Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 43
Phần 43

Ba người chúng tôi ngồi ở một lùm cây bên hồ nghỉ ngơi, đám thôn dân ở cách đó không xa dáo dác ngó nhìn chúng tôi, ánh mắt tràn đầy sợ hãi, chắc là lo lắng chúng tôi trả thù a? Tôi cũng không thèm để ý tới bọn hắn. Khi tôi và Lão Thử tiền bối đang buồn bực ngán ngẩm, trên mặt hồ bỗng nhiên vang lên một tiếng oanh minh, như có bom nổ dưới nước, sóng nước văng lên cao cả chục mét. Mặt nước như sôi trào lên, bong bóng nổi lên, hơi nước bốc cao. Lão Thử tiền bối cùng tôi lập tức chạy tới. Trận địa của Trương gia đã sẵn sàng nghênh địch, bọn họ phân tán ra vây lấy cổ mộ. Quan sát chốc lát rồi người có râu quai nón liền ra lệnh “Mau thả vôi!” Lập tức đám thôn dân vội vàng tới bên hồ, ném vôi đã xếp thành túi quẳng xuống hồ.

Vôi gặp nước lập tức nổi lên, hơi nước như bị bom nguyên tử bạo phá, phóng lên tận trời, một mùi gay mũi tràn ngập bốn phía làm người ta ngửi thấy phải đau đầu. Đám người Trương gia nhìn chòng chọc vào mặt hồ. Theo âm thanh mặt nước vang dậy, bạch cốt âm u từ dưới nước dần dần nổi lên, những hài cốt này đại bộ phận đều đã vỡ thành mảnh nhỏ, chỉ còn rất ít là hoàn chỉnh, theo nước hồ sôi trào mà bốc lên.

Một trận sóng lớn xô tới, Thi Tán trong hồ như sắt bị nam châm hút, nhanh chóng xoay tròn bốc lên, hợp thành một khối trụ bạch sắc càng ngày càng lớn bốc lên cao. Nhìn qua giống như thân thể một người, tay và đầu cũng từ từ thành hình. Vạn vạn không ngờ, phía dưới lại có nhiều Thi Tán như vậy, vong linh người chết năm đó khẳng định không chỉ có những lao dịch khởi nghĩa mà còn có rất nhiều người chết bị vứt bỏ ở nơi này.

Tôi hít sâu một hơi, lo lắng nếu những Thi Tán này thật sự tạo thành Thi Tán Tinh, vậy sẽ rất khó đối phó. Người có râu quai nón lúc này từ trong đám người đi tới, nổi giận gầm lên một tiếng “Thả cát!” Thôn dân đang chờ ở một bên lập tức vọt lên, trong tay hoặc cầm xẻng hốt rác, hoặc là tấm ván gỗ, tất cả đều có cát, theo lệnh tát cát xuống nước. Không ngờ cát lại không chìm xuống, mà lại theo Thi Tán tiến vào trong khối trụ màu trắng. Nhưng những hạt cát cũng không giống Thi Tán bám chặt vào khối trụ, mà dần dần từ phía trên rơi xuống. Nương theo lớp cát bong ra từng mảng, càng lúc càng nhiều Thi Tán cũng theo đó rơi xuống, không bao lâu sau, khối trụ màu trắng chỉ cao bằng một nửa lúc trước.

“Đám con cháu này vẫn có chút đầu óc.” Lão Thử tiền bối nói “Vẫn biết lợi dụng cát để giải trừ lực ngưng tụ của Thi Tán. Nếu Thi Tán ngưng tụ thành hình người, e rằng mấy người chúng ta cũng không đủ cho đối phương nhét vào kẽ răng.” Tôi như có điều suy nghĩ nói “Không phải vẫn còn một nửa Thi Tán sao? Nửa còn lại sao không tan đi?” Lão Thử tiền bối nhìn nửa Thi Tán còn lại, thở dài nói “E là nửa còn lại chính là nơi có Thi Tán Tinh. Mẹ nó, muốn tiêu diệt Thi Tán Tinh đúng là không dễ như vậy…” Tôi nhìn người có râu quai nón, hắn vẫn vui vẻ, căn bản không coi một nửa Thi Tán còn lại này vào đâu. Trận ngạnh chiến vừa mới bắt đầu, hắn đã vội đắc chí, trong lòng tôi luôn có một dự cảm bất tường, gia hỏa này sẽ không thất bại chứ?

