Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 113
Phần 113

Rất nhanh, chúng tôi đã tới cổng trường. Cổng trường xa hoa giờ phút này lại mười phần tiêu điều. Không biết có phải do Lý Hiểu Linh tự sát và chuyện lạ khâu miệng làm cho trong lòng thầy trò có một tầng bóng ma hay không? Người ra vào sắc mặt đều có chút âm trầm, đi cũng rất vội vàng, tựa hồ không muốn dừng lại. Tôi đi theo Tử Tô, chậm rãi vào cửa.

“Đưa thẻ sinh viên ra!”

Bảo vệ cổng trường cản lại nói. Tử Tô móc trong túi quần ra thẻ sinh viên cho người kia nhìn qua, ngay sau đó ánh mắt của nhân viên bảo vệ nhìn vào người tôi. Tôi đành phải phát huy vốn bịa chuyện…

“Đại thúc, ta vừa rồi đi uống cà phê bị trộm mất ví, thẻ sinh viên cũng mất rồi.”

Nhân viên bảo vệ hoài nghi nhìn tôi. Tôi vội vàng kéo Tử Tô lại…

“Chúng ta ở chung phòng, vừa rồi cùng nhau ra ngoài, không tin ngươi hỏi hắn đi!”

Tử Tô bị tôi kéo xuống nước, chỉ có thể nhắm mắt nói…

“Là thật, ngươi có thể gọi cho thầy giáo xác minh.”

Có lẽ là thấy quá phiền phức, lại có thẻ sinh viên của một người, nhân viên bảo vệ lấy ra một cuốn sổ…

“Ký vào đây! Mau đi làm lại thẻ sinh viên đi. Người tuổi trẻ bây giờ quá bất cẩn.”

Nghe người này gọi tôi là người trẻ tuổi, tôi không thể không bội phục Tử Tô thật có tiên kiến. Nếu là Lý mặt rỗ, đoán chừng đã bị ngăn lại. Tử Tô giúp tôi đăng ký rồi dẫn tôi vào trường. Chúng tôi dọc theo con đường bên tay trái qua khu phòng thí nghiệm và thư viện, tới trước ký túc xá nữ sinh. Tử Tô chỉ một cái cửa sổ trên lầu ba nói…

“Đó là phòng của Lý Hiểu Linh, nhưng hiện giờ không ai dám ở lại lầu ba, tất cả đã chuyển lên lầu bốn lầu năm. Còn Trang Ninh ở phòng nào ta cũng không biết, ngươi tự đi nghe ngóng đi.”

“Được.”

Tôi vừa nói xong, Tử Tô đã phất tay…

“Vậy ngươi làm đi! Ta đi trước, nếu có phát hiện gì nhớ báo với ta một tiếng.”

Hắn chỉ sợ bị người ta phát hiện có dính dáng đến tôi, rất nhanh đã chạy mất dạng. Mẹ kiếp, tốt xấu gì ta đây cũng là danh gia âm vật thương nhân, có cần thiết phải thế không?

Tôi đứng dưới ký túc xá nữ sinh một lát. Có lẽ là do những chuyện đáng sợ liên tiếp xảy ra nên bầu không khí ở đây trở nên vô cùng lo lắng! Đứng mười lăm phút mới có hai nữ sinh cầm phích nước nóng chạy lướt qua tôi vào trong ký túc xá, cơ hồ là chạy nước rút một trăm mét vậy. Tôi không dám bỏ lỡ cơ hội, vội vàng hô to một tiếng “Bạn học!” Hai nữ sinh như thỏ con bị giật mình, oa lên một tiếng, há miệng run rẩy nhìn tôi…

“Có… chuyện gì?”

Do sợ hãi, thanh âm của họ run run. Tôi không đáng sợ như vậy chứ?

“Xin chào, ta có chút việc muốn tìm Trang Ninh, có thể giúp ta gọi cô ấy không?”

Tôi tận lực khiến cho thanh âm của mình nghe ôn hòa, nở nụ cười thật ấm áp. Có lẽ là tôi mỉm cười có tác dụng, hai nữ sinh nhẹ nhàng thở ra, nhưng vẫn còn chút cảnh giác hỏi…

“Ngươi là ai? Tìm cô ấy có chuyện gì?”

“A, là thế này.”

Đại não tôi xoay chuyển, viện một cái cớ…

“Ta là người nhà ở dưới quê của cô ấy, vừa đến Vũ Hán công tác nên thuận tiện đến thăm cô ấy.”

Hai nữ sinh nhìn nhau, sau đó đánh bạo nói…

“Ngươi đợi một lát, chúng ta giúp ngươi gọi một tiếng, không biết cô ấy có ở đây không.”

Nói rồi họ cũng không quay đầu lại vọt vào ký túc xá. Cả tòa ký túc xá đều tản ra một bầu không khí âm trầm, hai cánh cửa mở rộng càng giống như một cái miệng lớn đầy máu, rất nhanh đã thôn phệ hai nữ sinh trong bóng tối. Đợi gần nửa tiếng, một nữ sinh sắc mặt tái nhợt mới đi ra. Hôm nay thời tiết ấm áp, cô ta lại như bị bệnh, cho dù mặc áo len nhưng vẫn khẽ run.

Cô ta đứng trước cửa ký túc xá, cẩn thận nhìn tôi rồi có chút khẩn trương hỏi…

“Là… Là ngươi tìm ta ư?”

“Không sai.”

Tôi gật đầu, tận lực để mình trở nên trang nghiêm, tránh làm cho cô ta sợ hãi mà la to.

“Ta không biết ngươi, ngươi là ai?”

