Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 86
Phần 86

Kim giáp võ sĩ một cước đá lên bàn hội nghị, cái bàn bằng gỗ sồi nặng nề là thế mà lại đổ lăn trên mặt đất, cấp tốc lăn tròn về chỗ tôi. Tôi né tránh qua một bên. Kim giáp võ sĩ chỉ một giây sau đã xuất hiện trước mặt tôi, giơ đao lên, trong khoảnh khắc đó tôi thực đã định nhắm mắt lại chờ chết. Lúc này Tiểu Nguyệt cầm chậu hoa bên bệ cửa sổ đập về phía kim giáp võ sĩ, hắn trúng đòn thì nổi nóng, quay lại nhìn Tiểu Nguyệt.

Tôi thừa cơ lùi về sau mấy bước, kim giáp võ sĩ chú ý tới động tác của tôi, tay cầm chặt đao, dùng chuôi đao đâm về phía tôi. Trên tay hắn là một thanh đao của ngự lâm quân, chuôi đao rất dài, phía cuối của chuôi còn có một mũi thương ngắn, khi cưỡi ngựa có thể trở tay đâm đối thủ một đòn. Tôi lăn khỏi chỗ, tránh được một kích chí mạng này, sàn nhà đã bị đâm vỡ nát! Kim giáp võ sĩ nổi giận đùng đùng một cước đá tôi bay lên, đập lên vách tường, trong ngực tôi huyết khí cuồn cuộn, xém chút đã phun máu. Tôi nhìn Lý mặt rỗ, hắn đang ngồi xổm trong góc tường, ôm đầu như đà điểu, luôn mồm…

“Không nhìn thấy ta, không nhìn thấy ta!”

Sự khinh bỉ tôi dành cho hắn đã không có cách nào để hình dung. Tiểu Nguyệt lại cầm một chậu hoa lên định nện, thừa dịp kim giáp võ sĩ phân tâm, tôi móc ra Thiên Lang Tiên, vung lên cuốn lấy cổ hắn, sau đó nghiến răng kéo về phía sau, làm roi bị kéo căng cứng. Tôi lớn tiếng gọi Lý mặt rỗ qua giúp đỡ, hắn “A” một tiếng rồi chạy tới, hai chúng tôi giống như kéo co cùng giật Thiên Lang Tiên về phía sau. Không ngờ, kim giáp võ sĩ không nặng như trong tưởng tượng, khôi giáp của hắn hẳn là do huyễn tượng hình thành. Chúng tôi hợp lực kéo về phía sau, hắn dần dần mất thăng bằng, ầm một tiếng ngã xuống.

“Chạy mau!”

Tôi nhìn Tiểu Nguyệt hô lớn. Tôi mau chóng đẩy cửa phòng, ba người chúng tôi chạy ra ngoài, kim giáp võ sĩ thì đang chậm rãi đứng lên.

“Mẹ kiếp, thứ này sao đột nhiên lại ra tay với chúng ta?”

Lý mặt rỗ hỏi.

“Không biết, có thể là bị người khác khống chế…”

Tôi nói. Chạy đến cuối hành lang, chỉ nghe thấy tiếng kít kít trượt trên mặt đất, tôi nhìn lại, Hồng Y đại pháo đã hiện nguyên hình đang lăn bánh đuổi theo.

Miệng pháo đang chảy máu, chắc hẳn bên trong có một cái đầu. Nếu cứ chạy thẳng thì vô cùng nguy hiểm, chúng tôi mau chóng chạy lên cầu thang. Lý mặt rỗ chuẩn bị chạy xuống, tôi gọi hắn lại, bảo hắn mau chạy về phía sân thượng. Thứ này không sợ ánh nắng, dẫn dụ nó ra ngoài cũng vô ích, ngược lại sẽ thành tai họa cho người vô tội. Dứt khoát dẫn nó lên sân thượng, sau đó nghĩ cách cho nó rơi xuống.

Đại pháo là dùng gang đúc thành, từ lầu mười sáu rơi xuống nhất định sẽ vỡ nát. Tôi đã không thèm đếm xỉa đến tiền nữa, âm vật này tôi cũng không cần, chỉ cầu có thể qua được ải này! Một hơi leo lên lầu mười sáu thật sự là một chuyện vất vả, nhưng đại pháo luôn truy đuổi phía sau, căn bản không cho chúng tôi dừng lại, khi sắp đến sân thượng, tôi đột nhiên phát hiện cửa dẫn lên sân thượng đã bị khóa thì tức giận đến ói máu.

