Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 24
Phần 24

Đại thúc lúc này đang trở lại tìm chúng tôi, nhìn thấy chúng tôi hắn lập tức thúc giục mau đi nhanh lên, trong đêm trên núi thường có dã thú rắn độc, đi chậm có thể sẽ bị bọn chúng tấn công. Tôi gật đầu rồi tăng tốc đi theo đại thúc. Đại thúc một đường đưa bọn tôi trở lại nhà hắn, vào trong linh đường ngồi xuống. Điều này lần nữa cho thấy sự không bình thường, nếu là người bình thường, chuyện đầu tiên sau khi trở về hẳn là phải kiểm tra quan tài xem có biến hóa gì không.

Nhưng lúc này đại thúc lại có vẻ không chú ý đến quan tài. Tôi bất động thanh sắc ngồi cạnh hắn, nói hãy nghỉ ngơi trước đi! Ngày mai lại lên núi nhìn xem, ban đêm nhìn không rõ. Hắn gật đầu, ngồi trên ghế, rất nhanh đã phát ra tiếng ngáy. Tôi cũng giả bộ đi ngủ, nằm xuống ngay cạnh hắn.

Lý mặt rỗ không ngừng nhìn tôi nháy mắt ra hiệu, tôi biết hắn đang hỏi tôi biết đại thúc có vấn đề, sao tôi vẫn có thể ngủ được? Tôi lập tức dùng ánh mắt đáp lại, ra hiệu tuyệt đối đừng ngủ thật, tôi chỉ là giả bộ ngủ, sau đó xem đại thúc rốt cuộc muốn làm gì mà thôi. Lý mặt rỗ cũng nhắm mắt lại làm bộ như đang ngủ.

Mặc dù mỏi mệt, vừa nằm xuống cơn buồn ngủ chẳng khác nào thuỷ triều cuốn tới, nhưng tôi cũng không dám thiếp đi, lại không biết khống chế cơn buồn ngủ thế nào, đành phải niệm Đạo Đức Kinh để bảo trì trạng thái thanh tỉnh. Mà đại thúc lại chậm chạp không có động tĩnh gì, giống như ngủ thật rồi.

Cho dù Đạo Đức Kinh có tác dụng nâng cao tinh thần thế nào, tôi cũng có chút bực bội bất an, cơn buồn ngủ lần nữa kéo đến, tôi có chút không trụ được. Cứ như vậy nhịn ba, bốn tiếng, tôi rốt cục thể xác và tinh thần đều mỏi mệt, cảm thấy đại thúc chắc cũng không làm gì, hắn có thể chỉ đơn thuần nghĩ muốn dụ chúng tôi xuống núi, giờ đã xuống núi rồi, hẳn là sẽ không có vấn đề gì.

Cho nên cuối cùng tôi quyết định nghỉ ngơi một chút. Thế là tôi ngừng niệm Đạo Đức Kinh, chuẩn bị ngủ một giấc. Nhưng vừa mới định ngủ, thân thể đại thúc đang ngủ say lại đột nhiên nhúc nhích. Tôi vốn định ngủ nhưng trong nháy mắt đã thanh tỉnh không ít, cảm nhận được động tĩnh của đại thúc!

Chỉ thấy hắn đứng lên, nhẹ nhàng hô một tiếng “Trương lão bản”, tôi đương nhiên sẽ không đáp lời. Đại thúc thấy tôi không có gì lạ, liền nhẹ nhàng thở ra, ngay sau đó đi tới cạnh quan tài, không nhúc nhích nhìn chằm chằm quan tài. Hắn rốt cuộc đang làm cái gì?

Vốn tôi cho rằng, đại thúc phá đi Ngũ Lôi Tuyến trên quan tài, như vậy Quỷ Vương có thể tiếp tục hút âm khí của thi thể. Ai ngờ hắn lại không làm vậy, hắn đứng đó một lát rồi đi thẳng ra cửa. Đợi đến khi hắn ra khỏi nhà, Lý mặt rỗ vội đứng lên, định đánh thức tôi. Tôi nhìn lão Lý nháy mắt, ý nói đừng cử động, khả năng là đại thúc đang thăm dò chúng tôi. Lý mặt rỗ vì vậy tiếp tục giả bộ đi ngủ.

Quả nhiên, không lâu sau cửa lại mở ra, đại thúc run rẩy tiến vào, thấy chúng tôi vẫn nằm đó, cũng yên tâm bỏ đi. Sau khi hắn ra ngoài, tôi lay Lý mặt rỗ dậy rồi mau chóng đi theo đại thúc. Lý mặt rỗ vừa đi vừa thở hồng hộc hỏi đại thúc rốt cuộc muốn làm gì? Tổ bà nó, đã sớm liền phát hiện ra vị đại thúc này không bình thường rồi.