Cho dù số Thi Tán còn lại vẫn muốn ngưng tụ thành hình người, nhưng vì trong Thi Tán có lẫn quá nhiều cát, nên rất khó hình thành được khối trụ màu trắng, càng lên cao lại càng sụp đổ, cứ thế mấy lần đều như vậy. Người có râu quai nón và những người khác của Trương gia đều khinh miệt nhìn số Thi Tán còn lại, bọn hắn nghĩ Thi Tán cũng chỉ như vậy thôi a? Bọn hắn lập tức định dứt điểm trận đấu. Nhưng tôi không dám lơ là, những thứ này bề ngoài thì sụp đổ, nhưng có trời mới biết bọn chúng có phải đang giả bộ không, bên trong lại đang định làm gì khác, tùy thời chuẩn bị bộc phát ra tiểu vũ trụ giết sạch chúng tôi thì sao. Quả nhiên, Thi Tán như có trí tuệ, ý thức được không thể ngưng tụ liền dứt khoát từ bỏ, mặt hồ rất nhanh đã yên tĩnh trở lại, thậm chí một nửa số Thi Tán cũng từ từ biến mất, tan rã trong nước.

“Yêu nghiệt nhỏ nhoi, sao dám ở trước mặt ta nháo uy phong!” Người có râu quai nón lạnh lùng cười, sau đó lãnh đạm nhìn tôi “Được rồi, đã giải quyết xong, các ngươi có thể rời đi. Còn Long Tuyền sơn trang ngày sau ta sẽ thu thập chúng, nếu ngươi còn có chút lương tâm có thể tới giúp bọn ta, nhưng hẳn là cũng không giúp được gì.” Mẹ kiếp tên đại lão gia ngươi, đây là trần trụi khinh bỉ a! Tôi hung hăng liếc hắn một cái sau đó xoay người rời đi. Nhưng vừa đi khỏi, đáy hồ chợt phát ra một tiếng nổ lớn, nước hồ lập tức bắn tung tóe lên cao mười mấy thước, không ít Thi Tán phát nổ dưới đáy hồ, nở rộ giữa không trung sau đó chậm rãi rơi xuống.

Thi Tán như hoa tuyết, nhưng lại nặng hơn tuyết, ngoài ra đối với hồn phách con người cũng có nguy hiểm nhất định, tôi chợt thấy đầu váng mắt hoa. Người có râu quai nón hung hăng trợn mắt nhìn tôi một cái, rồi cởi áo ra che lên đầu tôi “Một chút Thi Tán nho nhỏ cũng có thể làm bị thương hồn phách của ngươi, ngươi thật là khiến Trương gia ta mất mặt! Cút sang một bên, nhìn xem các thúc thúc trừng trị nó như thế nào.” Tôi cũng không phải hạng người thích khoe khoang, cho nên dù tức giận vẫn nhanh chóng tránh qua một bên. Lão Thử tiền bối cũng thật không cần thể diện, nhìn hiện trường như vậy, cũng liên tục gật đầu cúi người “Ta già rồi cũng không làm được gì, ta tránh qua một bên cổ vũ cho các ngươi.” Nói rồi Lão Thử tiền bối chạy mất.

