Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 203
Phần 203

Trên đường tôi nói suy đoán của mình cho Lý mặt rỗ và Lưu cục trưởng, Lý mặt rỗ nói:

“Nếu Chu Phùng Xuân chết rồi thì làm sao đây?”

“Đó là do mệnh hắn không tốt, chúng ta đến nhà hắn, hắn lại dám mắng chúng ta.”

Lưu cục trưởng tức giận mắng, nhưng lại lộ ra sự quan tâm với Chu Phùng Xuân, rốt cuộc tôi đã thấy bóng dáng của cảnh sát trên người hắn.

“Hắn đã chết, chúng ta cũng chỉ có thể điều tra từ thi thể 3 người kia, nếu hắn chưa chết thì…”

Nói tới đây tôi dừng một chút, lạnh lùng nói:

“Người chính là do hắn giết!”

Không sai, tuy rằng đến bây giờ tôi vẫn chưa thấy rõ bóng đen có bộ dáng gì, nhưng từ việc hắn cầm một thanh bảo đao là có thể phán đoán đó là âm linh. Quỷ không có binh khí, có binh khí tất là âm linh, mà binh khí bọn chúng sử dụng phần lớn chính là bản thân âm vật, tựa như lúc trước âm linh Lữ Bố sử dụng Phương Thiên Họa Kích vậy. Mà âm linh nhất định là cùng tồn tại với con người. Sở dĩ Chu Phùng Xuân còn sống rất có khả năng là hắn và âm linh có một sự kết hợp nào đó. Hoặc là bọn họ có tính cách giống nhau, còn không nữa thì là có thể là vì mang đến lợi ích cho đối phương!

Cho nên Chu Phùng Xuân nhất định không phải người tốt, lần này để tránh bị phát hiện, chưa vào thôn tôi đã bảo Lưu cục trưởng dừng xe, sau đó bảo bọn họ đừng đến gần quá, một mình tôi chạy đến nhà Chu Phùng Xuân, sau đó trèo lên tường vây. Vốn định quan sát tình huống trong phòng, không ngờ vừa chạm vào tường đã cảm thấy hai tay dính dính. Tôi lấy điện thoại ra soi, thình lình phát hiện trên tường vây dính đầy máu, đây khẳng định là vừa rồi mới xuất hiện, lúc trước chúng tôi tới vẫn chưa có.

Tôi đột nhiên có một dự cảm bất tường, nhảy vào sân, vội vã mở cửa nhà Chu Phùng Xuân, bật đèn. Ngay sau đó, tôi thấy trên giường chăn đệm dính đầy máu tươi, tới gần thì trên tường và dưới đất đều là thịt nát, có cả nội tạng. “Oẹ!” Tôi chỉ cảm thấy dạ dày quặn thắt, nhịn không được nôn khan một tiếng. Lúc này Lý mặt rỗ và Lưu cục trưởng cũng đuổi tới, thấy tình cảnh trong phòng, sắc mặt đại biến, ngay sau đó đồng thời cùng quỳ xuống mà nôn ói.

Nôn cả nửa ngày, Lý mặt rỗ mới lau khóe miệng, sắc mặt trắng bệch hỏi:

“Trương gia tiểu ca, con mẹ nó cũng quá dọa người đi? Nếu không chúng ta…”

Hắn còn chưa dứt lời, nhưng ý nói không muốn quản chuyện này nữa đã rất rõ ràng, âm vật có thể giết người thì chúng tôi không trêu chọc nổi. Ngay cả Lưu cục trưởng cũng không chịu được, khóe miệng run rẩy nói:

“Nếu không thì cứ kết thúc vụ án như vậy đi? Nghi phạm Chu Phùng Xuân sợ tội tự sát, ở trong nhà châm bình gas…”

“Đủ rồi!” Lưu cục trưởng nói còn chưa nói xong, đã bị tôi cắt lời, mắt tôi đỏ lên chỉ vào hai người bọn họ mắng:

“Đến lúc này rồi các ngươi còn chưa nhìn ra sao? Thứ này giết người căn bản không phân xanh đỏ đen trắng, chúng ta chỉ tới nhìn một chút đã bị đuổi giết tới cục cảnh sát. Nếu là những người khác thì sao? Không giải quyết thứ này thì cả tiểu huyện thành không biết phải chết bao nhiêu người.”