Tôi bất đắc dĩ lắc đầu nói “Ta sao biết hắn đi đâu, theo sát, tuyệt đối đừng bị lộ.” – “A!” Hai chúng tôi vừa ra khỏi cửa, lại kinh hãi nghe được trên đỉnh núi truyền đến tiếng lão nhân kêu thảm thiết. Tiếng hét thảm này làm lòng tôi lập tức quặn lại, kích động xém chút quát lên.

Thanh âm này quá quen thuộc quá thân thiết, đây chẳng phải là thanh âm của gia gia sao? Không sai, nhất định là gia gia, mặc dù cùng gia gia đã cưỡi hạc về tây đã gần mười năm, nhưng gương mặt giọng nói vẫn khắc sâu trong đầu tôi, tôi chắc chắn mình không nghe lầm. Là gia gia, thật sự là gia gia! Gia gia bị tuyệt sắc nữ thi chiếm mất quan tài, không chỗ nương thân, hẳn là mỗi ngày đều chịu giày vò a? Không được, tôi nhất định phải cứu gia gia. Đừng nói là Quỷ Vương, cho dù là Diêm La Vương, lão tử cũng phải cho hắn biết thế nào là lễ độ.

Đại thúc một đường lên núi, thân người hắn vốn có chút còng xuống, giờ lại nhanh nhẹn như một con viên hầu (vượn), leo núi trèo cây như trò chơi, một đường đi thẳng tới sơn động cất giấu quan tài. Ngược lại tôi và Lý mặt rỗ thở hồng hộc, nhiều lần xém mất dấu. Nhưng cũng may, cuối cùng chúng tôi vẫn đuổi kịp tới sơn động.

Đại thúc cũng không tới gần quan tài, mà đi tới một đống cỏ dại cạnh đó, xốc bụi cỏ lên, một màn trước mắt khiến tôi kinh hãi đến ngạt thở. Trong bụi cỏ có một người nằm. Người kia hình dáng và ăn mặc lại giống đại thúc như đúc? Sao có thể có hai đại thúc? Nói cách khác, người vừa đưa bọn tôi xuống núi rất có thể là giả.

Tôi hít sâu một hơi. Kẻ giả mạo điểm nhẹ một cái lên trán đại thúc, đại thúc liền tỉnh lại, mà kẻ giả mạo kia lại chuẩn bị bỏ trốn mất dạng. Mẹ nó, dám lừa gạt lão tử! Tôi giận tím mặt cầm Thiên Lang Tiên hung mãnh nhào tới, Thiên Lang Tiên hung hăng quất vào lưng kẻ giả mạo. Tôi vạn lần không ngờ, Thiên Lang Tiên lại không hề tạo ra bất cứ thương tổn gì cứ như hắn là không khí, hắn chỉ kinh ngạc một chút, ngay sau đó liền nhanh chóng chui vào trong bóng tối, vẫn không quên quay đầu hung hăng trợn mắt nhìn chúng tôi.

Ngay cả Thiên Lang Tiên cũng không thể làm hắn bị thương, hắn rốt cuộc là cái thứ gì vậy? Đại thúc đã tỉnh lại, hắn vẫn đang khủng hoảng cực độ “Cứu mạng, cứu mạng a.” Trong lòng tôi chỉ muốn tìm kẻ giả mạo không rảnh để ý tới hắn, liền bảo Lý mặt rỗ ở lại chiếu cố hắn một chút, còn tôi thì một đường điên cuồng đuổi theo.

Nhưng kẻ giả mạo dù sao cũng không phải thực thể, cho nên rất nhanh đã biến mất trong rừng rậm, tôi truy tìm không thấy trong lòng ảo não vạn phần. Giờ phút này, trên đỉnh núi lại truyền đến tiếng gào thét già nua mà mạnh mẽ, đinh tai nhức óc. Gia gia ở trên đỉnh núi! Tôi không chút do dự trèo lên đỉnh núi, tôi nhất định phải tìm được gia gia, hỏi nguyên nhân cái chết của ông, sau đó đi tìm hung thủ giết người.

Lúc đang trèo lên núi, tôi chợt phát hiện sau lưng dường như có người đang theo dõi mình. Tôi giật mình, lập tức quay đầu lại nhìn. Vừa trông thấy, tôi giật thót, lập tức cảnh giác cao độ! Đang đuổi theo sau lưng tôi, không phải là tuyệt sắc nữ kia sao? Nàng sao lại đuổi theo tôi? Nhảy ra khỏi quan tài từ lúc nào? Theo dõi tôi rốt cuộc có mục đích gì?

