Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 121
Phần 121

“Móa! Sao lại nghiêm trọng như vậy…”

Không đợi Lý mặt rỗ nói xong, tôi đã sắc mặt âm trầm cúp điện thoại. Cũng may lương tâm Lý mặt rỗ chưa mất, khi tôi tới bến tàu, hắn đang bưng cốc mì ăn liền, vừa ăn vừa bất mãn nhìn Lão Dược. Lý mặt rỗ nhìn thấy tôi, vội vàng đứng lên…

“Trương gia tiểu ca, sao rồi? Đủ nghĩa khí chứ hả? Ngươi vừa gọi điện, ta đã chạy như bay đến, đi đâu tìm được huynh đệ tốt như ta a.”

Không đợi hắn dài dòng văn tự, tôi nói với Lão Dược…

“Tiền bối, xem ra phải phiền ngươi một chuyến vất vả! Phiền ngươi dẫn chúng ta đi tìm mộ huyệt một chuyến, Kim Ngư Trạc ngươi đào được đã hại mấy người, ta nhất định phải tra ra căn nguyên của nó. Thỉnh cầu ngươi đưa chúng ta đi xem mộ địa nơi đó có gì quái lạ.”

Lão Dược sững sờ, gật đầu nói “Đi.” Lý mặt rỗ đang ăn mì nói…

“Gấp cái gì? Lửa đốt đít ư? Tốt xấu gì cũng chờ ta ăn xong mì đã.”

Lão Dược mang theo chút đồ đạc, hai cái ba lô lớn, tôi giúp lão đeo một cái rồi trực tiếp ra khỏi cửa. Lý mặt rỗ cắn răng, ném cốc mì vào thùng rác rồi theo sau.

“Ta nói với các ngươi a, về sau nếu có vụ nào chỉ xuất lực mà không kiếm ra tiền thì đừng gọi ta, quá cảm tính rồi…”

Trên đường đi Lý mặt rỗ ca thân, tôi thì kể lại chuyện đã xảy ra cho Lão Dược. Trên mặt lão lóe lên một tia hối hận. Tôi vội vàng giải thích…

“Việc này không liên quan đến chuyện ngài bán Kim Ngư Trạc cho cô ta! Bọn họ hoàn toàn là vì tính cách có vấn đề, lại thêm thói đặt điều nói bật, cuối cùng mới đi lên tuyệt lộ.”

Lão Dược gật đầu, mở miệng nói “Trẻ.” Ý tứ đại khái là Lý Hiểu Linh quá trẻ tuổi, có chút đáng tiếc. Nơi đào mộ tương đối kín đáo, cũng may Lão Dược dù tuổi cao nhưng đi đứng lại vô cùng nhanh nhẹn, thậm chí còn lợi hại hơn tôi và Lý mặt rỗ. Chúng tôi xuất phát từ sáng sớm, đến chính ngọ mới đến một khu rừng hoang tàn vắng vẻ. Trong rừng cây toàn là một màu xanh của cây dương, hai bên là cây ngô xanh mơn mởn. Lý mặt rỗ đặt mông ngồi trên mặt đất…

“Mẹ kiếp, ta đi không được nữa rồi, còn đi tiếp như vậy ta sẽ tàn phế.”

Lão Dược biến sắc, nghiêm nghị nói “Dậy!” Lý mặt rỗ nhảy dựng lên…

“Làm sao?”

Lão Dược chỉ vào nơi Lý mặt rỗ ngồi, thâm ý nói “Mộ.” Thì ra chỗ hắn ngồi là nơi Lão Dược đào mộ lúc trước.

Lý mặt rỗ lập tức cảm thấy xúi quẩy, nhổ nước bọt nói…

“Con mẹ nó, tên vương bát đản nào xây mộ mà không lập bia?”

Lão Dược bắt đầu lấy dụng cụ trong ba lô ra. Lý mặt rỗ lại gần hỏi…

“Lão già, nơi này ngay cả bia mộ cũng không có, ngươi làm sao phát hiện ra được?”

Lão Dược ngẩng đầu nhìn hắn một cái…

“Cản.”

“A? Cảm? Ngươi có tình cảm với ai? Ngươi sẽ không có tình cảm với ta chứ?”

Lý mặt rỗ mở to hai mắt nhìn. Tôi hung hăng đập hắn một cái, hắn đau đến nhe răng trợn mắt…

“Lão Dược nói ngươi cản trở, cút sang một bên.”

Lý mặt rỗ hừ một tiếng, thấy tôi và Lão Dược đều bận rộn không đếm xỉa tới hắn, hắn liền chạy sang ruộng ngô đi hái trộm.

