Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 167
Phần 167

Nhưng khi tôi đã bước một chân ra khỏi Tam Thủy Thôn, một cánh tay lạnh lẽo cứng đờ đột nhiên đem túm lấy tôi kéo trở về. Lòng tôi trong nháy mắt đã chìm xuống thật sâu, khẩn trương quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy Trương Học Thành mặc một thân quân phục Nhật Bản, mặt đầy lệ khí nhìn chằm chằm tôi, hai tròng mắt đầy tơ máu, nhướn mày hung tợn nói:

“Đồ chó má, ta và ngươi không thù không oán! Ngươi lại hại chết nữ nhân của ta, giờ còn muốn đánh tan hồn phách của ta, hôm nay ta sẽ cho ngươi chết không có chỗ chôn.”

Nghe ngữ khí của hắn khẳng định là đã bị kẻ thần bí mê hoặc.

“Mẹ nó, liều mạng.”

Từ đáy lòng tôi nổi giận gầm lên một tiếng, sau đó đột nhiên chụp linh phù vào trán hắn. Không ngờ linh phù đối với Trương Học Thành căn bản là vô dụng, trực tiếp xuyên qua thân thể của hắn!

“Ngươi thua rồi, ha ha ha ha.”

Trương Học Thành cười lạnh bóp chặt cổ tôi, nhưng hắn cũng không bóp nát yết hầu ngay, mà tăng dần lực đạo trên tay, tôi chỉ cảm thấy hô hấp càng lúc càng khó khăn, từng luồng hàn khí theo tay hắn lan tràn đến toàn thân tôi, lạnh đến mức tôi muốn kết thành băng.

Tôi biết mình không thể thoát được, chỉ hy vọng sau khi tôi chết Trương Học Thành sẽ buông tha cho Lý mặt rỗ và Lý Tiểu Manh. Nhớ đến Tiểu Nguyệt, hy vọng cô ấy có thể sớm vượt qua, sau đó gả cho một người tốt… Đang lúc trong đầu tôi nhớ về khoảng thời gian hạnh phúc cùng Tiểu Nguyệt, một đạo bóng trắng nhào về hướng cửa thôn, trường kiếm trong tay hóa thành một đạo tia chớp màu lam, đâm vào ngực Trương Học Thành, người tới không phải là Nhất Sơ thì là ai?

Bởi vì Trương Học Thành chỉ chú ý đến tôi, căn bản không đề phòng, bị Nhất Sơ một kiếm đâm thủng ngực, lập tức ngực hắn toát ra một cỗ khói đen, sau đó cả người run rẩy.

“A!”

Trương Học Thành phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, cùng lúc đó có một tiếng hộc máu truyền đến. Tôi nhìn về phía thanh âm phát ra, đó là trạm biến thế gần cửa thôn, cửa phòng bị khóa chặt. Khó trách Nhất Sơ có thể nhất kiếm đắc thủ, thì ra là tránh được tầm nhìn của kẻ thần bí! Nếu kẻ đó đã hộc máu, có thể tưởng tượng ra hiện giờ hắn đã bị thương nặng, để tránh cho tên gia hỏa này lại chạy, tôi vội vàng hỏi Nhất Sơ nên làm sao bây giờ.

“Một kiếm vừa rồi là ta thỉnh kiếm tiên Lữ Động Tân, hồn phách Trương Học Thành đã bị ngăn chặn, giờ cứ mặc kệ hắn, cùng ta đuổi theo hung phạm phía sau!”

Nhất Sơ nói rồi xông tới trạm biến thế, tôi theo sát phía sau. Hắn tung một kiếm chém cửa phòng thành hai nửa, mau chóng tiến vào trong phòng. Tôi luôn cảm thấy sự tình không đơn giản như vậy, nhưng muốn nhắc nhở Nhất Sơ chú ý an toàn đã không kịp rồi, đành phải cùng hắn đi vào.

Tôi cầm điện thoại bật đèn flash, phát hiện trên mặt đất có một bức thần tượng mặt mũi hung tợn, còn có nến, lư hương linh tinh, dường như là một pháp đàn. Mà dưới chân thần tượng có hai tờ giấy.

“Đây là cái gì?”

Tôi cầm lấy lập tức chấn động, trên đó ghi lại thông tin cuộc đời Trương Học Thành, còn có quan hệ thân tộc của hắn trong từ đường Trương gia. Lúc trước vị thương nhân Đài Loan đã gửi tài liệu qua bưu điện cho tôi, tôi từng xem qua vài lần cho nên liếc mắt một cái đã nhận ra những gì ghi trên hai tờ giấy này là thật, nhưng rõ ràng chúng không phải là gia phả thật, mà chỉ là thứ sao chép.

