Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 19
Phần 19

“Thái Sơn Thạch Cảm Đương, ném Thái Sơn Thạch Cảm Đương ra!” Trông thấy Nhất Sơ, người kia vừa mừng vừa sợ. Nhất Sơ không chút do dự từ dưới đất nhặt lên một khối đá có khắc ‘Thái Sơn Thạch Cảm Đương’, đập về phía bóng đen. Bóng đen lập tức càng cuồng bạo hơn, ra chiêu nhanh hơn, hiển nhiên hắn vô cùng sợ hãi Thái Sơn Thạch. Tôi nhìn bên cạnh còn có hai khối Thái Sơn Thạch, lập tức nhặt lên, cùng Nhất Sơ công kích bóng đen.

Không bao lâu sau, bóng đen bị chúng tôi cho đập toàn thân mờ dần, cho dù như vậy, hắn vẫn không ngừng tấn công người kia. Cuối cùng Nhất Sơ đành phải cắn nát ngón tay, vẽ một đạo Phong Ma Chú lên Thái Sơn Thạch, ném ra vô cùng chuẩn xác, lúc này mới làm cho bóng đen biến mất vào trong Thái Sơn Thạch. Nhất Sơ nhanh chóng lấy trên người kẻ kia một dải lụa đỏ, buộc Thái Sơn Thạch lại thật chặt.

Người kia toàn thân hư nhược co quắp nằm trên mặt đất, bộ dáng thoi thóp. Vừa rồi thật là hung hiểm, hắn xém chút bị Thái Sơn quỷ câu rút hồn phách. Tôi phẫn nộ đi tới, nắm lấy hắn, không chút khách khí giáng cho hắn hai cái bạt tai “Sư bà ngươi, đồ bại hoại, ngươi biết ngươi xém chút huỷ đi tiền đồ của rất nhiều học sinh không?” Hắn ngạc nhiên nhìn tôi, sau đó lại gào khóc.

“Nói đi!” Tiếng khóc của hắn làm tôi thấy phiền phức vô cùng, dứt khoát lần nữa giáng một tát, nhưng vẫn chưa thể hả giận. Nhất Sơ cũng đi tới lạnh lùng hỏi “Vì sao phải làm vậy?” – “Ta hận, ta hận a.” Người đó bỗng nhiên gầm thét lên “Vì sao, vì sao làm người đều như nhau, lại có kết quả khác nhau. Chẳng lẽ bọn hắn cao quý hơn chúng ta sao?”

Hắn ôm đầu khóc rống rất thương tâm, tôi phảng phất nhìn thấy một người trẻ tuổi bi quan chán đời, đang tuyệt vọng xỉ vả đổ lỗi cho cái xã hội này. Tôi nhịn không được cười rộ, đây thật là lưu manh biết võ, không ai ngăn nổi a. Tên khốn này lại dùng quỷ hồn báo thù xã hội, tôi càng cảm giác được trên vai mình là gánh nặng to lớn… Chờ hắn cảm xúc ổn định lại, hắn mới nói rõ với chúng tôi.

Vốn hắn là một thí sinh thi trượt đại học, năm ngoái đi thi chỉ thiếu một chút xíu cho nên đã mất đi cơ hội đi học đại học, phải đi làm phụ hồ. Mà trái lại những người học kém hơn hắn lại đỗ. Hắn phúc tra điểm số, mới biết được đối phương điểm số kém hơn hắn rất nhiều, nhưng bọn họ lại đáp ứng được một số tiêu chí được cộng thêm không ít điểm, như thế mới miễn cưỡng đỗ.

Điều này khiến hắn rất phẫn nộ, dựa vào đâu mà cộng thêm điểm cho những người kia, chỉ vì bọn họ là dân tộc thiểu số? Chỉ vì cha mẹ bọn họ làm công việc đặc thù… Vì sao bọn họ có thể thật vui vẻ dưới mái trường đại học hưởng thụ thanh xuân, mà hắn chỉ có thể ở công trường khuân gạch, mình nỗ lực cố gắng mồ hôi ở trường để đổi lấy hồi báo thế này ư?