Nói xong, tôi chỉ cảm thấy lửa giận trên người được phát tiết ra, ngồi bệt dưới đất, hữu khí vô lực nói:

“Việc này các ngươi đừng can dự, để mình ta xử lý! Thứ đó quả thật rất khó đối phó, các ngươi không cần phải mạo hiểm.”

“Nói nhảm, có khi nào ta lại bỏ rơi ngươi?”

Lý mặt rỗ bỗng nhiên tiến lên vỗ vai tôi:

“Ta nói thế nào cũng coi như là huynh đệ của ngươi, ngươi và Tiểu Nguyệt còn chưa kết hôn, ta phải thay ngươi suy xét.”

Tôi sửng sốt, nhìn hắn nhất thời không biết nói gì. Lý mặt rỗ nhếch môi cười nói:

“Nếu ngươi muốn nhúng tay vào, huynh đệ theo ngươi là được.”

“Xin lỗi, ta bị cảnh tượng vừa rồi dọa. Nhưng nếu các ngươi không sợ, trên đầu ta có quốc huy còn sợ cái lông gà gì?”

Lưu cục trưởng móc súng ra, cắn răng mắng:

“Làm thịt hắn!”

Tôi nhìn bọn họ, ngây ngốc cười. Một lát sau, Lưu cục trưởng gọi người tới nhặt xác, sau đó chuẩn bị đưa chúng tôi về ngủ một giấc, tỉnh dậy sẽ tới xem mộ của 3 người chết khi trước. Kết quả mới ra khỏi nhà Chu Phùng Xuân đã thấy có người lén lút trốn một góc, nhìn thấy chúng tôi thì bỏ chạy. Tiếng bước chân rất nặng, hiển nhiên hắn là người! Tôi và Lý mặt rỗ có thể sống đến bây giờ hoàn toàn là dựa vào tốc độ phản ứng, một giây sau đã đuổi theo giữ được hắn.

“Tiểu Am Thuần (chim cút nhỏ), nửa đêm ngươi đến đây làm gì?”

Lưu cục trưởng thấy rõ diện mạo đối phương thì cất súng đi, sau đó nói với tôi đây là người trong thôn, ngày thường hay trộm cắp, cho nên người trong thôn gán cho hắn một ngoại hiệu là Tiểu Am Thuần. Hắn bản tính không xấu, hẳn là không có vấn đề gì. Hắn do dự nửa ngày mới ấp a ấp úng nói:

“Vừa rồi ta tìm chỗ đi tiểu, nhìn thấy Chu đại ca đi ra ngoài, liền muốn nhân lúc nhà hắn không có ai vào trộm chút đồ trả nợ cờ bạc.”

Tôi nghe xong thì sửng sốt, Chu Phùng Xuân đã đi ra ngoài, vậy mớ thịt nát trong phòng là ai? Tiểu Am Thuần nói xong thì nhân lúc chúng tôi không chú ý đã bỏ chạy nhanh như chớp, tám phần là sợ bị tóm đến cục cảnh sát, Lưu cục trưởng căn bản không có sức quản hắn, thần sắc hoảng loạn hỏi tôi rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Lý mặt rỗ nuốt nước miếng, quay đầu nhìn nhà của Chu Phùng Xuân, sợ tới mức có chút nói không nên lời.

Máu trên tường vây và phòng ngủ đều rất mới, thi thể bị nát bên trong không nghi ngờ gì là mới bị giết, tôi nghĩ rồi quyết định bắt Chu Phùng Xuân trước, lần này xem hắn giảo biện như thế nào! Dù sao đã hạ quyết tâm ngả bài với hắn, tôi bảo Lưu cục trưởng nghênh ngang lái xe đi tìm, không ngờ đường xi măng trong thôn chỉ làm một nửa, ra ngoài thôn lại là đường đất. Lưu cục trưởng không chú ý đã lái xe vào con mương, thân xe nghiêng đi, suýt nữa lật ngửa.

Tôi đang chuẩn bị đi xuống đẩy xe, lại thấy ở trong ruộng ngô bên cạnh phát ra tiếng xôn xao! Ngô ngoài ruộng đã sớm thu hoạch, qua một mùa thu gió táp mưa sa, lá cây đã rụng gần hết, tôi nhìn qua, liếc mắt đã trông thấy có người quay lưng về phía chúng tôi đang trốn tránh bên trong, len lỏi chạy trong ruộng ngô.

