Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 127
Phần 127

Một thời gian sau cũng không có mối làm ăn nào, tôi mỗi ngày đều mở cửa tiệm, ngồi trong tiệm uống rượu, đọc sách nhàn nhã qua ngày. Hôm nay Tiểu Nguyệt chạy tới nói với tôi…

“Trương ca, giúp muội một chút đi.”

“Sao vậy?”

Tôi hỏi.

“Muội có một người bạn là biên kịch, hai ngày nay cứ luôn kể khổ, nói hắn sáng tác đã lâm vào bình cảnh (giới hạn), ngày ngày vắt óc cũng không viết được chữ nào. Huynh xem có thể dùng thủ đoạn gì đó giúp hắn một lần không?”

Tiểu Nguyệt nói. Tôi cau mày bỏ sách xuống, trịnh trọng nói…

“Không nên dùng âm vật bừa bãi, trên đời không có bữa trưa miễn phí, có được một thứ thì sẽ phải trả giá tương đương! Chỉ là không viết ra được bản thảo mà thôi, không phải việc gì lớn, bảo hắn ra ngoài đi du lịch, thả lỏng bản thân, điều chỉnh một chút tâm tình, nói không chừng sẽ ổn.”

Tiểu Nguyệt thở dài…

“Muội đã nói với hắn rồi nhưng vô dụng! Huynh không hiểu được ngành này cạnh tranh kịch liệt thế nào đâu, mỗi năm có hàng trăm hàng ngàn tay bút tiến quân vào giới biên kịch, biên kịch hạng hai hạng ba có rất nhiều, ngươi không viết sẽ có người khác viết, nếu lần này ngươi không hợp tác với đạo diễn nào đó, nói không chừng về sau sẽ không có cơ hội hợp tác nữa.”

“Hắn nói chẳng sợ gặp quỷ bị giảm tuổi thọ gì gì đó đều không quan trọng, chỉ cần có thể tìm được cảm hứng sáng tác là được, người ta đã nói đến như vậy rồi, huynh phát thiện tâm giúp hắn một lần đi, cũng chỉ có huynh mới có thể giúp được hắn.”

Tiểu Nguyệt đau khổ cầu xin.

Tôi luôn cảm thấy phim truyền hình trong nước đã bão hòa, kịch bản như cứt chó, đâu đâu cũng giống nhau, nếu làm biên kịch thì có lẽ sẽ chẳng có cơm mà ăn, chẳng có áo mà mặc. Vì thế tôi bảo Tiểu Nguyệt chuyển lời cho người bạn kia, tôi sẽ giúp hắn tìm một kiện âm vật, nhưng không chắc chắn trăm phần trăm.

“Được, được, được, muội có danh thiếp của hắn, huynh xem đi.”

Tiểu Nguyệt nói xong lấy trong ví ra một tấm danh thiếp đưa cho tôi, mặt trên viết mấy chữ biên kịch điện ảnh nổi tiếng: Mạnh Đông Dã. Tôi nghĩ rồi hỏi…

“Hắn không phải là biên kịch của phim cung đấu triều Thanh – Chân Hoàn Truyện sao?”

“Đúng vậy, chính là hắn!”

Tiểu Nguyệt cười, đôi mắt đẹp mê hồn.

Mạnh Đông Dã chẳng những là biên tập, mà còn là người nổi tiếng trên Weibo, thường xuyên lên talkshow, tọa đàm gì đó, hóa ra lúc này được hợp tác với người nổi tiếng, ngẫm lại tôi có chút kích động. Tiểu Nguyệt dặn tôi, kịch bản của hắn phải giao vào sáu tháng cuối năm, cho nên nhất định phải nhanh. Vì thế ngay đêm đó tôi đã bắn tin trong giới âm vật thương nhân, nói muốn tìm âm vật có thể cung cấp cảm hứng, nhưng phải bảo đảm an toàn, giá cả không thành vấn đề. Không đến một tuần đã có người gọi điện cho tôi, đó là Uy ca, người đã hợp tác với tôi vài lần. Hắn cũng là một âm vật thương nhân, nhưng lại không tự mình đi thu, mà là thu từ nhiều kênh khác nhau, cũng thường xuyên làm môi giới, thu phí trung gian. Lúc trước tôi có vài món âm vật cũng là thông qua hắn mới tìm được người mua.