Hắn không cam tâm, quyết định phải trả thù những người này. Những người bị hắn trả thù, học sinh được cộng điểm. Đương nhiên, đây không phải là nguyên nhân duy nhất, còn có nguyên nhân khác là những người này trong nhà đều có Thái Sơn Thạch. Nơi này đã từng hố chôn tập thể quân Nhật xâm lược, cho nên lúc đầu khi phát triển nơi này chủ đầu tư lo lắng xảy ra chuyện linh dị, cho nên đã bố trí rất nhiều Thái Sơn Thạch.

Những Thái Sơn Thạch này vừa hay đã cho người trẻ tuổi cơ hội! Hắn hiểu biết một chút Mao Sơn đạo thuật, biết Thái Sơn Thạch Cảm Đương nếu khuyết góc, lại dùng lụa đỏ đặc thù cải tạo, là có thể trêu chọc đến Thái Sơn quỷ. Thế là hắn liền dùng tà thuật này, phong Thái Sơn quỷ trong nhà những học sinh đó.

Tác dụng lớn nhất của Thái Sơn quỷ là có thể nuốt hồn đoạt phách, cứ như vậy, những thí sinh kia bị tiêu hồn, tự nhiên là không thể học tập, cứ thế thỏa mãn ham muốn trả thù của hắn. Chỉ là vạn vạn không ngờ, núi cao còn có núi cao hơn, kế hoạch tưởng như hoàn mỹ vô khuyết của hắn cuối cùng vẫn bị chúng tôi nhìn thấu, hắn cũng xém chút hồn phi phách tán. Sau khi nói xong, hắn đã khóc không ra tiếng, ôm đầu khóc rống, ai thán xã hội này bất công.

Tôi cũng trầm mặc. Tôi không biết nên đánh giá hành vi của hắn thế nào. Chính sách cộng điểm thi đại học, tôi không biết có công bằng không? Có lẽ, người ra quy định này là muốn vì con em một số người giàu có mà lợi dụng sơ hở. Có điều hắn tuổi trẻ mà lại dùng cách này trả thù xã hội, thật sự là quá cực đoan.

“Ta biết cách làm của ta rất ích kỷ, nhưng ta nuốt không trôi cục tức này a! Trên đời này có không biết bao nhiêu học sinh, vốn cơ hội đỗ đại học của những người có hoàn cảnh tốt hơn là đã lớn hơn rồi, nhưng cũng vì chính sách cộng điểm mà làm người khác thi trượt. Một điểm, dù chỉ là một điểm cũng đã có thể đạp xuống ngàn vạn thí sinh a, những người này rất có thể bởi vì một lần thi đại học thất bại, mà hối tiếc cả đời…”

Tôi nhìn Nhất Sơ, Nhất Sơ tựa hồ cũng rất cảm xúc, chỉ đứng nhìn người kia ôm đầu khóc rống mà không nói một lời. “Được rồi được rồi.” Cuối cùng tôi bị hắn ca thán phàn nàn làm cho phiền phức vô cùng, sự đồng tình đối với hắn lúc trước cũng biến mất vô tung vô ảnh.

“Thân là đại lão gia, có gì phải oán hận. Nói cho ngươi biết, trên thế giới này chuyện không công bằng nhiều lắm. Mà chính là vì không công bằng, mới tạo ra cạnh tranh, nhân sinh đến cùng không phải là cạnh tranh sao?”

“Không có cạnh tranh, thì không có tiến bộ. Cứ như đàn bà khóc lóc sướt mướt, chẳng bằng tự mình phấn đấu, sang năm tiếp tục thi đại học. Chỉ cần đấu tâm vẫn còn, ngươi liền nhất định có thể thành công…”

“Đạo lý ai cũng hiểu, nhưng ta nuốt không trôi cơn giận này.” Người trẻ tuổi hung hãn nói. Tôi không có sức cùng hắn dông dài, tức giận nói “Ngươi có tin ta lấy mấy trăm vạn ra đập chết ngươi không? Nhà ta ba đời đều là tiểu thương nhân, nhưng lão tử oán trách ai đây, lão tử cứ thế giãy đành đạch đổ lỗi cho người khác ư? Cả ngày oán trách xã hội, oán trách người khác, mà không nghĩ lại mình như thế nào, cho dù đỗ đại học, như thế nào đối mặt với xã hội cạnh tranh kịch liệt đây?”