Lão Dược đã từng tới nơi này, hết sức quen thuộc, lão lấy xẻng không hề nghĩ ngợi bắt đầu đào. Nhìn Lão Dược bận rộn, tôi rốt cuộc đã biết vì sao lưng lão lại còng như vậy. Làm thổ phu tử từ lúc còn trẻ, ròng rã làm cả một đời, một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày có đến ba trăm sáu mươi ngày đều cong lưng như mèo đào đất, không còng mới là lạ. Lão Dược lực tay rất mạnh, một xẻng lại một xẻng, rất nhanh đã đào ra một cái hố!

Tôi thấy trong ba lô còn một cái xẻng nữa, liền vén tay áo lên đào cùng lão. Tôi mặc dù yếu hơn Lão Dược, nhưng nói thế nào cũng có chút khí lực, một lát sau đã đào ra một cỗ quan tài. Lão Dược nói với tôi, Kim Ngư Trạc là móc từ trong này ra, tôi hỏi Lão Dược có thể mở quan tài không? Lão Dược lại kiên quyết lắc đầu. Mỗi nghề đều có quy củ riêng, Lão Dược đã nói không được, vậy khẳng định là không được, tôi suy nghĩ một chút rồi nói…

“Tiếp tục đào xuống, ta muốn xem quan tài này có gì cổ quái!”

Lão Dược rất ít nói, không giống như Lý mặt rỗ luôn khoác lác, nghe tôi nói xong thì không hai lời tiếp tục đào xuống. Hai chúng tôi rất nhanh đã đào cỗ quan tài lên, cỗ quan tài này dùng gỗ bách làm thành, nhìn chi tiết thủ công và kiểu dáng, chí ít cũng đã chôn mấy thập niên, nhưng quan tài lại không chút hư thối, hiển nhiên là có điều quỷ dị.

Tôi đi quanh quan tài hai vòng, hỏi Lão Dược người ở trong đó là ai? Lão Dược nghĩ nghĩ rồi nói…

“Giàu!”

Hẳn là một địa chủ.

“Ngoại trừ Kim Ngư Trạc, ngươi còn tìm được bảo bối gì khác không?”

Tôi hỏi. Lão Dược ừ một tiếng…

“Viên!”

Sợ tôi nghe không hiểu, lão còn dùng tay vẽ một chút. Lão Dược hẳn là ý chỉ đồng bạc, chính là tiền thời dân quốc, bởi vì trên đó in chân dung Viên Thế Khải cho nên dân gian đều gọi nó là Viên đại đầu. Hỏi một câu, Lão Dược chỉ đáp một chữ, còn lại phải tự lý giải, tiếp tục như thế thì lúc nào mới có thể tìm được mấu chốt của vấn đề a! Khi tôi đang sầu muộn, Lão Dược bỗng nhiên lấy trong ba lô ra bốn thanh thép, cắm vào bốn phía mộ huyệt. Ngay sau đó lão lại lấy một cái chiếu, cố định bốn góc cái chiếu trên các thanh thép.

Tịch tử già mộ (chiếu che mộ), đây là muốn thủ tục phải làm khi khai quan a. Tôi có chút không hiểu nhìn Lão Dược, Lão Dược nhìn tôi cười quái dị một tiếng, chỉ vào Lý mặt rỗ đang đi trộm ngô, ý tứ là lão không thể động thủ, muốn để Lý mặt rỗ khai quan. Đây cũng là cách tốt! Tôi lập tức hiểu ý, gọi Lý mặt rỗ…

“Lý mặt rỗ, tới đây! Có chuyện cần phiền ngươi.”

Hắn nghe thấy lập tức hấp tấp chạy tới…

“Chuyện gì? Có phải đào được âm vật gì đáng tiền không?”

Tôi cười một cái, sau đó bảo hắn xuống dưới cạy mở quan tài.

“Cái gì, ngươi bảo ta khai quan?”

Sắc mặt hắn trắng nhợt, lông mày nhăn lại.

“Sao, không dám?”

Tôi khẽ cười nói.

“Không phải không dám.”

Lý mặt rỗ khó khăn nói…

“Loại chuyện khai quan này Lão Dược hay làm, lão có kinh nghiệm hơn ta nhiều, chúng ta đừng đoạt lấy bát cơm của người khác…”

Lão Dược nghe xong tung một cước đạp Lý mặt rỗ xuống mộ huyệt. Lý mặt rỗ lập tức ngã xuống, hùng hùng hổ hổ đứng lên. Tôi thay Lão Dược giải thích…

“Quan tài này Lão Dược đã mở một lần rồi, làm gì cũng có luật lệ, lão nói không thể mở lần hai, vậy thì tuyệt không thể mở lần hai! Chỉ đành vất vả ngươi.”

Lý mặt rỗ tức giận nói…

“Lão Dược không được, không phải còn có ngươi sao?”

