Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 213
Phần 213

Tôi chú ý nhớ rõ này vị trí căn nhà này, sau đó nhìn không chớp mắt vào đó. Rất nhanh đã có một nữ nhân mặc áo ngủ chạy ra, thần sắc hoảng loạn đi tìm bảo vệ. Đây tám phần là vợ Chu Thiên, tôi lập tức từ tiệm net đi ra. Không chờ cô ta đi tới bốt bảo vệ, tôi trực tiếp chắn trước mặt cô ta, hỏi chồng cô ta có phải là vợ của Chu Thiên hay không? Cô ta nghe xong thì sửng sốt, tiếp đó như bắt được cọng rơm cứu mạng hỏi:

“Chẳng lẽ ngươi chính là cao nhân mà Chu Thiên nói.”

“Mau nói xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Sau khi xác định thân phận cô ta, tôi vội kéo cô ta chạy vào khu biệt thự, vừa chạy vừa hỏi. Cô ta thanh âm run run nói:

“Ta đang ngủ đột nhiên nghe thấy tiếng khóc, tựa như có người khóc ở bên cạnh, mở mắt ra thì phát hiện Chu Thiên đang khóc. Anh ấy như biến thành người khác, khiến cho ta có cảm giác xa lạ.”

“Nói vào trọng điểm!”

Khi tới gần cửa phòng tôi đã nghe rất rõ tiếng khóc bên trong, hạ giọng nói. Nữ nhân này liên tục gật đầu nói:

“Chu Thiên bị mấy thứ dơ bẩn quấn lên, khi còn chưa mất ý thức đã bảo ta tìm ngươi cầu cứu.”

“Biết rồi, đừng lo lắng.”

Tôi móc ra Thiên Lang Tiên giấu sau lưng, tiếp đó bảo cô ta mở cửa. Vào nhà tôi liếc một cái đã thấy Chu Thiên đang lăn lộn trong đại sảnh, lúc này tròng mắt của hắn đã biến mất, hốc mắt trống không đầy máu tươi. Cô gái kia thấy vậy thì hét lên, sau đó ngồi bệt dưới đất run rẩy. Chu Thiên nghe thấy thanh âm thì bỗng nhiên ngồi dậy, hung tợn mắng:

“Mụ vợ thối, còn kêu nữa lão tử sẽ giết ngươi!”

Nói xong hắn lại ôm mắt lăn lộn, coi tôi như không khí. Cô gái lập tức bịt miệng, nước mắt lưng tròng nhìn tôi.

Tôi chỉ chỉ ra ngoài cửa ý bảo cô ta đi ra ngoài trước, khi cô ta đi rồi tôi chậm rãi đi về phía trước, Chu Thiên trước sau vẫn làm như tôi không tồn tại.

“Ngươi rốt cuộc là thứ gì? Vì sao phải quấn lấy hắn?”

Tôi ánh mắt lạnh băng nắm chặt Thiên Lang Tiên, muốn dọa thứ bám lên người Chu Thiên. Nào biết âm linh không trúng kế, nó chi phối thân thể Chu Thiên bò tới trước mặt tôi, dùng đầu lưỡi liếm máu tươi chảy ra từ hốc mắt, trào phúng nói:

“Ngươi không phải là đối thủ của ta…”

“Có phải là đối thủ hay không, phải đánh mới biết!”

Nếu nó không muốn nói chuyện với tôi, vậy chỉ có thể đối cứng.

Tôi hét lớn một tiếng lấy thế sét đánh không kịp bưng tai mà vụt Thiên Lang Tiên. Một roi này vụt lên cổ Chu Thiên, hắn hét thảm một tiếng, thân mình đột nhiên bắn ra xa 2 mét, quỳ rạp trên mặt đất không có động tĩnh. Ngay sau đó tôi cảm giác sau lưng bỏng rát, quay đầu lại thì kinh ngạc phát hiện phía sau xuất hiện một cỗ sương mù màu đỏ, đang không ngừng khoan sâu vào thân thể tôi. Xem ra cảm giác đau đớn đến từ làn sương đỏ này, tôi lập tức móc trong túi ra muối tinh đã chuẩn bị trước ném đi, một trận tiếng vang xèo xèo xuất hiện, làn sương đỏ tan đi, nhưng sau lưng lại có cảm giác đau đớn.

