Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 176
Phần 176

Người này giống như cao thủ võ lâm, múa Thiên Lang Tiên tạo ra tiếng gió vun vút, chúng tôi không kịp ứng phó, Tiểu Nguyệt nói:

“Trương ca, mau nghĩ biện pháp a!”

“Còn có thể nghĩ biện pháp gì, chạy trốn thôi.”

Tôi nhớ tới Lý mặt rỗ còn đang ở trong phòng, nhìn hắn gọi vài tiếng lại không có ai trả lời, lúc này tôi mới ý thức được hắn đã bò ra ngoài cửa sổ chạy trốn. Một thoáng chậm trễ, tôi lại ăn mấy roi, đau đến nhe răng trợn mắt, tôi nhanh chóng ôm Tiểu Nguyệt chạy đi.

Chúng tôi mới vừa chạy ra sân, chỉ nghe thấy một tiếng hô, người đeo mặt nạ nhảy lên tường viện, roi vụt về phía tôi, mục tiêu của hắn tựa hồ chỉ có tôi.

“Chia ra mà chạy!”

Tôi nói với Tiểu Nguyệt.

“Không được, muội không thể bỏ huynh lại.”

Tiểu Nguyệt vội vàng nói.

“Nàng đi tìm người giúp, chỉ bằng vào hai chúng ta không đối phó được hắn!”

Tôi nói, Tiểu Nguyệt đáp ứng một tiếng, chạy vào một ngõ nhỏ khác.

Tôi tận lực tìm hẻm nhỏ mà chạy, người đeo mặt nạ vung roi không ngừng, vẫn luôn chạy trên nóc nhà đuổi theo không bỏ, so với trong phim võ hiệp còn kích thích hơn. Tôi chạy không nổi nữa, người kia vèo một tiếng nhảy xuống phía trước tôi, roi trong tay như rắn uốn lượn lao tới, tôi theo bản năng mà đưa tay chặn lại, đã bị roi cuốn chặt hai tay. Tôi cũng là người dùng roi, biết hắn định làm gì, hắn muốn lôi tôi ngã xuống đất. Tôi lập tức liền dùng chân dẫm lên Thiên Lang Tiên, sau đó cởi chỗ roi quấn trên cổ tay, nhanh chóng chạy ngược lại.

Người kia vung roi hung hăng quất vào sau lưng tôi, tôi đau đến muốn chửi mắng một trận. May mà tôi mang roi theo, nếu là một thanh đao, không biết đã chết bao nhiêu lần… Lúc này điện thoại rung lên, Tiểu Nguyệt gọi tới nói:

“Trương ca, mau chạy về phía đông trấn, đã chuẩn bị như huynh nói.”

Tôi tinh thần hăng hái chạy về phía Đông, thấy nơi đó có rất nhiều người mặc giáp trụ cổ trang, tay cầm đao thương kiếm kích, đương nhiên đều là đạo cụ. Trên mặt đất còn cắm một thanh kiếm đạo cụ, tôi vòng qua thanh kiếm kia, bởi vì phía dưới là bẫy rập.

Tổ trưởng Từ của tổ đạo cụ và Tiểu Nguyệt đứng dưới một thân cây, kết nối điện thoại với một cái loa, thấy tôi chạy tới thì vội vàng gọi. Lúc này người đeo mặt nạ đuổi sát tới thấy nhiều người như vậy lập tức đứng lại.

“Bật nhạc!”

Tôi kêu lên. Tổ trưởng Từ mở loa, lập tức vang lên âm nhạc hùng tráng, đó đúng là Lan Lăng Vương nhập trận khúc. Đây là thứ mà Lan Lăng Vương rất quen thuộc, người đeo mặt nạ quả nhiên có phản ứng, hắn vứt roi ôm đầu nửa quỳ trên mặt đất, dường như rất thống khổ đau đớn.

“Sát!”

Những người mặc áo giáp cùng nhau hô to, người đeo mặt nạ bị kích thích, đi tới chỗ thanh kiếm cắm trên mặt đất, vừa đi tới gần cả người đã rơi xuống.

