trong thôn cũng biến mất, toàn bộ thôn trang bị tuyết đọng trên mặt đất phản chiếu như sáng như tối, rất giống thế giới u minh. Tôi nhìn chằm chằm vào ngôi nhà bằng gạch xanh của Chu Phùng Xuân. Đến hơn 11 giờ, trước mắt đột nhiên hiện lên một đạo ánh sáng, tôi theo phản xạ ngẩng đầu, thình lình phát hiện trong phòng có một cây nến thắp sáng, sau đó có một bóng đen đong đưa qua lại.

Cảnh tượng này giống như lần trước chúng tôi đến, do dự mãi tôi mới quyết định vào xem, nhưng vừa mới từ sau gốc cây bước ra, ngọn nến đã tắt. Tôi cho rằng mình đã bị phát hiện, không khỏi buồn bực thì lúc này cửa phòng lại “bang” một tiếng mở ra, ngay sau đó bóng đen từ bên trong lao ra. Hình như hắn vẫn chưa phát hiện thấy tôi, tôi thở ra một hơi, tiếp tục nhìn chằm chằm.

Chỉ thấy bóng đen mặc quần áo tơ lụa màu đen kiểu cổ, trong tay nắm chặt bảo đao huyết quang lấp lánh, vừa đi vừa múa đao. Khi tới gần, rốt cuộc tôi đã thấy rõ gương mặt hắn, cảm giác đầu tiên chính là hắn rất đen đúa! Nếu giữa chân mày có một vầng trăng khuyết thì tôi sẽ không do dự mà gọi hắn là Bao Thanh Thiên. Hắn đang rất tức giận, vừa lao đi vừa nhe răng trợn mắt mắng cái gì đó, chỉ là thanh âm quá mơ hồ tôi không thể nghe rõ.

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297