“Đồ sao chép cũng có thể trở thành âm vật?”

Tôi không chắc chắn hỏi. Nhất Sơ gật đầu nói tình huống này tuy rằng hiếm thấy nhưng quả thật có tồn tại. Đó không phải là âm vật tự nhiên hình thành, mà là có người tế luyện ra, dùng để chi phối âm linh Trương Học Thành. Nói xong hắn đốt cháy hai tờ giấy, sau đó đi tìm tòi gì đó, tôi phát hiện ra ở phía sau phòng có một cái cửa nhỏ đang mở. Nhưng Nhất Sơ nhìn thấy cái cửa thì sắc mặt xanh mét nói:

“Trúng kế rồi!”

“Sao vậy?”

Tôi nghi hoặc thò người qua cửa liếc mắt một cái, thình lình phát hiện ra ngoài cửa là một đường nhỏ lầy lội, hai bên có rất nhiều nến trắng, mà ở vị trí đối diện với cánh cửa có một con hung thú bằng giấy.

Hung thú bộ dáng xấu xí vô cùng, trong miệng ngậm một thanh bảo kiếm làm bằng giấy, hung tàn nhìn chằm chằm vào cửa.

“Đây là Nhai Tí! Hắn đã bố trí Nhai Tí Cửu Tử Trận, ta đã xem nhẹ hắn rồi.”

Nhất Sơ quay đầu lại phát hiện lối chúng tôi đi tới cũng đã bày ra một con đường giống y như thế.

“Hắn đã hộc máu còn dám bố trí loại trận pháp không cần mạng này, không muốn sống nữa sao?”

Tôi không dám tin tưởng nói. Tôi đã từng nghe ông nội nói về loại trận pháp này, đây là loại phong thuỷ tử cục vào hàng thiên hạ nhất đẳng, một khi trúng chiêu, hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Trong truyền thuyết Nhai Tí là con thứ hai của Long Vương, bởi vì sinh ra xấu xí vô cùng, rồng không giống rồng, yêu không giống yêu, cho nên bị Long Vương vứt bỏ. Từ đây Nhai Tí bắt đầu trả thù thế gian, phàm là kẻ chọc vào nó dù chạy trốn tới chân trời góc biển cũng sẽ bị đuổi giết, thành ngữ “có thù tất báo” chính là như vậy mà có. Nhưng loại phong thuỷ tử cục này yêu cầu kẻ thi triển phải có đại lượng tinh khí thần chống đỡ, người bình thường không dám dùng.

“Hắn muốn cùng chúng ta đồng quy vu tận! Ta thì không thể chết được, nhưng ngươi lại không.”

Nhất Sơ đột nhiên sâu kín thở dài:

“Xem ra chỉ có một biện pháp…”

“Biện pháp gì?”

Tôi kinh ngạc hỏi. Tôi vừa hỏi xong, đã phát hiện trong cái bóng của mình có một tiểu đạo đồng đáng yêu tóc buộc sừng dê, tiểu đạo đồng mỉm cười ngọt ngào nói:

“Nhất Sơ sư huynh, nơi này giao cho ta đi!”

Nhìn thấy tiểu đạo đồng, tôi bỗng nhiên tỉnh ngộ, thì ra đạo hắc ảnh đi theo tôi từ khi vào thôn căn bản không phải là cái bóng của tôi, mà là tiểu đạo đồng. Khó trách Nhất Sơ có thể tìm được tôi mà tới cứu!

“Thực xin lỗi.”

Nhất Sơ tựa hồ muốn nói cái gì, nhưng môi giật giật không nói hết. Tiếp theo hắn lấy trong túi ra một tờ giấy trắng, gấp thành con hạc, sau đó viết một sinh thần bát tự lên. Tiểu đạo đồng không chút do dự liền chui vào hạc giấy. Nhất Sơ cắn ngón tay viết một hàng chữ tiểu triện, sau đó hạc giấy như sống lại bay về phía Nhai Tí ở cửa ra.

“Ngươi viết bát tự của nó ư?”

Tôi đột nhiên hiểu ra ý của Nhất Sơ, kẻ thần bí chỉ còn một hơi thở thoi thóp, Nhai Tí Cửu Tử Trận cùng lắm chỉ có thể phát động một lần, hắn muốn cho quỷ hồn của tiểu đạo đồng chết thay chúng tôi.