“Mau bắt lấy hắn!”

Tổ trưởng Từ hô một tiếng, mọi người ném vũ khí, căng một cái lưới lớn chạy tới, đè lên trên bẫy rập. Người kia muốn nhảy ra lại bị lưới bó lại, nằm trên mặt đất không ngừng giãy giụa, mấy người bổ nhào vào hắn cũng không giữ được.

“Tháo mặt nạ của hắn ra!”

Tôi vừa nói vừa chạy tới, chỉ thấy hai người đè lên người kia kêu thảm bay qua bên cạnh, Lan Lăng Vương rốt cuộc cũng một danh tướng, sức mạnh kinh người. Liên tiếp có người bị ném văng ra, chỉ nghe thấy tiếng xôn xao, người đeo mặt nạ xé rách lưới, tôi nhặt Thiên Lang Tiên lên, thầm niệm khẩu quyết, roi vung lên giữa không trung phát ra tiếng vang vù vù, từ phía sau cuốn lấy cổ người kia. Hai tay hắn bắt lấy roi đi về phía trước, tôi muốn cùng hắn đối kháng, lại bị hắn kéo đi, hai chân tôi kéo lê trên mặt đất tạo ra hai rãnh sâu, sức lực này quả thực không phải là của con người.

“Tháo mặt nạ ra, đừng thất thần nữa!”

Tôi khàn cả giọng quát. Mọi người không ai dám lên, nhặt trường côn binh khí trên mặt đất đi tới chĩa vào người kia, người đeo mặt nạ bị chọc giận, rắc một tiếng vặn gãy mấy cây trường mâu. Nhân lúc này, tôi buông roi từ phía sau xông tới gỡ mặt nạ của hắn, mọi người nhìn thấy gương mặt thật của hắn thì sợ tới mức nghẹn họng nhìn trân trối, người kia đúng là Dịch Tỷ. Mặt nạ vừa bị tháo ra, Dịch Tỷ như không còn sức lực, ngã quỵ trên mặt đất.

“Sao lại là hắn?”

Tổ trưởng Từ kinh ngạc hỏi.

“Áo giáp trên người hắn lấy ở tổ đạo cụ sao?”

Tôi nói.

“Đúng vậy, vừa rồi Doãn tiểu thư tới tìm ta, ta vào kho hàng thấy quả nhiên thiếu vài thứ, ta rõ ràng đã khóa kỹ nhưng có người đã bẻ gãy khóa.”

Tổ trưởng Từ nói. Tôi hít sâu một hơi:

“Trước tiên trói hắn lại đã.”

Tôi nhìn tấm mặt nạ trên tay, đó là một gương mặt quỷ hung tợn, hai bên có dây có thể đeo lên tai. Mặt nạ lộ ra một cỗ sát khí mạnh mẽ, năm đó Lan Lăng Vương đeo nó phá trận giết địch, trên mặt nhất định dính không ít máu tươi.

Hơn nữa tướng sĩ Bắc Tề vừa nhìn thấy tấm mặt nạ này là biết Lan Lăng Vương tới, mặt nạ dần dần trở thành vật tượng trưng cho Lan Lăng Vương, ý nguyện đó vô hình chung đã tạo ra linh tính cường đại cho nó. Ý nguyện sẽ sinh ra một loại sức mạnh vô hình, tỷ như xá lợi tử, bản thân xá lợi tử chỉ là viên tro cốt hình thành sau khi hoả táng, nhưng bởi vì mọi người cho rằng nó là thánh vật nên nó đã trở thành thánh vật.

Mọi người ba chân bốn cẳng mà trói Dịch Tỷ lại, lúc này Tiểu Tống thở hổn hển chạy tới nói:

“Trương tiên sinh, hạ thủ lưu tình!”

“Tới đúng lúc, ngươi giải thích cho ta xem, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra!”

Tôi cười lạnh nói. Lúc này mọi người đã chứng kiến, hắn cũng không thể chống chế, chỉ ấp úng nói:

“Kỳ thật tấm mặt nạ này là ngày đó ta nhặt được trong hồ nước, Tiểu Dịch thấy nó thì rất thích, ta liền đưa cho hắn.”