Lý mặt rỗ lúc này đã từ trong đám thôn dân chạy tới, kéo chúng tôi vào trong đám người ngồi xổm xuống “Chúng ta cứ yên lặng nhìn bọn hắn ra vẻ đi, cuối cùng vẫn là bọn hắn chịu đau khổ thôi.” Quả thật là ngưu tầm ngưu mã tầm mã a, ba kẻ ‘tham sống sợ chết’ chúng tôi có thể ở cạnh nhau cũng là duyên phận. Trong bọt nước tôi thấy một pho tượng màu trắng đột nhiên từ đáy hồ trồi lên. Đến khi bọt nước tiêu tán, tôi cẩn thận nhìn pho tượng. Không rõ làm từ chất liệu gì, toàn thân hơi mờ, giống như một khối mỹ ngọc điêu khắc mà thành. Khối ngọc có hình một nữ tử, dáng vẻ không màng danh lợi, khoanh chân mà nằm, khóe miệng có nét cười ưu nhã, hai mắt không có con ngươi nhưng vẫn sáng ngời có thần nhìn chúng nhân.

“Thi Tán Tinh, đây mới thật sự là Thi Tán Tinh!” Lão Thử tiền bối kích động toàn thân run rẩy “Trời ạ, ta rốt cục đã gặp được Thi Tán Tinh chân chính.” Người có râu quai nón và đám người kia cũng kích động không thôi, nhìn chằm chằm pho tượng, kích động toàn thân phát run “Thi Tán Tinh chân chính, đã thành tinh quả thật rất khác biệt, các huynh đệ, thời khắc lập công đã đến, đem Thi Tán Tinh mang về tộc trưởng tất sẽ không bạc đãi chúng ta.”

Lập tức, người của Trương gia như phát cuồng, trong nháy mắt hưng phấn, tất cả đều móc roi da trong ngực, tiến về phía Thi Tán Tinh. Tôi bị tràng diện này chấn nhiếp, roi da trong tay những người này có bề ngoài giống Thiên Lang Tiên của tôi như đúc. Hẳn là truyền nhân của Trương gia đều có Thiên Lang Tiên? Thiên Lang Tiên mà tôi coi như bảo bối, thực ra chỉ là một thứ thông thường? Điều này khiến lòng tự tôn của tôi bị thương tổn sâu sắc.

Lão Thử tiền bối lại cũng không ngồi yên được nữa, kêu một tiếng hỏng bét, đứng lên muốn ngăn cản “Đừng xuống nước, nước là lãnh thổ của Thi Tán Tinh, tiến vào nhất định toàn quân bị diệt.” Nhưng đám người kia đâu chịu nghe Lão Thử tiền bối? Tên răng vàng còn quay đầu hùng hùng hổ hổ “Cút đi, chỉ một cái Thi Tán Tinh đã làm ngươi sợ như vậy, nói ra thật làm cho Trương gia ta mất mặt, đừng tự xưng là người của Giang Bắc Trương gia nữa…” Vừa nói, đám người đã tới gần Thi Tán Tinh, bao vây xung quanh. Lão Thử tiền bối trên bờ chửi ầm lên “Đám tiểu tử không biết cứt đái gì này, thật là không muốn sống nữa mà! Nhị ca, ngươi nhất định phải lấy đại cục làm trọng, không nên chỉ vì cái lợi trước mắt a.”

Người có râu quai nón lạnh lùng nói “Ta tự có chuẩn bị, quật cho ta!” Theo lệnh, tất cả người của Trương gia đều giơ cao roi da, quất về phía Thi Tán Tinh. Tay kia của họ cũng đang không ngừng bắt chỉ quyết, gia trì uy lực của roi da. Tôi lập tức chạy tới hỏi Lão Thử tiền bối chiêu này liệu có tác dụng không. Lão Thử tiền bối mờ mịt, nhìn tôi nói “Trước mắt thì dường như… Hẳn là… Khả năng… Trên lý thuyết là được a, không lẽ ta đã già, buồn lo vô cớ rồi? Phá Ma Chỉ này ta đã được chứng kiến uy lực, mặc dù đám gia hoả này học nghệ không tinh, nhưng lại rất nhiều người a.”