Tôi đành phải nói mình đứng ở phía trên ứng đối phó với tình huống bất trắc, nếu có âm vật âm linh gì đó thì có thể kịp thời ứng phó. Lão Dược cũng xuống dưới, ở bên cạnh từng câu từng câu chỉ huy Lý mặt rỗ, làm Lý mặt rỗ tức giận chửi ầm lên…

“Mẹ kiếp, ngươi có thể nói hết một lèo không? Giữa ban ngày ban mặt ngươi muốn coi xiếc khỉ ư.”

Lão Dược yên lặng nói…

“Ngu!”

Tôi ở trong lòng thay Lão Dược bổ sung cho hoàn chỉnh một chữ kia.

Rất lâu sau, Lý mặt rỗ rốt cục đã nạy được nắp quan tài, có lẽ là vì Lão Dược đã mở một lần nên dù có mùi thi xú khó ngửi nhưng cũng đã giảm bớt đi rất nhiều. Tôi tiến đến bên cạnh nhìn một chút, phát hiện quan tài mặc dù hoàn chỉnh không thiếu sót, nhưng thi thể bên trong đã nát rữa, chỉ còn một đống xương trắng. Lão Dược tuyệt đối là một tên trộm mộ có lương tâm, chỉ lấy tiền tài, không phá hư thân thể người chết, trong quan tài mỗi một khúc xương đều được sắp xếp đúng trật tự, một chút cũng không thay đổi. Nhưng bảo bối thì đã sớm bị Lão Dược đem đi bán. Lý mặt rỗ đưa cổ nhìn thoáng qua, mắng…

“Lão Dược, tên vương bát đản nhà ngươi, tay chân thật đúng là sạch sẽ, một mẩu đồ vật cũng không còn.”

Lão Dược trừng mắt liếc hắn một cái, cũng không mở miệng.

Vì sao trong cỗ quan tài này không có Kim Ngư Trạc, chẳng lẽ là tôi sai lầm rồi sao? Vấn đề căn nguyên không ở trong ngôi mộ này. Nhưng Lý Hiểu Linh mới tự sát một thời gian ngắn như vậy, sao có thể có sức mạnh như của quỷ vương? Rốt cuộc là sai ở đâu? Lúc này, Lão Dược dường như phát hiện ra cái gì, bỗng nhiên ngồi xuống, nắm chút bùn đất lên mũi ngửi, mắt lão sáng lên, cao hứng vung tay loạn xạ. Tôi vội vàng hỏi Lão Dược phát hiện ra cái gì? Lão Dược chỉ vào mộ huyệt, nói phía dưới còn có một ngôi mộ khác. Lý mặt rỗ lập tức cười như điên, không khách khí mắng…

“Đánh rắm, ai lại hạ táng quan tài chồng lên quan tài, uổng cho ngươi lão luyện hành nghề lâu năm, lời này cũng nói ra được.”

Lão Dược không để ý tới hắn, cứ đào thật nhanh, tôi vội vàng cầm xẻng đào cùng lão. Nhưng đến khi trời tối, chúng tôi vẫn chỉ đào được bùn đất mà cũng không có gì khác. Lý mặt rỗ ở một bên nói…

“Thế nào? Ta nói rồi, Lão Dược này thật kém cỏi mà.”

Lão Dược như không nghe thấy, buông xẻng, chỉ lên bầu trời nói…

“Muộn.”

Sắc trời đã quá muộn, không thể đào tiếp. Trộm mộ có quy củ của trộm mộ, tôi đành phải cùng Lão Dược leo lên. Lý mặt rỗ liên tục thúc giục chúng tôi về đi ngủ, nhưng Lão Dược lại ngồi bên cạnh quan tài, ra hiệu tối nay ngủ ở đây, sáng mai tiếp tục đào. Lý mặt rỗ sợ vãi tè ra quần, còn tôi lại đồng ý với Lão Dược…

“Được, cứ làm như thế.”

Lý mặt rỗ chỉ có thể tuyệt vọng lắc đầu…

“Điên rồi, điên cả rồi! Một lão già điên cùng một tiểu tử điên.”

“Bớt nói nhảm, ngươi không quen có thể tự mình về nhà mà ngủ. Nhưng nơi này hoang vu, muốn trở về tối thiểu cũng phải mất mấy tiếng, vạn nhất gặp phải cái gì bẩn thỉu…”

Tôi cố ý hù dọa Lý mặt rỗ. Lý mặt rỗ mau chóng ngồi xuống bên cạnh tôi, không dám lên tiếng nữa. Lão Dược có lẽ thường xuyên ngủ ngoài trời, rất nhanh đã nhóm một đống lửa, chúng tôi nướng mấy bắp ngô nửa sống nửa chín, tùy tiện ăn vài miếng rồi đi ngủ. Dù ở vùng rừng núi nhưng may mắn là có lửa sưởi ấm, cho nên tôi rất nhanh đã ngủ say.

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297