Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 17
Phần 17

Nhất Sơ lại nói “Vừa rồi lúc ta đang truy kích người kia lại phát hiện trên lưng áo đối phương thêu mấy chữ này. Mà ta đến nhà của khách hàng nhà, cùng với nhà của Vũ nữ sĩ, thậm chí cả nhà của lão thái bà kia đều phát hiện có tảng đá khắc chữ ‘Thái Sơn Thạch Cảm Đương’, cái này không thể chỉ là trùng hợp.”

Nhất Sơ phân tích rất có lý, xã hội hiện nay, nhất là ở các thành thị, cơ bản sẽ rất ít nhìn thấy những thứ này, Thái Sơn thạch xuất hiện số lượng lớn như thế, nhất định không bình thường a. Nếu tôi đoán không sai, trong nhà các học sinh bị tiêu hồn nhất định cũng có Thái Sơn thạch a? Vừa hay gần đó có mấy nhà mà tôi đưa hồn phách về, tôi liền dẫn Nhất Sơ cẩn thận kiểm tra một phen, mà kết quả giống như tôi suy nghĩ, quả nhiên là tất cả đều có Thái Sơn thạch!

Tôi rất phiền muộn, Thái Sơn Thạch Cảm Đương vốn là sơn thần chấn nhiếp yêu tà, sao giờ lại đi hại người? Nhất Sơ cũng không nhiều lời, chỉ bảo tôi dẫn hắn tới nhà Vũ nữ sĩ. Sau khi trở về, tôi liền hỏi Vũ nữ sĩ trong nhà có Thái Sơn thạch không? Vũ nữ sĩ lập tức gật đầu nói có, lúc mới mua nhà đã có sẵn, mà không ít hộ gia đình đều có, thường là khảm ở bên ngoài nhà.

Tôi và Nhất Sơ leo ra ngoài bệ cửa sổ nhìn xem, quả nhiên phát hiện không chỉ nhà Vũ nữ sĩ mà rất nhiều nhà khác cũng có Thái Sơn thạch. Vậy thì thật lạ, nhiều nhà có Thái Sơn thạch, vì sao chỉ có nhà Vũ nữ sĩ xảy ra chuyện? Nhất Sơ ngẩn người hồi lâu, rồi mới lên tiếng “Quả nhiên là như vậy!” Nhất Sơ nhất định là phát hiện ra điều mờ ám của Thái Sơn thạch, tôi lập tức hỏi Nhất Sơ rốt cuộc có chuyện gì?

Nhất Sơ như có điều suy nghĩ nói “Ngươi nhìn kỹ một chút, góc trên bên phải của khối Thái Sơn thạch.” Tôi nhìn kỹ một chút, phát hiện góc trên bên phải tựa hồ có một khe hở rất hẹp, dường như là Thái Sơn thạch bị nứt ra… Nhất Sơ dùng kéo, thận trọng thuận khe hở rạch ra, dễ dàng đã lấy được mảnh đá bị gãy ra. Nhất Sơ bảo tôi tìm kính lúp, xem thật kỹ tôi phát hiện vật kia đâu phải là đá? Rõ ràng là một nắm bùn mặt ngoài bị nung cho giống như đá, nếu không nhìn thật kỹ đúng là không phân biệt được.

Nhất Sơ nói “Thái Sơn Thạch Cảm Đương cố nhiên có thể hàng yêu trừ ma, nhưng nếu Thái Sơn thạch thiếu một góc, liền từ thần vật biến thành hung vật, mà góc khuyết khác nhau sẽ mang cho người trong nhà các tác dụng khác nhau.”

“Như loại này thiếu góc trên bên phải, sẽ bất lợi cho con cái trong nhà, rõ ràng nhất là tiền đồ của con cái không thuận. Việc thi đại học tự nhiên cũng được coi là tiền đồ, đây là có người không muốn để cho hai mươi bốn học sinh này thi thố thuận lợi a!”