Tôi nhẹ nhàng thở ra, Lão Thử tiền bối nói có khả năng, vậy thì chắc chắn đến bảy tám phần mười. Theo đám người ra sức quất roi, Thi Tán Tinh lại chậm rãi trôi lơ lửng, trên thân bắt đầu xuất hiện vết roi. Khóe miệng bức tượng vốn mang theo nụ cười trào phúng, cũng đang chậm rãi biến mất, cuối cùng đã hoàn toàn biến mất không thấy. Tôi nhẹ nhàng thở ra, xem ra có lẽ là xử lý được. Lão Thử tiền bối cũng nhẹ nhàng thở ra, nói với tôi Thi Tán Tinh thực ra là nhục thân bị oán khí cường ngạnh áp chế mà thành, Trương gia Phá Ma Chỉ có thể mượn dùng oán khí lực, vừa hay là khắc tinh của nó!

Tôi nhẹ nhàng thở ra, cười nói vậy là tốt rồi. Lý mặt rỗ bắt đầu xua đuổi thôn dân về thôn, không để bọn họ đứng bên bờ nhìn ngó lung tung. Lý mặt rỗ chỉ cần vểnh mông là tôi biết hắn chuẩn bị thả rắm gì, hắn đang lo lắng Thi Tán đáng tiền bị các thôn dân tranh đoạt, đến lúc đó chúng tôi lại toi công. Thi Tán Tinh chúng tôi không lấy được đã đành, nhưng Thi Tán thì nhiều ít vẫn muốn nhặt về một chút. Cục diện tựa hồ đã ổn định lại, Thi Tán Tinh khắp người toàn là vết roi, bắt đầu chậm rãi chìm vào mặt nước. Người có râu quai nón dương dương đắc ý, thậm chí còn dùng ánh mắt khiêu khích nhìn Lão Thử tiền bối. Lão Thử tiền bối lúng túng cười cười, chuẩn bị bảo chúng tôi rời đi.

Tôi có chút không cam tâm, hỏi Lão Thử tiền bối chúng tôi không lấy chút Thi Tán về sao? Lão trợn mắt nhìn tôi một cái, nói có thể nhặt được cái mạng về cũng không tệ rồi, đừng nghĩ đến chuyện chiếm lợi lộc gì. Tôi đành gật đầu, không cam lòng cùng Lão Thử tiền bối về thôn thu dọn đồ rồi rời đi. Trước khi đi Lão Thử tiền bối nhìn về phía hồ Thiên Long Hồ trầm mặc thật lâu. Tôi thúc giục Lão Thử tiền bối mau đi, vạn nhất lại đụng phải người của Trương gia, Chúng tôi há chẳng phải lại bị nhục nhã một phen? Lão Thử tiền bối lại lắc đầu, ra hiệu tôi đừng nói gì cả, còn lão thì nhắm mắt lại, tựa hồ đang suy tư.

Tôi và Lý mặt rỗ nhìn nhau, Lý mặt rỗ không hiểu gì cả hỏi tôi “Lão Thử tiền bối đang làm gì vậy? Có phải là không quên được phong cảnh nơi đây, muốn đem hết thảy ghi nhớ ở trong đầu?” Tôi nói “Chỉ có trong phim truyền hình mới xuất hiện tình tiết máu chó như vậy, đừng nói gì cả, nhìn xem Lão Thử tiền bối rốt cuộc đang làm gì.” – “Âm khí xao động mạnh mẽ…” Lão Thử tiền bối bỗng nhiên nhỏ giọng như nói mê. Tôi ngơ ngác một chút, nhìn lão “Xảy ra chuyện gì rồi?” – “Đi.” Lão bỗng nhiên chạy như bay, không nói hai lời liền hướng về phía hồ Thiên Long chạy tới. Tôi giật nảy mình, vội vàng đuổi theo “Lão Thử tiền bối, sao vậy?”

