Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 131
Phần 131

Lúc Tiểu Nguyệt mua cơm hộp về, tôi còn đang vừa tra thông tin trên máy tính vừa gọi điện cho người khác, nàng chờ tôi tắt máy mới hỏi:

“Trương ca, huynh gọi điện cho ai vậy?”

“Tác giả bài báo, số điện thoại ta tìm được trên mạng, nhờ họ cung cấp thông tin về nhân vật trong bài báo.”

Sau đó, tôi viết ra giấy tên thật, địa chỉ nhà và ngày sinh của nạn nhân thứ hai. Rất nhanh, thông tin của cả bốn người đã có, tôi xé tờ giấy bỏ vào trong túi, cầm lấy hộp cơm ăn mấy miếng.

Tôi tìm kiếm hai tác phẩm cuối cùng do nạn nhân viết trên mạng. Hai tác phẩm này đều rất không tồi, nhưng cuối cùng lại đột nhiên drop, bình luận của độc giả phía dưới toàn là mắng tác giả không có trách nhiệm, là tên thái giám tầm thường, khi biết được tác giả đã chết thì bình luận lại biến thành tiếc hận và vô số lời tiếc nuối. Đây đại khái chính là nguyên nhân oan hồn bọn họ bị trói buộc.

Tôi nói ý tưởng này cho Tiểu Nguyệt, nàng kinh ngạc nói:

“Tác phẩm chưa viết xong, đây cũng là một loại oán niệm sao?”

“Đương nhiên, tuy rằng ta chưa tự mình thể nghiệm, nhưng loại cảm giác này nhất định là rất tiếc nuối, cây bút này đúng là thông qua oán niệm đó trói buộc bọn họ.”

Tôi giải thích.

“Đây là trùng hợp sao?”

Tiểu Nguyệt hỏi.

“Không, là cây bút này cố ý, tất cả đều chết khi tác phẩm sắp kết thúc.”

Tôi hít sâu một hơi nói.

“Nói cách khác, Mạnh Đông Dã chỉ cần viết kịch bản đến lúc sắp kết thúc thì hắn cũng sẽ chết?”

“Cứ nhìn trạng thái tinh thần và thể xác của hắn bây giờ thì rất có khả năng!”

Tôi lo lắng nói.

Tiểu Nguyệt quen biết tương đối rộng rãi, tôi bảo nàng giúp tôi liên hệ đến nhà xuất bản của nạn nhân, muốn xin bản thảo cuốn sách cuối cùng của bọn họ. Muốn hóa giải oán niệm của bọn họ, chỉ có một cách: Thay bọn họ kết thúc tác phẩm! Đây có thể coi là điều khó khăn nhất tôi muốn làm kể từ khi hành nghề tới nay, hơn nữa tôi cũng không thể làm được, phỏng chừng phải tìm người trợ giúp. Đêm nay tôi tính toán trước tiên phải làm phép trấn áp cây bút, ngăn chặn sức mạnh của nó, nó chậm hại Mạnh Đông Dã thêm mấy ngày thì tôi có thêm thời gian mấy ngày. Từ giờ đến tối còn mấy tiếng, tôi nói với Tiểu Nguyệt, nếu không có việc gì thì ra ngoài mà đi dạo, tôi ở lại trông coi, nàng lại nói không sao, muốn ở lại cùng tôi.

Tôi không có việc gì làm thì mở tiểu thuyết huyền huyễn kia ra đọc, Tiểu Nguyệt hỏi tôi:

“Trương ca, về hưu có định viết sách không? Muội cảm thấy huynh viết ra những việc đã từng trải qua, nhất định sẽ có không ít người yêu thích.”

“Để xem lúc có thời gian không đã, nếu mỗi ngày phải đưa con cả đi học, dạy con thứ viết chữ, thay tã cho con út, làm sao có thời giờ viết văn.”

Tiểu Nguyệt cười nói:

“Thật là tham, chính phủ chỉ cho sinh hai con, huynh còn định sinh mấy đứa?”

“Vậy thì hai đi, một nam một nữ, thế cũng được.”

Tôi sờ lên khuôn mặt Tiểu Nguyệt. Thấy bốn bề vắng lặng, sắc tâm của tôi lại phát tác, ôm Tiểu Nguyệt lên giường chuẩn bị tạo ra đưa con cả thì nàng ỡm ờ nói:

“Đang ở nhà người khác đấy, chú ý chút được không?”

“Không quan trọng, hắn ngủ như lợn chết rồi.”

“Vậy nói nhỏ một chút…”

Đang lúc chúng tôi củi khô lửa bốc, Lý mặt rỗ đã trở lại, chúng tôi nhanh chóng ngồi lại nghiêm chỉnh, giả như chưa có chuyện gì. Lý mặt rỗ xách theo cái túi lớn, mồ hôi đầy đầu nói:

“Trương gia tiểu ca, ngươi xem ta làm việc nhanh nhẹn không, hai tiếng đã có đủ.”

“Thật lợi hại, ngươi càng ngày càng biết cách làm việc…”

Tôi ngoài miệng khen có lệ một câu. Chúng tôi nói chuyện phiếm một hồi, đã tới 6 giờ tối, ba người thay phiên nhau đi ra ngoài ăn cơm. Trời dần dần tối đen, tôi bắt đầu chuẩn bị, lấy đồ vật trong túi ra ngoài, da sói, mực nước, máu gà trống, bút lông, tơ sợi, đuôi bò. Mạnh Đông Dã bị động tĩnh đánh thức, dụi mắt nói:

“Sao ta lại ngủ mất? Trương tiên sinh, đã bắt đầu rồi sao?”

“Đang ở chuẩn bị, ngươi ngồi đó là được.”