“Hắn… Hắn hình như tới rồi.”

Lý mặt rỗ nói, phía dưới quả thực có tiếng đại pháo lên lầu. Vạn nhất bị đại pháo chặn ở cầu thang, muốn tránh cũng không tránh được, tôi đề nghị đi lầu mười sáu trốn trước đã. Lầu mười sáu là tầng đặt phòng hội trường, hiện giờ không có người, đèn cũng không bật.

Chúng tôi vừa bước vào hành lang, thanh âm áo giáp ma sát đã từ cầu thang truyền đến, Lý mặt rỗ cảm khái nói…

“Ta trước kia còn cho rằng làm nghề này chỉ là thu phục mấy cái chén nhỏ giày nhỏ vô hại, nếu sớm biết sẽ bị âm vật đuổi sát nút, không bằng nghe lời đệ muội tiến quân vào ngành giải trí.”

“Ngươi còn có mặt mũi mà nói ư, lúc nên đứng ra chiến đấu thì ngươi chạy còn nhanh hơn thỏ!”

Tôi kéo tay Tiểu Nguyệt, nghĩ tới vừa rồi nàng xả thân cứu tôi, tôi vô cùng cảm động, lại nhìn Lý mặt rỗ tham sống sợ chết, đây chính là sư khác biệt trong tính cách! Thanh âm càng lúc càng gần, Lý mặt rỗ khẩn trương nói…

“Đại pháo tới rồi, Trương gia tiểu ca ngươi có kế hoạch gì không?”

“Có, hắn từ bên này đi lên, chúng ta sẽ chạy về phía bên kia.”

Tôi nói. Cũng không phải tôi sợ, hiện giờ không tìm được bất kỳ vật gì có thể đối phó được với âm vật, cũng không thể bảo tôi tay không ra đấu với nó.

“Trương ca!”

Tiểu Nguyệt đập tay tôi…

“Có cái gì đó bay vào.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, một con hạc giấy đang chậm rãi bay vào. Tôi vui mừng như điên, Nhất Sơ nhất định ở gần đây, miệng hạc giấy có ngậm một vật, chờ nó bay gần mới nhìn rõ, là một cái bao cao su!

Bao cao su chứa đầy chất lỏng màu đỏ, hạc giấy bay qua cửa sổ, hạ xuống trước mặt chúng tôi. Tôi mở ra bao cao su ra ngửi ngửi, Tiểu Nguyệt hỏi tôi đó là cái gì, tôi nói…

“Máu lươn… Không đúng, mùi này so với máu lươn còn nặng mùi hơn, đây là máu của hắc phúc xà, là vật chiêu gọi âm khí thượng thừa.”

“Nhất Sơ sao lại cho chúng ta cái này? Một đạo sĩ còn mang theo bao cao su a, thật không đứng đắn.”

Lý mặt rỗ nói.

“Hắn muốn để chúng ta mượn oan hồn ở nơi này đối phó đại pháo!”

Tôi nói. Thời gian cấp bách, không kịp bố trận, tôi liền dùng máu của hắc phúc xà viết bốn chữ trên mặt đất “Bách quỷ lai thử”! (Bách quỷ tới đây) Ông nội từng nói, ngôn ngữ cũng là một loại phù chú, cho nên lúc ban đầu khi Thương Hiệt sáng tạo ra chữ, trên trời đổ mưa, quỷ cũng khóc trong đêm, bởi vì nhân loại một khi học được chữ thì đã nắm được sức mạnh của phù chú! Chữ vừa viết xong, một trận âm phong gào thét trong hành lang, làm chúng tôi không mở nổi mắt, xung quanh cũng lập tức trở nên ảm đạm vô quang. Rất nhanh, kim giáp võ sĩ đã xuất hiện ngay phía trước, hắn vừa bước chân lên chỗ mặt đất có viết bốn chữ thì đột nhiên dừng lại.