Lão Thử tiền bối không để ý tới tôi, chỉ tay về phía hồ Thiên Long hồ mà chạy. Khi chúng tôi chạy đến nơi lại bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh hãi, Lý mặt rỗ má ơi một tiếng, ngã phệt mông trên mặt đất. Tôi lập tức chạy tới kéo Lý mặt rỗ lên, trợn mắt hốc mồm nhìn phía trước. Nơi này đâu còn có Trương gia cao thủ a, chỉ có Thi Tán Tinh, vẫn đang lẳng lặng lơ lửng trên mặt hồ, mặt nước đã bị nhuộm thành huyết sắc. Người có râu quai nón lẻ loi một mình đứng trên bờ. Toàn thân gân cốt tuôn ra, mạch máu lan tràn khắp nơi, hắn phẫn nộ trừng mắt nhìn Thi Tán Tinh, nghiến răng nghiến lợi, ngửa mặt lên trời thét dài, phát ra thanh âm như dã thú.

Tôi đột nhiên cảm giác được, thân thể của hắn dường như phồng to lên rất nhiều, cao hơn bình thường một chút, trên trán có một đạo phù chú kỳ quái dùng máu viết nên. Không xong! Lão Thử tiền bối kinh hãi nhảy dựng lên, hô to một tiếng “Thượng Mao chi thuật, nhị ca ngươi không muốn sống nữa rồi.” – “Người của ta, người của ta đều đã chết.” Người có râu quai nón thống khổ tru lên “Ta muốn cùng nó đồng quy vu tận.” – “Đừng, chúng ta sẽ nghĩ cách.” Lão Thử tiền bối ngăn lại “Ngươi chờ đã, chúng ta sẽ xuất thủ ngay bây giờ.” – “Ngươi đi ra đi.” Hắn đẩy Lão Thử tiền bối qua một bên “Đây là việc nhà chúng ta, không cần ngươi nhúng tay, mau cút đi!”

Nói xong, hắn xông vào trong hồ, hai tay kẹp chặt Thi Tán Tinh. “Chết!” Hắn nổi giận gầm lên một tiếng, khí lực hai tay dần dần gia tăng. Đúng như Lão Thử tiền bối nói, Thi Tán Tinh là nhục thân bị oán khí áp chế mà thành, rất nhanh đã bị người có râu quai nón bóp nát. Nhưng phần bị bóp nát lại phục hồi với tốc độ còn nhanh hơn! Lão Thử tiền bối phẫn nộ mắng một câu, sau đó móc trong ngực ra một thứ gì đó giống như cái nồi sắt nhỏ, chụp lên đầu Thi Tán Tinh. Mặc dù biết là nguy hiểm, tôi cũng lao vào yểm trợ. Trong lòng tôi vẫn rõ ràng, ‘Thượng Mao chi thuật’ của người có râu quai nón là chủ lực. Nếu người có râu quai nón từ bỏ, vậy chúng tôi cho dù có bản lĩnh thông thiên, cũng không chịu được Thi Tán Tinh công kích.

Nhưng tôi vừa chạy mấy bước, liền cảm thấy dưới chân bị hai bàn tay to lớn kéo lại. Tôi không nói hai lời, trực tiếp ngồi xổm xuống, kéo đối phương từ trong hồ ra. Sau khi kéo ra, tôi mới phát hiện tên kia đúng là một người của Giang Bắc Trương gia. Chỉ là gia hỏa này đã hoàn toàn không giống lúc trước, trên mặt toàn là bong bóng, bên trong bong bóng, có thể nhìn thấy từng viên Thi Tán đang lơ lửng. Tràng diện này khiến tôi sợ hãi, không thể tiếp nhận, một tiếng hét thảm liền đạp bay đối phương. Về sau tôi không để ý tới thi thể dày đặc dưới chân, chạy như điên về phía Thi Tán Tinh. Nhưng còn chưa tới gần, đã nghe người có râu quai nón hét thảm, ngay sau đó thân thể của hắn lại bắn vào trên bờ, trên bờ tạo thành một cái hố to.