Ngay cả tôi cũng có chút bị đạo lý mình nói ra làm cho kinh ngạc, thậm chí hoài nghi đạo lý này thật sự là từ trong miệng mình nói ra? Tôi nói xong, người trẻ tuổi sửng sốt, ánh mắt khó hiểu nhìn tôi. Tôi thản nhiên nói “Được rồi, nói cho ta dự định tiếp theo của ngươi, nếu như ngươi quyết định tiếp tục trả thù xã hội, ta nghĩ ta có rất nhiều thủ đoạn để ngươi ngồi tù cả đời. Loại người muốn trả thù xã hội giữ lại chỉ là tai họa!”

Hắn trầm mặc thật lâu, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài “Thôi thôi, ta thừa nhận ta bị ngươi thuyết phục rồi. Chỉ là mẫu thân đáng thương của ta a… Ai, cả một đời vì ta cực khổ, cuối cùng lại vì ta thi trượt đại học đau lòng mà chết, ta sống có ý nghĩa gì?” – “Ta giúp ngươi siêu độ bà ấy.” Nhất Sơ nói “Năm nay đi thi đi. Cho dù không đỗ nguyện vọng một, cũng phải đi học. Vị trí, hoàn cảnh, quan hệ xã giao khác nhau ảnh hưởng rất lớn đến một người.” Nói xong, Nhất Sơ cùng tôi rời đi, trước khi đi ném một câu lạnh như băng “Tự giải quyết cho tốt đi!”

Về tới nhà Vũ nữ sĩ, nàng vội hỏi chúng tôi sự tình giải quyết như thế nào rồi? Tôi nói tất cả đã thỏa đáng, về sau sẽ không có vấn đề gì nữa. Vũ nữ sĩ liền vội hỏi, rốt cuộc là ai đang tâm hại cô nhi quả mẫu nhà nàng? Tôi không nói về người tuổi trẻ kia, chỉ hỏi hoàn cảnh của Vũ nữ sĩ.

Thì ra, nhà nàng vốn là người Miêu tộc, Vũ nữ sĩ có thể từ Miêu Cương xa xôi, gian nan cầu học, cuối cùng định cư tại thành phố lớn này quả thực không dễ. Hẳn là vì nhà Vũ nữ sĩ là dân tộc thiểu số, cho nên Hiểu Tình mới được cộng điểm a? Tôi lại hỏi chuyện con gái nàng, thành tích học tập của cô bé luôn đứng hạng nhất, chắc chắn là thi đỗ, cộng điểm hay không cộng điểm, nàng không thèm để ý, chủ yếu vẫn là bản thân phải có tinh thần phấn đấu, nếu ỷ lại vào chính sách quốc gia cho thêm mấy điểm cộng, có lẽ giờ này Vũ nữ sĩ đã sớm ở Miêu Cương vùi đầu làm ruộng, đời này cũng không thể ở trong nhà cửa đẳng cấp thế này.

Tôi nghe xong rất cảm khái. Xã hội này tàn khốc, mỗi ngày trong bất kỳ ngóc ngách nào, đều đang diễn ra đấu tranh đẫm máu khôn sống mống chết. Thi đại học không chỉ là cuộc thi về thành tích học tập, mà còn là cuộc thi về tố chất tâm lý! Cả ngày oán trách xã hội không công bằng, oán thán dậy đất, cho dù lên đại học thì có thể có tiền đồ gì? Những người như vậy chỉ có thể rơi lệ nhìn những người thành công vẫn đang im lặng cố gắng mà thôi!

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297