Uy ca nói:

“Ta có một âm vật mới thu được mấy ngày cầm còn chưa ấm tay, tuyệt đối phù hợp với yêu cầu của ngươi, mau thu xếp thời gian gặp ta.”

Hắn còn đặc biệt dặn dò là phải giao dịch bằng tiền mặt, gần đây hắn đang bị theo dõi nên không thể tới ngân hàng. Tôi hỏi hắn muốn bao nhiêu tiền để tôi chuẩn bị, hắn dõng dạc đáp:

“Giá hữu nghị chỉ 30 vạn cũng không phải là nhiều đi?”

Tôi sắp xếp thời gian hẹn hắn, bảo Tiểu Nguyệt và Mạnh Đông Dã cùng đi đến điểm hẹn gặp Uy ca, là một toà nhà chưa xây xong, hầu như không có ai đến đây. Uy ca sống ở đó như kẻ lang thang, thuê người mang đồ ăn tới.

Mạnh Đông Dã đeo kính tròn, râu ngắn khí chất văn nhã hào hoa, đưa mắt nhìn toà nhà, hắn có chút không yên tâm hỏi…

“Trương lão bản, vị bằng hữu này của ngươi không đáng tin cậy, sao ta lại cảm thấy như mình làm việc không đúng đắn vậy?”

“Ta đã giới thiệu thì ngươi cứ yên một trăm cái tâm, hắn khẳng định là bị cảnh sát truy nã, trốn ở đây.”

Tôi cười khổ nói. Quả nhiên không ngoài tôi sở liệu, vừa thấy mặt Uy ca đã kể khổ, nói lần trước hắn mua được một món đồ cổ, ai ngờ đó là bảo vật quốc gia, không biết là ai để lộ phong thanh hay là cố ý chơi hắn khiến cảnh sát theo dõi hắn, trong khoảng thời gian này mỗi ngày đều có cảnh sát canh giữ trước cửa nhà hắn, làm hắn không thể không đến đây ở.

Nói xong, Uy ca nhiệt tình chào hỏi Tiểu Nguyệt…

“Ai da, đây là tẩu tử? Thật là xinh đẹp, nhìn như một đại minh tinh vậy?”

Sau đó lại vỗ vai Mạnh Đông Dã:

“Mạnh đại biên kịch, cửu ngưỡng cửu ngưỡng, mấy bộ phim kháng Nhật ngươi viết ta đều đã xem qua, con mẹ nó quá ư xuất sắc! Gần đây đang viết gì vậy?”

“Cung đấu triều Thanh.”

Mạnh Đông Dã trả lời, dù sao hắn cũng là một văn nhân, có chút không hợp với loại giang hồ hán tử tục tằn như Uy ca. Uy ca cũng ý thức được điểm này, ngượng ngùng nói…

“Ta là kẻ thô lỗ, không hiểu lễ nghĩa, ngài đừng trách. Nhưng ta buôn bán từ trước đến nay đều có chữ tín, ngài tuyệt đối yên tâm!”

“Được, ta tin tưởng ngươi.”

Mạnh Đông Dã cười cười.

“Chúng ta ngồi xuống bàn chuyện làm ăn đi!”

Uy ca dọn mấy cái ghế nhựa, chúng tôi ngồi xuống, ở giữa là vali đựng tiền mà Mạnh Đông Dã mang đến, tạm thời dùng làm mặt bàn, Uy ca đặt một cái tráp gỗ đỏ lên, bảo chúng tôi xem thử một chút. Tráp gỗ đỏ mở ra, đập vào mắt chúng tôi là một cái bút lông, thân bút bằng trúc, mặt ngoài sáng loáng, đó đương nhiên không phải là do máy móc tạo thành, mà là dùng tay nắm lấy qua năm tháng lâu ngày mà thành. Mặt trên có chút hoa văn kỳ quái, nhưng đã mờ nhẵn không thấy rõ nữa, phía trên có một cái lỗ nhỏ kín đáo, ngòi bút làm bằng lông sói tầng tầng nhìn rất đẹp.