Tôi nghe xong, trong lòng hận đến ngứa cả răng, rốt cuộc là kẻ nào hèn hạ như vậy, muốn hủy đi tương lai của hai mươi bốn học sinh này, bọn họ rốt cuộc có thâm cừu đại hận gì? Nhất Sơ không nhiều lời, trực tiếp dùng móc Thái Sơn thạch xuống, sau đó tìm một tấm vải, che kín mặt tường. Về sau liền thận trọng đặt Thái Sơn Thạch Cảm Đương lên bàn, căn dặn Vũ nữ sĩ cẩn thận trông coi, tuyệt đối đừng động chạm vào Thái Sơn thạch, cũng không cho bất kỳ kẻ nào tiếp xúc, hắn phải ra ngoài chuẩn bị vài thứ.

Vũ nữ sĩ rất sợ hãi, nơm nớp lo sợ hỏi Nhất Sơ, Thái Sơn thạch có gì quỷ dị? Khu vực này đa số các nhà đều có, vì sao chỉ có nhà mình xảy ra chuyện. Nhất Sơ không nói rõ, chỉ nói là Thái Sơn thạch khuyết góc, pháp lực sẽ giảm bớt đi nhiều. Hung thần ác sát không dám vào nhà khác tự nhiên sẽ vào nhà của nàng. Vũ nữ sĩ càng sợ hơn, bắt đầu nghi thần nghi quỷ, luôn cảm thấy bất kỳ ngóc ngách nào cũng có thể có mấy thứ bẩn thỉu, kiên quyết không ở nhà một mình.

Cuối cùng Nhất Sơ cũng hết cách, nói lý nàng cũng không nghe, thậm chí còn khăng khăng đi cùng chúng tôi chuẩn bị đồ vật. Nhất Sơ đành phải cho Vũ nữ sĩ hai đạo phù, bảo nàng dán lên cửa ra vào và cửa sổ, phù này so với Thái Sơn thạch còn có lực chấn nhiếp hơn, mấy thứ bẩn thỉu tự nhiên sẽ không dám đi vào. Vũ nữ sĩ lúc này mới được trấn an.

Sau khi chúng tôi rời đi, mặt trời đã dâng lên, xem chừng đã năm sáu giờ. Tôi hỏi Nhất Sơ muốn chuẩn bị thứ gì? Không bằng chờ trời sáng một chút hãy đi, dù sao lúc ban ngày chúng tôi cũng không cần đến những thứ đó. Nhất Sơ nói “Thu thập thi lạp, thi lạp chỉ có thời gian này mới sinh ra.” – “Thi lạp?” Tôi không khỏi toàn thân sợ run cả người, hỏi Nhất Sơ thu thập thi lạp làm gì?

Cái gọi là thi lạp, kỳ thật là mỡ trong thi thể, bởi vì nhiệt độ cao mà từ trong da chảy ra, ngưng tụ trên da một tầng vật chất dạng sáp. Nghe thấy lai lịch thứ này, là biết thứ này dọa người như thế nào rồi, trên cơ bản thi lạp ngoại trừ chiêu gọi hung quỷ thì chả có tác dụng gì, Nhất Sơ vì sao lại muốn thu thập thi lạp? Tôi lắm miệng hỏi hai câu, nhưng Nhất Sơ lại chỉ nói có chỗ hữu dụng, tôi cũng lười truy vấn.

Nhất Sơ dẫn tôi tới một bãi tha ma, đi trong đó hai vòng, cuối cùng cũng tìm được một mộ phần còn mới, nhìn bùn đất bên ngoài mà phán đoán, thời gian mai táng hẳn là chưa đến ba ngày. Ba ngày, chính là lúc thi lạp sinh ra nhiều nhất! Đào mộ dù sao cũng là chuyện thất đức tuyệt hậu, vì muốn giảm bớt sự áy náy trong lòng cùng cảm giác tội lỗi, Nhất Sơ đầu tiên là đốt vàng mã, phổ độ vong hồn, khi được đối phương ‘đồng ý’ mới cùng tôi đào mộ phần ra.