Tôi đứng tại chỗ, nhìn nàng chằm chằm. Tuyệt sắc nữ thi bỗng trở nên hư vô mờ mịt, nhìn qua tựa như là nhân vật hoạt hình 3D. Tôi lập tức nắm đậu nành trong tay, cho vào miệng phẫn nộ nói “Ngươi rốt cuộc là ai, tại sao theo dõi ta?” Nàng không nói lời nào, ánh mắt nặng nề nhìn tôi.

Nàng dáng người trước lồi sau vểnh, con mắt long lanh trong suốt, ngũ quan xinh xắn, mười phần xinh đẹp động lòng người. Nhưng tôi bây giờ lại không có tâm tư nghĩ đến những thứ này, một lòng chỉ muốn tìm gia gia. Tôi ném đậu nành thành một đường trên mặt đất, cảnh cáo “Đi qua ranh giới này, đừng trách ta ra tay với ngươi.”

Nói xong, tôi hung hăng liếc nhìn một cái rồi tiếp tục đi lên núi. Đối phương lại không chịu dừng lại, tôi đi lên phía trước một bước, nàng cũng bước một bước. Mẹ nó! Tôi phẫn nộ, đây rất có thể là Quỷ Vương bày trò, tôi nhất định phải thấy rõ chân diện mục của nữ thi.

Trong núi rừng nhiều âm vật, nếu có thể tìm được thứ gì âm khí cường thịnh để khai mở âm dương nhãn, chẳng phải là có thể thấy được chân diện mục của nữ thi sao? Ánh mắt của tôi liếc tìm xung quanh, cuối cùng cách đó không xa tìm được một hạt Vạn Căn Thảo.

Vạn Căn Thảo tục truyền là do nước mắt của quỷ rơi trên cỏ dại sinh ra, bởi vì hấp thu nước mắt của quỷ cho nên âm khí tràn đầy, đối với việc khai mở âm dương nhãn có trợ giúp rất lớn. Tôi kinh hỉ vội chạy tới nhổ Vạn Căn Thảo cầm trong tay bóp nát bôi lên mắt.

Nữ thi cũng không rõ tôi đang làm cái gì, chỉ tò mò nhìn tôi. Sau khi bôi nước của Vạn Căn Thảo lên mắt, tôi lập tức cảm thấy hai mắt vừa chua vừa xót, giống như bị cát rơi vào, khó chịu không thôi. Tôi dụi mắt thật mạnh, hai con mắt từ từ thích ứng, tôi không chút do dự nhìn về phía nữ thi.

Vừa nhìn thoáng qua, tôi lập tức ngây dại, trước mắt đâu có cái gì mà tuyệt sắc nữ thi? Chỉ có một bộ quần áo rất kỳ quái đang bay tới bay lui, rất quỷ dị. Bộ y phục này tôi cũng không biết làm bằng chất liệu gì. Kim quang lóng lánh, giống như một bộ khôi giáp, nửa trên giống tay áo ngắn, nửa dưới thì giống quần ngắn hình vuông. Phía trên tựa hồ còn khảm từng mảnh vàng, rất là lóa mắt.

Đây chính là kẻ cầm đầu, cũng chính là âm vật? “Tại sao phải nuốt hồn đoạt phách? Đó là nghịch thiên phải bị trời phạt.” Tôi quát lớn. Bộ y phục kia vẫn im lặng bay phất phơ lưng tôi. Tôi muốn bắt bộ y phục này lại, nhưng tôi vừa tới gần, bộ y phục liền nhanh chóng rút lui, mà tôi tiến lên, bộ y phục lại nhanh chóng đuổi theo…

Trong lòng tôi hung tợn mắng một câu, dứt khoát không đi quản bộ kim y nữa, việc cấp bách là phải tìm xem gia gia ở đâu. Tôi quay người, chạy như điên lên đỉnh núi. Ngọn núi này hẳn là không người qua lại, ngay cả một con đường mòn cũng không có, cây cối tươi tốt, rắn rết chuột rất nhiều, hơi không chú ý sẽ giẫm vào một con rắn độc. Trong lòng tôi hối hận không mang hùng hoàng đến, cho nên đoạn đường này tôi đi rất gian khổ.

Nhưng cuối cùng tôi vẫn lên tới đỉnh núi, mà bộ kim y vẫn theo sau tôi không rời. Trên đỉnh núi cây cối càng tươi tốt, trăng tròn trên đỉnh đầu cũng không thể chiếu xuyên nhánh cây. Cả đỉnh núi rất tĩnh mịch, ngoài tiếng ve thì là tiếng dế, tiếng hét thảm vừa rồi cũng đã biến mất. Nhưng tôi có một cảm giác mãnh liệt rằng hồn phách gia gia đang ở gần đó!

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297