“Khi nào thì các ngươi phát hiện ra nó có tác dụng đặc biệt?”

Tôi hỏi.

“Sau lần đầu tiên quay thử, vai nam chính bị người ta đoạt mất làm Tiểu Dịch giận dỗi! Người có được vai diễn đó còn khoe mẽ, nói với đoàn làm phim rằng kỹ năng diễn xuất của Tiểu Dịch kém cỏi, không phải nam nhân. Lời đó truyền tới tai Tiểu Dịch, hắn tức giận không chịu nổi, các ngươi cũng biết lòng tự trọng của Tiểu Dịch rất lớn, không chấp nhận được điều đó.”

“Sau đó thì sao?”

Tôi hỏi.

“Vào đêm diễn viên kia gặp tai nạn giao thông bị gãy chân, Tiểu Dịch lặng lẽ nói với ta tấm mặt nạ này có sức mạnh thần kỳ, sau đó hắn lại mang theo mặt nạ đi quay thử lần thứ hai, lập tức được chấp nhận, hắn càng tin tưởng đến thần hồn điên đảo. Nhưng ta cảm thấy chuyện tốt tới quá dễ dàng, khuyên hắn nên dừng tay nhưng hắn không nghe, lúc quay phim nhất định phải mang trên người, hắn nói không có nó thì hắn không tự tin. Người trong cuộc thì mê muội, người ngoài cuộc lại tỉnh táo, ta phát hiện từ khi có tấm mặt nạ này, hắn đã vọng tưởng rằng bản thân vô cùng lợi hại…”

Tiểu Tống thật thà nói.

Tôi đã hiểu ra, tấm mặt nạ này có thể cho người ta tự tin, tự tin quá thì thành tự phụ, không chấp nhận kẻ khác nghi ngờ năng lực của mình. Một khi có người nghi ngờ chủ nhân của mặt nạ, nó sẽ làm cho người kia xảy ra việc ngoài ý muốn, tỷ như diễn viên đóng vai nam chính lúc ban đầu và diễn viên phụ chiều nay.

Tiểu Tống còn nói thêm:

“Ta sợ mặt nạ sẽ có ảnh hưởng không tốt với Tiểu Dịch, cho nên đã khuyên nhủ hắn, khi không đóng phim thì giao cho ta bảo quản. Chuyện này vốn dĩ chỉ có hai chúng ta biết, ta không rõ các ngươi làm thế nào biết được chuyện này, trên đường về Tiểu Dịch tức giận vô cùng, nói nhất định phải xả ra ngụm ác khí này, liền đeo mặt nạ lên đến hù dọa các ngươi.”

“Hù dọa, thế này cũng gọi là hù dọa?”

Tôi cười lạnh.

“Hắn vốn là muốn như vậy, nhưng ta không ngờ sự tình sẽ trở thành thế này…”

Hắn thở ngắn than dài nói. Tôi cả giận nói:

“Hắn sử dụng nó quá thường xuyên, đã bị sức mạnh của mặt nạ ăn mòn nội tâm, ngươi làm người đại diện thế nào vậy?”

Hắn có chút xấu hổ nói:

“Thường ngày ta đối với Tiểu Dịch đều là nói gì nghe nấy, ta chỉ hy vọng hắn được vui vẻ.”

Tôi thấp giọng hỏi:

“Bởi vì ngươi thích hắn đúng không?”

Hắn kinh ngạc há miệng thở dốc, tôi vội vàng an ủi hắn:

“Yên tâm đi, xét đến danh dự của Dịch Tỷ, ta tuyệt đối sẽ không nói bậy.”

“Nhưng làm sao ngươi biết?”

Hắn buồn bực hỏi.

“Việc trên người ngươi có mặt nạ còn không gạt được ta, chút chuyện này mà có thể giấu diếm được ta ư?”

Tôi cười thần bí. Hắn thập phần bội phục nói:

“Trương tiên sinh, ngài quả thực là cao nhân, xin ngài cứu Tiểu Dịch!”

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297