Trang Ninh mười phần bất an. Tôi thấp giọng, tiếp tục bịa chuyện nói…

“Thực không dám giấu, ta là thám tử tư mà cha mẹ Lý Hiểu Linh mời tới. Bọn họ không thể chấp nhận việc con mình tự sát, cho rằng có rất nhiều điểm đáng ngờ, nên mới mời ta tới điều tra!”

Trang Ninh nhẹ gật đầu, khẩu khí cứng nhắc nói…

“Mặc dù là bạn cùng phòng nhưng chúng ta cũng không có giao tình gì, ta nghĩ ta không giúp được ngươi đâu.”

Rõ ràng cô ta có sự mâu thuẫn cảm xúc hết sức mãnh liệt, có chút khó khăn mà nói.

Tôi nghĩ rồi bổ sung…

“Trang Ninh tiểu thư, một sinh mệnh cứ như vậy tàn lụi, chẳng lẽ ngươi thật không muốn giúp ư? Dù chỉ là mấy vấn đề đơn giản, có lẽ cũng có thể giúp cho cha mẹ cô ấy được an ủi.”

Nói hoa mỹ như vậy, chính tôi còn bị cảm động. Không làm nhà văn thật sự là quá đáng tiếc mà. Trang Ninh suy nghĩ, lại nhìn tôi một chút, qua thật lâu vẫn không dám ra khỏi ký túc xá. Tôi biết trong lòng của cô ta đang do dự, tôi cứ lẳng lặng chờ ở đó, không nóng không vội, lại không dám thúc giục. Cuối cùng, Trang Ninh thở dài, chậm rãi đi đến trước mặt tôi…

“Tiên sinh, sức khỏe của ta không ổn, không thể chờ lâu, có vấn đề gì mau hỏi đi!”

Lúc nói chuyện cô ta lung lay như sắp ngã, tựa hồ vô cùng sợ hãi ánh nắng.

“Bên kia có cái ghế, qua đó ngồi một chút được không?”

Tôi chỉ vào một cái ghế dưới gốc cây trong sân bóng rổ gần đó. Trang Ninh gật đầu “Được.”

Sau khi ngồi xuống, tôi đi thẳng vào vấn đề…

“Ngươi và Lý Hiểu Linh bình thường có quan hệ thế nào?”

“Không thể nào cả.”

Trang Ninh rất bình tĩnh đáp…

“Tính cách của cô ấy tương đối hướng nội, không biết cách giao tiếp với người ở chung, ta từ phòng khác chuyển tới, xem như một kẻ ngoại lai, tự nhiên không thể tùy tiện dung nhập vào một tập thể xa lạ. Cho nên hai chúng ta đều thuộc về loại người không được hoan nghênh lắm trong phòng… Nhưng ngươi tuyệt đối đừng cho rằng ta và cô ấy sẽ trở thành bằng hữu, chúng ta ở cùng khoảng một năm rưỡi nhưng chỉ nói với nhau hai câu.”

Tôi ừ một tiếng, lại hỏi…

“Mùng bảy tháng trước, cũng chính là hôm Lý Hiểu Linh xảy ra chuyện, ngươi cũng đi dự sinh nhật của một người trong phòng sao?”

Trang Ninh lắc đầu…

“Đã không được hoan nghênh, thế nào lại mời ta? Hôm đó là sinh nhật của Vương Nam, cô ấy chỉ mời bạn bè thân thiết là Tôn Đông Vũ và Cát Tiểu Phi, về phần Đường Song Song là tự mình mặt dày mày dạn đi cùng.”

Giọng Trang Ninh vô cùng yếu ớt, nếu không phải ở gần, đoán chừng rất khó nghe rõ. Cô ta điều chỉnh khí tức, cố hết sức tiếp tục nói…

“Hôm đó ta tới nhà bạn trai, hôm sau mới trở về.”

Nói đến đây, cô ta lại bổ sung một câu…

“Nếu ngươi không tin, có thể đi hỏi bạn trai của ta, chúng ta cả đêm ở cùng nhau.”

Cô ta thật sự nghĩ tôi là thám tử tư.

“Ngày hôm sau ngươi trở về vào lúc nào?”

Tôi hỏi. Trang Ninh không chút do dự đáp…

“Cùng lúc với bọn Vương Nam. Lúc ấy ta gặp bọn họ ở cổng trường, Vương Nam tựa hồ rất cao hứng, uống rất nhiều rượu, dù đã giữa trưa nhưng vẫn say khướt. Cát Tiểu Phi và Đường Song Song dìu cô ấy, nhìn thấy tôi còn bảo tôi cầm giúp túi xách. Kết quả vừa mở cửa phòng…”

Trang Ninh bỗng nhiên dừng lại, phảng phất như nhớ lại cảnh tượng kinh khủng đó, thân thể cô ta run rẩy, răng cũng đập vào nhau lách cách, làm người ta tê dại cả da đầu.

“Tiếp theo như thế nào?”

Dù biết lúc này mà hỏi tiếp có chút vô nhân đạo, nhưng tôi không thể bỏ qua đầu mối.

“Lý Hiểu Linh đã tự sát, dùng hai chiếc tất đen buộc lên quạt trần. Cô ấy mặc chiếc váy đỏ mới tinh, cổ tay trái bị cắt, miệng vết thương máu đã đóng vảy, trên giường toàn là máu tươi.”

Trang Ninh vành mắt đỏ lên, thở ra một hơi, tận lực tâm bình khí hòa tiếp tục nói…

“A, đúng rồi, lúc ấy trên cổ tay Lý Hiểu Linh có một cái vòng tay màu đen, phía trên có hình một con cá vàng rất sinh động như thật. Cái Kim Ngư Trạc (vòng tay cá vàng) đó cô ấy mua được ở một chợ đồ cũ vào tháng trước, dường như là vô cùng thích nó, không bỏ được, tự sát vẫn đeo!”

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297