Trên mặt hắn cũng xuất hiện chi chít bong bóng, rất đáng sợ. Trong bong bóng là Thi Tán, mà so với những người khác còn nhiều hơn. Tôi biết một mình không chơi lại Thi Tán Tinh, dứt khoát quay người rút lui. Lão Thử tiền bối ở phía sau chửi mắng “Tiểu tử đáng chết, ngươi chạy cái gì mà chạy.” – “Ngươi không phải cũng đang chạy…” Còn chưa nói xong, Lão Thử tiền bối đã chạy vượt qua tôi. Vào lúc sinh tử quan đầu, tiềm lực của Lão Thử tiền bối đã hoàn toàn bị kích phát. Tôi vừa định tăng tốc, chợt cảm thấy một cánh tay mềm mại bỗng nhiên tóm lấy cánh tay của tôi, một sợi tóc dài phiêu phiêu trong gió choàng lên vai tôi.

Tôi giật nảy mình, vội vàng quay đầu, phát hiện một tuyệt thế mỹ nữ, tựa như vừa tắm xong, tóc ướt sũng, da thịt như ngọc, trắng vô cùng, thân thể sũng nước. Một cái nhăn mày, một nụ cười đều khiến người ta thần hồn điên đảo, chỉ ngắm nhìn thôi cũng đã là một loại hưởng thụ. Huống chi nàng còn gần tôi như thế, tôi thậm chí có thể rõ ràng ngửi thấy mùi hương từ hơi thở của nàng.

“Xin… Xin chào.” Tôi lắp ba lắp bắp hỏi nói. Đối phương cũng uyển chuyển thi lễ, nhỏ nhẹ nói “Phu quân, đi cùng ta!” Nói rồi nàng nắm tay tôi, ngay sau đó, tôi liền cảm giác được có thứ gì đó đang vọt lên người tôi, như côn trùng bò trên người. Tôi biết đó là Thi Tán. Trong lòng tôi rõ ràng hơn bất kỳ ai, Thi Tán Tinh muốn bao trùm tôi bằng Thi Tán, giống như những người khác của Trương gia, hồn phách mãi mãi bồi tiếp đối phương.

Trái tim của tôi nhảy lên, đây là thời khắc mấu chốt quyết định sinh tử, tôi tuyệt không thể cứ như vậy khoanh tay chịu chết, tôi không nói hai lời, trực tiếp móc ra Thiên Lang Tiên, hung hăng quất về phía Thi Tán Tinh. Hấp thụ được nhiều tinh huyết chi lực của người Trương gia như vậy, Thi Tán Tinh vô cùng lợi hại, nàng bề ngoài đã không khác gì người thường, Thiên Lang Tiên quất lên người nàng, giống như quất vào người bình thường vậy, chỉ làm nàng đau đớn một chút, cũng không thương cân động cốt.

Ngược lại như vậy đã chọc giận Thi Tán Tinh. Nàng gầm lên giận dữ, lập tức tốc độ của Thi Tán càng lúc càng nhanh, không bao lâu đã bao quanh toàn thân tôi. Thân thể tôi khô nóng khó mà chịu được, Thi Tán như côn trùng, không ngừng chui vào da tôi, làm tôi ngứa ngáy. Làm sao bây giờ? Đã không gây thương tổn được cho Thi Tán Tinh, vậy chỉ có nước đối phó với Thi Tán trên người. Tôi không chút do dự dùng Thiên Lang Tiên quật lên thân thể của mình, định đuổi Thi Tán đi. Nhưng bọn chúng căn bản không có ý thức tự chủ, mà bị Thi Tán Tinh khống chế. Cho dù có thể quật rơi một ít, cũng rất nhanh chóng sẽ có rất nhiều Thi Tán khác bò lên!

Tôi ngạt thở, xong đời rồi, sợ là lần này thật sự xong đời rồi, Thi Tán Tinh quá lợi hại, cho dù là Thượng Mao chi thuật cũng vô dụng. Phải biết đó là lợi dụng tinh nguyên của bản thân và các lộ thần tiên để đổi lấy lực công kích trong thời gian ngắn ngủi a, như vậy mà còn không có tác dụng gì, hiển nhiên là bản sự của Thi Tán Tinh đã lớn hơn phần lớn yêu ma!

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297