Trên mặt đất xuất hiện mười mấy cánh tay tái nhợt hư thối tóm lấy chân hắn, một người chậm rãi ngoi lên, dần dần lộ ra toàn thân, là một người mặc quần áo bệnh nhân, toàn thân là vết máu. Kim giáp võ sĩ giơ vung nắm đấm về phía oan hồn này đập loạn, mấy quyền đã nện cho oan hồn vặn vẹo, quỷ huyết văng đầy tường, oan hồn hóa thành một đám khói đen tiêu tán.

Các oan hồn khác cũng nắm lấy thân thể kim giáp võ sĩ mà trèo lên, trọng lượng của bách quỷ lại ép cho kim giáp võ sĩ phải quỳ một chân trên mặt đất, hắn vứt đại đao đi, tay nắm lấy cổ hai oan hồn, đập đầu của bọn chúng vào nhau, trong nháy mắt đã đánh tan hai oan hồn. Nhưng song quyền nan địch tứ thủ (hai quyền khó đánh bốn tay), kim giáp võ sĩ dù dũng mãnh thế nào cũng không chịu nổi nhiều oan hồn như vậy cứ trên người cào cấu cắn loạn, thời gian trôi qua, hắn bị một đám oan hồn nhung nhúc bao trùm, tràng diện vô cùng ghê rợn. Tiểu Nguyệt nói…

“Ta đột nhiên cảm thấy hắn thật đáng thương a.”

“Người đáng thương tất có chỗ đáng hận, ngẫm lại hắn vừa rồi truy sát chúng tôi thế nào đi.”

Tôi cười lạnh nói. Tôi thầm nghĩ, đại pháo vì sao đột nhiên muốn giết chúng tôi? Nếu như bị người khác khống chế, vậy âm vật mãnh liệt như thế, rốt cuộc là ai có thể khống chế được nó.

Lúc này, trong hành lang đột nhiên có tiếng khóc của trẻ nhỏ, mấy con quỷ anh (vong hồn trẻ nhỏ) từ trong mặt đất chui ra ngoài, bổ nhào lên người kim giáp võ sĩ mà gặm, bọn chúng mọc ra răng nanh nhọn hoắt, dễ dàng đem gặm nát kim giáp. Những quỷ anh này là do thai nhi bị chết huyễn hóa mà thành, bởi vì không đầu thai được mà oán khí cực nặng, có thể nói là hung hiểm vô cùng. Tôi còn trông thấy oan hồn một nữ nhân và một đứa bé, nối với nhau qua cuống rốn, bọn chúng nhào lên lưng kim giáp võ sĩ, dùng một đôi lợi trảo từng mảnh từng mảnh bóc áo giáp của võ sĩ ra như đánh vảy cá.

Bọn chúng vô cùng lợi hại, cũng may phong thuỷ của bệnh viện rất tốt, bọn chúng bình thường đều ở trong trạng thái ngủ đông sẽ không hại người. Tôi bảo Tiểu Nguyệt và Lý mặt rỗ đừng nhìn nữa, mau thừa dịp kim giáp võ sĩ bị vây khốn mà chạy trốn. Chúng tôi vừa mới quay người, chỉ nghe một tiếng ầm vang thật lớn, tôi sợ hãi nhìn về phía Tiểu Nguyệt, sau đó lại nhìn Lý mặt rỗ, sau cùng ngó lại trên người mình, cũng may ba người chúng không ai bị thương. Thì ra là Hồng Y đại pháo bị oan hồn quấn lấy không chịu được, liền hiện nguyên hình bắn bừa một pháo.

Một pháo này tạo thành xung lực làm nó lui về phía sau mấy mét, trên mặt đất lưu lại hai vết bánh xe đẫm máu, oan hồn cũng bị đánh cho loạn thất bát tao, trong hành lang toàn là quỷ huyết và khói đen hình thành sau khi oan hồn bị đánh cho hồn phi phách tán. Tôi nghe thấy tiếng thùng thùng, đại pháo tựa hồ theo cầu thang chạy đi rồi. Tôi vừa mới nhẹ nhàng thở ra, chỉ nghe thấy tiếng thang máy kịch một tiếng mở ra, một đám cảnh sát xông ra, chĩa súng vào chúng tôi…

“Không được nhúc nhích, giơ tay lên!”

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297