Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 145
Phần 145

Thông thường thì ở những vùng nông thôn xa xôi đều có tập tục như vậy. Vì không để người nhà của bệnh nhân có bệnh nặng, hoặc là người nhà của bệnh nhân tâm thần làm liên lụy, bọn họ sẽ lựa chọn đưa bệnh nhân vào núi sâu tự sinh tự diệt. Tiểu nha đầu này còn nhỏ như vậy, nếu đưa vào trong núi thì chỉ có con đường chết! Ngô đại thẩm vừa nghe, lập tức tê tâm liệt phế mà khóc:

“Không được, đây là hy vọng sống sót duy nhất của hai vợ chồng già chúng ta, nếu đưa nó vào trong núi, hai chúng ta cũng không cần sống nữa.”

Trưởng thôn cau mày:

“Vậy ngươi nói làm sao bây giờ? Nó điên điên khùng khùng làm người khác bị thương thì sao đây.”

Ngô đại thẩm nói:

“Nó cho dù điên thật cũng không thể vào núi. Ta học lão Vương, trói nó lại cho tiện chăm sóc.”

Trưởng thôn thở dài nói:

“Ngươi và Lão Ngô đã bao nhiêu tuổi? Hai ngươi còn có thể sống được mấy năm? Hai ngươi mà chết, nó còn không phải chỉ có đường chết sao?”

Ngô đại thẩm chép miệng, không biết nên trả lời thế nào.

Tiểu nha đầu trong lòng Lão Ngô vẫn đang hắc hắc cười ngây ngô:

“Nàng lại gọi ta, các ngươi mau thả ta ra, ta phải đi, nàng đang chờ đến sốt ruột. Nàng còn khen ta đẹp, nàng muốn khuôn mặt của ta.”

Trưởng thôn nghe xong, nháy mắt sắc mặt đại biến:

“Các ngươi nghe đi, nó bắt đầu ăn nói khùng điên, nếu không đưa đi, toàn thôn chúng ta sẽ không có đường sống. Nếu các ngươi không thể hạ được quyết tâm, chúng ta liền họp toàn thôn!”

Cái gọi là họp toàn thôn, chính là từ mỗi hộ trong thôn chọn một người, bỏ phiếu giải quyết sự tình. Loại thói quen này vốn chỉ xuất hiện trước khi đất nước thống nhất, hiện giờ đã sớm bị loại bỏ. Lão Ngô nhìn tiểu nha đầu trong lòng, cắn răng gật đầu. Tôi không dám ở lại, lén trốn đi từ góc tường. Xem ra Vô Diêm Thôn đã từng xảy ra chuyện này, thậm chí cô gái điên điên khùng khùng có khả năng chính là người từng xảy ra chuyện lần trước. Chỉ là các thôn dân cố ý im lặng, bọn họ là không biết nên làm như thế nào hay là có ẩn tình khác?

Khi tôi trở lại ngôi nhà nọ, vừa lúc Vương lão đầu ra khỏi cửa, hắn cảnh giác nhìn tôi:

“Ngươi lại đi đâu vậy?”

Giọng điệu thập phần không có thiện ý. Tôi nhìn hắn khách khí nói:

“Ở trong phòng buồn chán quá, đi ra ngoài cho đỡ chán.”

“Đừng đi lung tung.”

Hắn cau mày, giọng nói vô cùng nghiêm khắc:

“Nơi này cũng không phải là điểm du lịch, không có việc gì thì ngươi ở trong phòng đi, nếu chụp ảnh xong rồi thì mau đi đi.”

Hắn nói xong thì quay đầu rời đi.

Tôi trở về phòng, phát hiện chỉ có Triệu Võ Dương, Lý mặt rỗ không biết đã đi đâu. Triệu Võ Dương vốn đang nằm trên giường, thấy tôi trở về vội vàng ngồi dậy:

“Thế nào, có phát hiện gì không?”

Tôi ừ một tiếng:

“Có một chút. Thôn này quả nhiên như ngươi nói, khắp nơi lộ ra vẻ cổ quái. Ta hoài nghi người trong thôn đều biết khu mộ địa có chuyện lạ, chẳng qua là mọi người đều im lặng, thậm chí cô gái điên điên khùng khùng này…”

Chưa nói xong, Lý mặt rỗ đã từ ngoài cửa lao vào:

“Có thu hoạch, có thu hoạch.”

Gương mặt vô cùng hưng phấn.

“Sao vậy?”

Tôi tò mò hỏi hắn.

“Ta vừa rồi nói chuyện phiếm với cô gái điên khùng, các ngươi đoán xem thế nào? Tuy rằng cô ta đã bị điên nhưng vẫn nhớ rõ chuyện trước kia. Ta hỏi cô ta lúc trước vì sao muốn lên núi chơi, cô ta nói là Tiểu Mai nhà trưởng thôn đưa cô ta cùng đi, còn nói trong núi có cảnh đẹp. Lúc sau ta hỏi lại, cô ta sợ tới mức run rẩy không dám nói. Ta nhìn bộ dáng mà đoán, đại khái là chuyện xảy ra sau đó rất đáng sợ, cho nên cô ta mới phát điên.”

Lý mặt rỗ đắc ý mà nháy mắt với tôi:

“Thế nào, có phải là phát hiện lớn không?”