Làn sương đỏ như là cố ý trêu đùa tôi, bất luận tôi quay mặt về hướng nào, nó đều xuất hiện ở sau lưng tôi, dần dần động tác của tôi chậm lại, một cỗ hàn ý từ trong lòng truyền đến. Tôi nhịn không được hắt xì một cái, hiểu rõ làn sương đỏ đang chậm rãi ăn mòn dương khí của tôi! Nếu nó thực hiện được, chỉ sợ tôi sẽ phải chôn thân ở đây. Tôi đang vắt óc nghĩ cách chống đỡ thì làn sương lại đột nhiên đổi hướng, quanh người tôi khắp bốn phương tám hướng đều xuất hiện ra sương đỏ cuồn cuộn.

Chúng tựa như dây thừng quấn lên nhau, dệt thành một cái lưới kín không kẽ hở vây chặt tôi. Lúc trước khi ở căn nhà gỗ của bà lão, âm vật chính là đối phó với gỗ tử đàn như vậy. Chiêu này vô hiệu với gỗ tử đàn nên mới cái rương mới lay động liên tục, còn tôi mà ngạnh cứng thì chỉ có đường chết. Đại não tôi nhanh chóng xoay chuyển, thừa dịp tầm mắt còn chưa bị sương đỏ hoàn toàn che khuất, thấy dưới cửa sổ có một chậu cây xương rồng, lập tức nảy chủ ý. Xương rồng là loại cây hấp thu bụi bặm, tinh lọc không khí, trong cơ thể tràn đầy dương khí, dùng để loại bỏ những thứ dơ bẩn và âm khí rất thích hợp.

Tôi vội vàng lăn trên mặt đất đến bên cạnh chậu cây, nhấc lên dùng toàn lực ném xuống đất, chậu cây xương rồng lập tức vỡ tan làm vô số mảnh nhỏ. Tôi nhanh chóng nhặt một miếng không có gai vào miệng, vị đắng lan tỏa, sinh ra một cỗ nhiệt lượng. Nhiệt lượng truyền khắp toàn thân, tôi cảm thấy cả người nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cảm giác đau đớn do sương đỏ ăn mòn trên người cũng biến mất hơn phân nửa. Thấy được uy lực của xương rồng thì tôi đã tin tưởng hơn nhiều, mỗi khi cỗ nhiệt lượng sắp biến mất tôi lại tìm một miếng xương rồng không có gai cho vào miệng nhấm, dần dần làn sương đỏ đã loãng đi.

Bỗng nhiên, sương mù tụ thành một đường, chậm rãi di động trước cửa, nhìn có vẻ nó đã không chống đỡ nổi muốn chạy trốn. Tôi đâu thể bỏ lỡ cơ hội này? Lập tức xông tới dùng Thiên Lang Tiên mạnh mẽ vụt tới. Mỗi roi tung ra làn sương đỏ lại phát ra tiếng khóc thê lương, mấy roi vụt xuống uy lực của Thiên Lang Tiên đã không còn, làn sương đỏ nhân cơ hội trốn mất. Tôi mau chóng tiến đến bên Chu Thiên kiểm tra, phát hiện hai mắt hắn đã khôi phục bình thường, nhưng sắc mặt rất khó coi, hiển nhiên đã bị thương không nhẹ.