Mạnh Đông Dã hứng thú nhìn tôi bố trí trong phòng, trước tiên tôi châm lửa đốt đuôi bò, đem hun khói trong ngoài một lần. Đuôi bò là vật trừ tà không thường dùng, bởi vì nó dùng để xua đuổi ruồi muỗi, nên đuôi bò cũng có một chút tác dụng trừ tà, nhưng hiệu lực không bằng máu gà trống, Vạn nhân tiền. Oan hồn của bốn nhà văn không phảì là lệ quỷ, bởi vậy liền không cần những thứ có hiệu lực quá lớn như thế, nếu dùng đến sợ là làm bọn họ bị thương. Tôi hun khói trong phòng, chỉ có nhà vệ sinh là không hun, đợi lát nữa bốn quỷ hồn trong bút xuất hiện, bọn chúng tự nhiên sẽ trốn vào trong đó, một khi oan hồn bị tách ra, sức mạnh của cây bút sẽ suy yếu.

Sau đó tôi trộn lẫn máu gà trống và mực nước, vẽ một đại trận trong phòng khách, dùng sợi tơ buộc cây bút ở chính giữa nhà, trên mặt bôi đầy máu gà trống. Lại treo mấy cây bút lông sói bình thường xung quanh, sắp xếp theo phương vị, các sợi tơ đều có độ dài như nhau, chỉ có ở phương Khảm vị thì sợi tơ treo bút ngắn hơn một chút! Mạnh Đông Dã rất hiếu kỳ, ở bên cạnh hỏi tôi đang làm gì, tôi nhẫn nại giải thích với hắn. Toàn bộ đã chuẩn bị xong, tôi lấy tấm da sói, Mạnh Đông Dã hỏi tôi da sói có ích gì, tôi giải thích:

“Bút lông có hai loại, một là bút lông sói, một là bút lông thỏ! Bút lông sói kỳ thật đều là dùng lông chồn. Ta vừa rồi đã nhìn thử, cây bút này dùng lông thỏ, thỏ thì sợ sói, cho nên dùng tấm da sói này có thể tạm thời bảo đảm an toàn cho ngươi.”

“Có đạo lý!”

Mạnh Đông Dã gật đầu nói:

“Trước kia ta xem mấy vị đại sư đăng đàn làm phép đều là lung tung rối loạn, vốn cho rằng các ngươi làm lung tung, thì ra mọi thứ đều có đạo lý bên trong a, bội phục bội phục.”

Tôi cười nói:

“Vậy những gì ngươi viết có phải là viết lung tung không?”

“Đương nhiên không phải, tuy rằng cốt truyện là hư cấu, nhưng cũng phải hợp tình hợp lý mới được.”

“Nghề này của chúng ta này cũng giống thế, nên dùng cái gì không nên dùng cái gì, đều không thể tùy tiện.”

Tôi bảo hắn phủ da sói lên người rồi đi vào phòng ngủ, không gọi thì đừng ra ngoài.

Sau đó tôi ngồi xếp bằng trong phòng khách bắt đầu niệm chú, không bao lâu, tám sợi tơ treo bút bắt đầu rung lên, đèn điện trong phòng cũng không ngừng chớp tắt.

“Trương ca, trận pháp hoạt động rồi!”

Tiểu Nguyệt kích động nói. Tôi gật đầu, tiếp tục niệm chú, tám cây bút rung lên càng lúc càng mạnh, theo sau đó cây Sinh Hoa Diệu Bút cũng bắt đầu có phản ứng, nó không rung lên mà xoay tròn trái phải, tựa hồ tưởng muốn xoắn đứt sợi tơ trói buộc. Bản thân Sinh Hoa Diệu Bút cũng không phảì là âm vật cường đại, toàn bộ đại trận sẽ áp chế khí tràng của nó. Nếu đêm nay tất cả đều thuận lợi thì tôi tính toán sẽ bức bốn oan hồn ra sau đó trực tiếp trấn áp cây bút.

Rất nhanh, ở ngòi bút đã xuất hiện một giọt chất lỏng màu đen, trong khi nhỏ giọt chậm rãi hóa thành hình dáng nửa thân trên của một người, càng lúc càng lớn, cuối cùng oan hồn của nạn nhân thứ nhất đã chui ra từ trong ngòi bút… Oan hồn ngã trên mặt đất run rẩy vài cái rồi bò lên, giương nanh múa vuốt bổ về phía tôi, nhưng lại gặp phải một lá chắn vô hình, đập trái vỗ phải cả nửa ngày, cuối cùng mới theo phương Khảm vị mà chạy ra ngoài. Khi chạy trốn ra ngoài trận pháp, hắn bóp yết hầu như thể hít thở không thông, khói từ đuôi bò tỏa ra đối với nó giống như khí độc, cuối cùng hắn chạy loạn trong nhà rồi tiến về phía nhà vệ sinh.

Tôi giao cho Lý mặt rỗ một lá Địa Tạng Vương Bồ Tát Phù, bảo hắn đóng của nhà vệ sinh lại rồi dán lá phù lên, đợi lát nữa tôi bảo mở ra mới được mở. Lý mặt rỗ ừ một tiếng, lúc này oan hồn thứ hai đã chui ra. Nhưng hắn cũng không may mắn như oan hồn đầu tiên, ở trong trận pháp mê man cả nửa ngày vẫn không tìm được đường ra, cuối cùng không còn sức lực bị hút vào một cây bút lông bình thường. Tôi lập tức lấy cây bút đó xuống, ngâm vào ở dung dịch mực nước và máu gà, bảo Tiểu Nguyệt lấy trong túi ra một cây bút khác thế vào.

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297