Lại có liên quan đến trưởng thôn? Trưởng thôn cực lực muốn đưa người bị oán khí của Chung Vô Diệm mê hoặc đến núi sâu, rốt cuộc là đang che giấu cái gì? Tôi cảm thấy không thể chậm trễ nữa, bảo Lý mặt rỗ và Triệu Võ Dương cùng đi tới nhà trưởng thôn. Còn đang tổ chức họp, Lão Ngô ngồi ở chính giữa, có vẻ ủ rũ cụp đuôi. Những người khác đang bàn luận, ý kiến không thống nhất. Có người cảm thấy nên đưa tiểu nha đầu vào núi sâu, có người lại cảm thấy trong thôn ít người, nên lưu lại để nối dõi tông đường…

Khi bọn họ đang tranh luận, tôi đẩy cửa ra, thoải mái bước vào. Tất cả mọi người im miệng, trợn mắt há hốc mồm mà nhìn chằm chằm vào tôi. Vương lão đầu rõ ràng rất sửng sốt, vội vàng xông đến:

“Sao ngươi lại đến đây? Lăn trở về đi!”

Hắn vừa nôn nóng vừa tức giận, thậm chí còn đẩy chúng tôi ra ngoài. Trưởng thôn cau mày hỏi:

“Lão Vương, đây là chuyện gì? Bọn họ là ai?”

“Là người từ nơi khác tới thôn du lịch chụp ảnh…”

Không chờ hắn nói xong, tôi đã nói:

“Ta là một thương nhân, chuyên thu mua vật phẩm quỷ dị. Lần này tới Vô Diêm Thôn chính là vì nấm mồ hoang trong cấm địa của các ngươi.”

Bốn phía bất ngờ trở nên an tĩnh. Vương lão đầu mở to hai mắt, tay chỉ vào tôi:

“Ngươi… Ngươi…”

Trưởng thôn sửng sốt một lát, sau đó phục hồi tinh thần:

“Nơi này của chúng ta không có cấm địa cũng không có nấm mồ hoang gì cả, các ngươi mau cút xéo cho ta.”

Hắn càng như vậy, tôi càng cảm thấy hắn chột dạ. Tôi tâm bình khí hòa mà nhìn hắn cười cười:

“Trưởng thôn đại nhân, ta có một vấn đề muốn hỏi ngươi. Lúc trước khi con gái Vương thúc còn chưa bị điên, nghe nói là đi cùng Tiểu Mai nhà ngươi lên núi, có chuyện này không?”

Trưởng thôn bất mãn trừng mắt nhìn tôi:

“Chuyện này người trong thôn đều biết.”

Lúc hắn nói lời này thì nhìn xung quanh, rõ ràng có chút không đủ tự tin. Xem ra khẳng định là có nội tình mà người trong thôn không biết. Tôi gật đầu:

“Lúc ấy Tiểu Mai nói với cô ta trên núi có cảnh đẹp, rốt cuộc là cảnh đẹp gì? Có thể là có người ở đó trộm mộ không?”

Tôi chỉ là bịa đặt lung tung, không ngờ trưởng thôn nghe xong thì sắc mặt đại biến, như bị sét đánh lui lại mấy bước, thanh âm run rẩy hỏi tôi:

“Ngươi… Ngươi là ai? Sao ngươi lại biết?”

Mèo mù vớ cá rán, không ngờ lại đúng.

Tôi quyết định hù dọa hắn:

“Là người trong mộ nói cho ta.”

“Không thể, nàng đã sớm hóa thành một đám xương trắng, sao có thể nói cho ngươi biết?”

Trưởng thôn không hề nghĩ ngợi đã phản đối. Hắc hắc, ngươi còn không trúng kế ư! Lý mặt rỗ tiến lên một bước:

“Trưởng thôn, sao ngươi biết người trong quan tài đã hóa thành xương trắng? Chẳng lẽ ngươi mở ra xem rồi à?”

Sắc mặt trưởng thôn trắng nhợt, môi rung động, không biết nên nói như thế nào.

Mọi người trong sân trợn mắt há hốc mồm mà nhìn một màn này, nhỏ giọng bàn luận.

“Trưởng thôn từng khai quan? Đó không phải là cấm địa sao?”

“Chẳng lẽ lúc trước Tiểu Mai đưa con gái lão Vương lên núi, chính là để đi xem trộm mộ?”

“Con lão Vương làm sao lại phát điên?”

Tất cả không hẹn mà cùng mà nhìn về trưởng thôn. Vương lão đầu càng không dám tin tưởng, nhìn chằm chằm trưởng thôn:

“Ngươi… Là ngươi hại con ta?”

Trưởng thôn vội vàng lắc đầu:

“Không, không phải ta hại.”

Hắn tựa hồ rất sợ hãi với tình huống trước mắt, lui mấy bước muốn chạy về phòng, nhưng lại bị các thôn dân ngăn cản.

“Trưởng thôn, rốt cuộc là thế nào?”

“Hôm nay ngươi nhất định phải cho chúng ta một cái công đạo!”

“Cấm địa không phải là không thể tùy tiện đi vào sao? Sao ngươi lại vào đó?”

“Ngươi có phải đi đào mộ không?”

Mọi người đều nhao nhao lên tiếng như động đất nhắm vào trưởng thôn.

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297