Hắn điên rồi sao? Như vậy tiểu đạo đồng sẽ hồn phi phách tán, vĩnh bất siêu sinh! Tôi điên cuồng muốn bắt lấy hạc giấy, Nhất Sơ lại túm chặt tôi nói:

“Trương Cửu Lân, ngươi cần phải sống, không nên uổng phí ý tốt của nó.”

Hắn vừa dứt lời, Nhai Tí đã truyền đến một tiếng vang lớn, cùng với hạc giấy hừng hực bốc cháy. Trong một khắc cuối cùng trước khi tiểu đạo đồng hôi phi yên diệt, tôi như nghe thấy bên tai truyền đến một âm thanh kỳ ảo:

“Sư huynh, tạm biệt.”

Theo ngọn lửa nhảy lên, toàn bộ Nhai Tí Cửu Tử Trận đã bị phá. Trong một khắc đó, tôi kinh ngạc phát hiện Nhất Sơ đã rơi hai giọt nước mắt, tuyệt thế cao thủ không biết nước mắt là gì rốt cuộc đã rơi nước mắt trong kiếp này. Tôi biết, đó là nước mắt dành cho tiểu đạo đồng.

“Kẻ đó chạy không xa đâu, đuổi theo!”

Nhất Sơ lạnh như băng nói. Tôi cắn răng chạy theo sau, xa xa đã phát hiện trên mặt đất có một nam nhân trung niên đang vất vả bò ra ngoài thôn, trên mặt đất phía sau hắn lưu lại một vết máu ghê người. Không cần phải nói, hung thủ chính là thằng cháu này!

“Lão tử giết ngươi!”

Tôi đoạt lấy kiếm trong tay Nhất Sơ, chém lên đầu kẻ đó. Tôi phải dùng cái đầu chó của hắn tế tiểu đạo đồng, dù sao nơi này hoang sơn dã lĩnh, giết người thì thần không biết quỷ không hay. Lúc này Nhất Sơ lại phá lệ không ngăn cản tôi.

“Đừng giết ta, đừng giết ta, ngươi muốn biết gì ta đều nói cho ngươi! Ta là Hạng Nguyên Trấn, là cung phụng trưởng lão của Long Tuyền Sơn Trang, ngươi không thể giết ta…”

Không chờ hắn nói xong, tôi đã chém xuống! Đầu của hắn bay lên, máu ở cổ phun ra thành vòi, bắn cao tới 2 3 mét, khắp nơi là chấm máu, hai tay tôi vẫn duy trì tư thế chém xuống, nửa bên mặt đã bị nhuốm máu tươi. Đây là lần đầu tiên tôi giết người, tôi cảm nhận được sự thống khoái xưa nay chưa từng có. Tiểu đạo đồng, Trương Cửu Lân ta báo thù cho ngươi! Long Tuyền Sơn Trang, từ nay về sau ta và các ngươi thế bất lưỡng lập!

Tôi và Nhất Sơ vùi lấp thi thể qua loa, sau đó tìm khắp Tam Thủy Thôn, cuối cùng cứu được Lý mặt rỗ và Lý Tiểu Manh, bọn họ bị nhốt trong một căn phòng cũ, đã đói đến thoi thóp, cũng may không nguy hiểm đến tính mạng. Âm linh Trương Học Thành đã không còn bị khống chế đã trở nên bình tĩnh hơn rất nhiều, tôi dùng lá thư của Bạch Hy Nhã đả động hắn, cuối cùng hắn cam tâm tình nguyện để cho chúng tôi siêu độ.

Vụ làm ăn này tuy biến đổi bất ngờ, cũng coi như đã hoàn toàn kết thúc. Ngoại trừ tiểu đạo đồng hy sinh ngoài ý muốn, những thứ khác đều xem như là hữu kinh vô hiểm, đối với kết cục của Trương Học Thành tôi không khỏi thổn thức. Hắn có được gia đình hiển hách, tiền tài tiêu cả đời không hết, quyền lực cao cao tại thượng lại không biết thỏa mãn, càng muốn nhiều hơn nữa, cuối cùng làm Hán gian cho người Nhật. Đó không phải là hình ảnh thu nhỏ của mấy tên phú nhị đại (con nhà giàu), con cháu quan lại bất lương trong xã hội hiện nay sao?

Danh lợi, sống không thể có được, chết chẳng thể mang theo, cứ cố chấp theo đuổi, chỉ có thể mất đi tất cả. Đừng để cuối cùng giống như Trương Học Thành, không những để lại tiếng xấu muôn đời, mà nữ nhân mình yêu nhất cũng đánh mất.

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297