“Chu Phùng Xuân, đứng lại!”

Tôi theo bản năng mà hô lên, bởi vì đêm tối ngoại trừ hắn sẽ không có ai khác ở đây.

Hắn nghe thấy thì đột nhiên ngừng lại, sau đó nhanh chân chạy đi, cũng may gần đó tương đối trống trải, không bao lâu sau chúng tôi đã đuổi tới, lại phát hiện người này là Tiểu Am Thuần. Lưu cục trưởng đã 4…

5 chục tuổi, trải qua một phen lăn lộn như vậy, thở hổn hển mắng:

“Tiểu Am Thuần, con mẹ nó ngươi có phải là muốn ngồi tù không?”

“Không dám, không dám, Lưu cục trưởng ngài muốn làm gì a?”

Tiểu Am Thuần ngoài miệng thì nói, đôi tay lại như cố ý như vô tình đưa ra sau lưng.

Tôi cẩn thận quan sát một chút, sau đó trong lòng nhảy lên, la lớn:

“Cẩn thận!”

Vốn dĩ Lý mặt rỗ muốn đi tới nhưng nghe tôi kêu lên lập tức cảnh giác, Lưu cục trưởng cũng rút súng ra, ngay cả Tiểu Am Thuần cũng đầy nghi hoặc nhìn tôi.

“Ngươi rốt cuộc là ai!”

Tôi đi đến trước mặt Tiểu Am Thuần lạnh giọng quát, trong tay đã nắm chặt linh phù. Vừa gặp hắn tôi đã cảm thấy không đúng, sau khi đi ra khỏi nhà Chu Phùng Xuân, chúng tôi lập tức lên xe đuổi theo hướng này, Tiểu Am Thuần không có lý do gì đi sau mà lại đến trước chúng tôi đi vào ruộng ngô, bản thân điều này đã rất khả nghi.

Huống chi vừa rồi lúc tôi phát hiện hắn, y phục trên người tiểu tử này không giống lúc nãy, hắn khẳng định có vấn đề! Lưu cục trưởng nghe tôi nói xong, rất nhanh đã kịp phản ứng, trực tiếp dí súng lên trán Tiểu Am Thuần hỏi:

“Ngươi rốt cuộc là kẻ nào?”

Tiểu Am Thuần thấy súng trên đầu lập tức luống cuống, thịch một tiếng quỳ rạp xuống, dập đầu không ngừng:

“Lưu cục trưởng, người không phải do ta giết, thật sự không phải do ta giết…”

Lúc này tôi mới chú ý thấy sau lưng hắn là một ví tiền căng phồng dường như có không ít tiền mặt. Mở ra thì phát hiện bên trong có chứng minh thư của Chu Phùng Xuân, hiển nhiên là đã bị tên này trộm đi.

Hắn không ngừng dập đầu cầu xin chúng tôi tha cho hắn, trong ánh mắt vô cùng sợ hãi, hơn nữa tôi chú ý thấy khi hắn nói chuyện thân mình run rẩy kịch liệt.

“Trương gia tiểu ca, có thể nào lầm rồi không, ngươi thấy tiểu tử này giống như là giả vờ sao?”

Lý mặt rỗ có chút xem thường Tiểu Am Thuần, bĩu môi hỏi. Tôi không nói gì, đứng tại chỗ hít một hơi, rồi sau đó nhắm mắt lại hướng về phía Tiểu Am Thuần đứng mà cảm nhận, mơ hồ thấy trước mắt ba ngọn dương hỏa đang cháy hừng hực, điều này cho thấy Tiểu Am Thuần không có vấn đề.

Tôi nhẹ nhàng thở ra, mở to mắt ý bảo Lưu cục trưởng và Lý mặt rỗ không cần lo lắng, rồi sau đó hung hăng trừng mắt nhìn Tiểu Am Thuần nói:

“Ngươi tốt nhất nói thật đi, bằng không sẽ coi như phạm tội giết người, rõ chưa?”

“Rõ rồi, rõ rồi…”

Tiểu Am Thuần liên tục gật đầu, lúc này mới ấp a ấp úng nói ra.

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297