“Cây bút bày có thể giúp ta có thêm nhiều cảm hứng?”

Mạnh Đông Dã có chút khó tin.

“Đương nhiên, ngươi nghe xong lai lịch của nó sẽ biết.”

Uy ca cầm một điếu thuốc, rít một hơi, tôi bảo hắn đừng úp úp mở mở nữa, lúc này hắn mới nói…

“Trương lão bản, ta biết ngươi mấy năm nay vào Nam ra Bắc, thu không ít thứ lợi hại, nhưng ta dám cam đoan ngươi chưa từng thu loại đồ vật này.”

“Loại nào?”

Tôi hỏi.

“Mang trong mình tích chuyện thành ngữ xưa!”

Uy ca nói. Tôi thiếu chút nữa té ngã, tôi còn tưởng là cái gì ghê gớm lắm, Tiểu Nguyệt cũng ở bên cạnh cười trộm.

“Ngươi nói xem, cây bút này có chuyện xưa gì?”

Tôi nhịn cười nói. Uy ca trầm mặc trong chốc lát, sau đó nói ra bốn chữ:

“Giang lang tài tận!”

Mạnh Đông Dã đột nhiên đứng lên, kích động nói…

“Ý của ngươi là, cây bút này chính là Sinh Hoa Diệu Bút trong câu chuyện Giang lang tài tận?”

“Đúng đúng, vẫn là Mạnh đại biên kịch hiểu biết!”

Uy ca vỗ tay…

“Sinh Hoa Diệu Bút, sao ta lại không ngờ nhỉ, cái này mang trên người hai câu chuyện xưa được đúc kết ra thành ngữ, có lợi hại không?”

Câu chuyện Sinh Hoa Diệu Bút tôi đương nhiên là biết. Nghe nói thời Nam triều, có một vị danh sĩ tên là Giang Yêm, hắn làm quan vì phạm phải sai lầm nên bị biếm đến Phổ Thành làm huyện lệnh nhỏ bé, cả ngày rầu rĩ không vui, trà không muốn uống cơm không muốn ăn. Một hôm, hắn ra ngoài thành tản bộ, khi mệt thì ngủ quên trên một ngọn núi nhỏ. Kết quả trong mộng có một vị lão thần tiên cưỡi mây đưa cho hắn một cây bút thần ngũ sắc, nói Giang Yêm kiếp trước đã cứu mình một mạng, cây bút này coi như là báo đáp. Từ đó trở đi, Giang Yêm đột nhiên ý tưởng câu chữ như suối phun, viết ra rất nhiều bài thơ lưu truyền thiên cổ. Giang Yêm dựa vào một thân văn chương cẩm tú và đầy bụng tài học, vận làm quan dần dần chuyển biến tốt đẹp, được phong làm quan thượng thư.

Đến tuổi trung niên, có một tối lại mơ thấy vị lão thần tiên kia, nói năm đó cho hắn mượn câu bút ngũ sắc đã giúp hắn thăng chức rất nhanh, hôm nay đã đến lúc phải trả lại… Vì thế Giang Yêm lấy ra cây bút thần, cung kính trả lại lão thần tiên, từ đó về sau hắn không viết thêm một thiên văn chương nào nữa. Thành ngữ “Giang lang tài tận” là như vậy mà có. Nhưng tôi không khỏi hoài nghi, trong truyền thuyết là một cây bút thần ngũ sắc, sao bây giờ lại biến thành một cây bút trúc rách nát thế này? Cây bút này nhìn qua rất bình thường, chẳng lẽ có gì tôi chưa nhận ra sao?

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297