Như vậy tuy rằng sẽ không mất mạng, nhưng sẽ giảm bớt thọ mệnh của hắn, tôi gọi vợ hắn vào phòng, bảo cô ta nấu một chén canh gừng cho Chu Thiên uống, còn tôi ngồi trong phòng khách nghỉ ngơi. Nếu âm linh đó gọi vợ Chu Thiên là mụ vợ thối, tôi nghĩ lúc sinh thời nó khẳng định là bị vợ mình đối xử tệ bạc, thậm chí vợ Chu Thiên cũng có thể từng như vậy. Đây là một manh mối! Nhưng nghĩ đến gia đình Chu Thiên và bà lão vẫn đang hòa thuận, không đến cùng đường tôi sẽ không dùng chiêu này.

Rất nhanh vợ Chu Thiên đã cho Chu Thiên uống canh gừng, tiếp đó cô ta cảm ơn tôi, còn hỏi tôi mấy thứ dơ bẩn có phải đã bị tiêu diệt hay không? “Khụ…” Tôi thiếu chút phun nước trong miệng ra, bất đắc dĩ giải thích:

“Thứ đó không đơn giản, vừa rồi có thể bắt nó rời đi đã là vạn hạnh, tiêu diệt nó thì không dễ dàng như vậy.”

Cô ta nghe xong thì sửng sốt, tiện đà nhìn Chu Thiên nằm trên giường như lợn chết, không đầu không đuôi hỏi:

“Tiên sinh, ngươi thấy ta có xinh đẹp không?”

“A?” Tôi khó hiểu nhìn cô ta.

Không ngờ cô ta nhẹ nhàng cắn môi, đột nhiên đứng dậy cởi nút thắt áo ngủ, lộ ra làn da tuyết trắng, sau đó bổ nhào vào người tôi, đôi môi mở ra hướng lên miệng tôi. Tất cả xảy ra quá nhanh, khi tôi kịp phản ứng thì chỉ nghe thấy tiếng thở nặng nề của chúng tôi. Rốt cuộc tôi cũng chỉ là một nam nhân bình thường, hơn nữa đã lâu không chạm vào người nữ nhân, ma xui quỷ khiến làm tôi hùa theo. Thấy tôi không từ chối, cô ta như được ủng hộ, không chờ nổi cởi bỏ đai lưng, hai tay vì kích động quá độ mà run rẩy.

Lúc này Chu Thiên nằm trên giường đột nhiên trở mình, tôi bỗng nhiên phục hồi tinh thần, đẩy cô ta ra, nhanh chóng niệm Đạo Đức Kinh, lúc này mới tỉnh táo lại. Cô ta không biết tôi đang làm gì, muốn nhào tới lần nữa, rên rỉ như điên cuồng:

“Cho ta có được không?”

“Đại tẩu, xin ngươi tự trọng!”

Lần này tôi kiên định, trực tiếp lao ra cửa, lạnh lùng nói:

“Ta tới nhà ngươi chỉ là để giúp các ngươi giải quyết âm vật, nếu ngươi còn như vậy ta sẽ lập tức rời đi.”

“Ai!” Vợ Chu Thiên nghe xong thì sửng sốt, sau đó thở dài, nước mắt rơi lã chã, khóc lóc hỏi:

“Có phải ngươi cảm thấy ta rất ti tiện hay không?”

Tôi nhìn cô ta không nói gì.

“Kết hôn nhiều năm như vậy nhưng hắn chưa từng làm ta thỏa mãn, thậm chí mỗi lần đều là ta chủ động. Hắn thật sự là một phế nhân, ta có thể làm sao đây? Ta cũng là người, ta cũng muốn nếm thử tư vị làm nữ nhân!”

Cô ta đột nhiên kích động, chỉ vào Chu Thiên rống lớn. Tôi không khỏi xấu hổ, nghĩ thầm tiểu tử này nhìn qua lưng hùm vai gấu, sao lại vô dụng như vậy? Nhưng tôi cũng không có lòng đi quản chuyện đời sống vợ chồng của bọn họ, tùy tiện nói vài câu rồi vào phòng nghỉ ngơi.

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297