Chúng tôi rất nhanh đã đào được một cái quan tài, quan tài rất mỏng, cũ nát, hẳn là loại giá rẻ nhất. Người chôn ở chỗ này đa số đều không có tiền mua mộ địa, thậm chí là cả người ở thôn khác không thể hoả táng, cho nên quan tài mỏng cũng không có gì kỳ quái. Nhưng khi tôi cậy nắp quan tài ra, nhìn thấy người nằm bên trong, tôi vô cùng kinh hãi…

Ở bên trong là một thiếu nữ xinh đẹp như hoa, mang theo rất nhiều vàng bạc trang sức quý giá. Thiếu nữ này mặc dù chết đã ba ngày, nhưng dung mạo vẫn không có biến hóa lớn, sắc mặt tái nhợt, nét mặt an tường, nếu không phải bụng bị thi khí làm cho căng phồng, thậm chí sẽ làm người ta ngộ nhận là nàng đang ngủ thiếp đi. Đây xem ra là con nhà giàu a, tuổi trẻ như vậy sao lại chết? Hơn nữa còn táng ở nơi này?

Điều này khiến tôi nhớ tới một vụ bắt cóc gần đây, vốn là con gái một ông chủ nhà máy xi măng nào đó bị bắt cóc, mất tích mấy ngày không thấy tăm hơi… Thiếu nữ này không phải là người bị bắt cóc chứ? Chỉ là thiếu nữ đáng thương, xinh đẹp như vậy mà ngọc vẫn hương tiêu… Tôi đã nhìn thấy ảnh chụp lúc nàng còn sống, so ra thì bớt đi nét hồng hào nhưng lại xinh đẹp thời thượng hơn nhiều.

“Mau động thủ!” Nhất Sơ thúc giục “Giúp ta khiêng nàng ra lấy thi lạp.” Tôi thở dài, thầm xin lỗi. Sau đó tôi cùng Nhất Sơ khiêng thi thể thiếu nữ ngoài, Nhất Sơ bảo tôi lột sạch nửa người trên của nàng… Trong lòng tôi phiền muộn, khinh nhờn thi thể là điều tôi thống hận nhất, không ngờ lại có một ngày tôi lại làm như vậy. Theo lệnh Nhất Sơ, tôi rất mau đã lột sạch sẽ nửa người trên thi thể.

Làn da của nàng đã sớm không có huyết sắc, ảm đạm vô quang, nhưng đường cong vẫn rất mê người, có lồi có lõm. Đáng chết, tôi mắng mình một câu, đến lúc nào rồi mài còn có thể đi thưởng thức đường cong thi thể! Tôi và Nhất Sơ dùng chủy thủ, thận trọng lấy thi lạp ngưng tụ bên ngoài thân xác cho vào một cái túi nhựa, chốc lát đã đủ một túi nhỏ. Sau đó tôi mặc lại quần áo cho thi thể, khiêng lại vào trong quan tài, đậy nắp quan tài, vùi đất chôn.

Mặc dù mặt trời đã lên nhưng nơi này vẫn đầy một tầng âm khí mông lung, làm cho người ta nhìn không rõ. Lúc trở về, tôi trong lúc vô tình cảm giác được sau lưng như có người nhẹ giọng khóc nỉ non, quay đầu nhìn lại làm tôi sợ đến tê cả da đầu. Bên cạnh mộ phần có một thiếu nữ đang quỳ. Thiếu nữ ăn mặc rất hoa lệ, nhưng trên mặt lại bi thương nức nở, toàn thân bao phủ một tầng sương mù màu đen.

Kia rõ ràng là thi thể trong quan tài vừa rồi a! Tôi không nhịn được toàn thân run run. Nhất Sơ giải thích cho tôi, vong hồn thiếu nữ là hắn thả ra, vừa rồi hắn và thiếu nữ đã thỏa thuận, Nhất Sơ có thể từ lấy thi lạp trên người nàng nhưng bù lại phải giải khai phong ấn hồn phách thiếu nữ, thả nàng ra tìm hung thủ giết người để báo thù… Tôi biết, có người sắp gặp xui xẻo!

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297