Dân buôn đồ âm - Quyển 2

Phần 236
Phần 236

Tôi suy nghĩ rồi bảo Lục Minh quét tước lại tầng dưới, sau đó rải quanh đầu giường rải một vòng tro giấy, rồi lại đan cành liễu lên mép gương đặt bên cạnh gối. Tro giấy và cành liễu đều là vật thuần âm, 2 thứ này dùng để bức lão nhân đó hiện thân! Để bảo đảm an toàn cho Lục Minh, tôi vẽ đồ hình bát quái lên tấm phản gác giường rồi nhỏ máu của mình lên trên. Xong xuôi tôi liền trốn vào trong WC, cầm Thiên Lang Tiên cẩn thận quan sát, chỉ cần vong linh lão nhân xuất hiện tôi sẽ khởi động Bát Quái Trận, sau đó phối hợp với Bắc Đẩu Thiên Lang Quyết bắt lấy.

Lục Minh thân là đại gia lắm tiền nhiều của, đã bao giờ phải quét tước? Một hồi lao động tay chân đã mệt lả, nằm trên giường ngủ mất. Ngoài tiếng ngáy của Lục Minh vang lên, trong phòng lại trở nên yên tĩnh, chỉ cần tiếng ngáy dừng lại thì chung quanh lại yên tĩnh đến dọa người, tôi không khỏi khẩn trương. Điều làm tôi không ngờ là, suốt cả một đêm Lục Minh cũng không thức dậy, tôi cũng không phát hiện ra điều gì dị thường, thậm chí đến khi trời sáng tôi gọi Lục Minh dậy, hắn còn bực bội hỏi tôi đang làm gì?

Hóa ra tôi như thằng ngốc cứ nhìn chằm chằm cả một đêm, hắn thì ngủ không biết trời trăng, tôi không khỏi cười nói tối qua hắn ngủ rất ngon.

“Thật sảng khoái, đã lâu không ngủ ngon như vậy…”

Lục Minh vừa nói vừa duỗi lưng, ngay sau đó hắn bỗng nhiên nhận ra, kinh hỉ hỏi:

“Trời ạ, tối qua lão nhân kia không xuất hiện?”

“Tối qua hết thảy đều bình thường.”

Tôi nói. Trong lòng lại cảm thấy hắn có chút chuyện bé xé ra to, có lẽ lão nhân kia chỉ là cô hồn dã quỷ vô tình đụng phải hắn, thấy trà của hắn không tồi liền lấy một ít về hưởng thụ, đương nhiên cũng có thể là lão nhân đã thấy lúc trước Lục Minh buổi tối không ngủ nên không đến quấy phá hắn.

Khi tôi nói ý nghĩ này cho Lục Minh, hắn lại liên tục lắc đầu, khăng khăng lão nhân kia tới cửa là nhằm vào hắn. Thấy hắn khẳng định như vậy tôi cũng không yên tâm, vì an toàn nên mấy ngày tiếp theo vẫn bố trí như cũ chờ lão nhân đó, kết quả mấy ngày đó hắn ngủ rất thoải mái, còn tôi lại biến thành gấu trúc có quầng thâm ở mắt. Tôi suy nghĩ, cảm thấy có thể là lão nhân cảm nhận được tôi đã bố trí Bát Quái Trận nên không dám xuất hiện, liền thu lại trận pháp, nhưng cho dù như vậy lão nhân vẫn không xuất hiện.

Lục Minh cũng không còn căng thẳng như trước, trên mặt dần dần lộ ra nét tươi cười. Tôi cảm thấy sự tình lão nhân quấy phá hẳn là đã hết, buổi tối không gác nữa, nhưng vẫn cẩn thận bố trí cành liễu và tro giấy. Bởi vì Lục Minh ngáy rất to, tôi không thể ngủ say, chỉ có thể ngủ mơ màng. Tới sau nửa đêm hắn đã say giấc tiếng ngáy ngày càng nhỏ, tôi mới thoải mái hơn. Đang mơ mơ màng màng bỗng nghe được bên tai có tiếng bước chân rất nhỏ, tôi đang buồn ngủ nên cũng không quản nhiều như vậy, cho rằng Lục Minh đi WC.

Nhưng thanh âm càng lúc càng rõ ràng, đến cuối cùng tựa như ngừng lại bên người tôi. Lúc này trong tiềm thức tôi đã cảm giác được có điều không đúng, nhưng hai mắt thật sự là không dám mở ra, chỉ có thể nắm chặt tay lẳng lặng mà cảm nhận. Chỉ thấy một lát sau, tiếng bước chân lại vang lên, ngay sau đó tôi nghe được:

“Két” một tiếng giòn vang. Là tiếng mở cửa tủ! Trong giây lát tôi đã tỉnh táo, mở to mắt nhìn cánh tủ, đồng thời cầm lên tấm gương bện cành liễu chiếu tới, thình lình nhìn thấy trong gương xuất hiện một lão nhân mặc áo liệm màu đen.

“Ngươi là kẻ nào?”

Âm khí trên người lão rất yếu, cho nên tôi cũng không sợ hãi, lạnh giọng hỏi. Không ngờ lão căn bản không để ý tới tôi, thậm chí còn không nhìn tôi một cái, lấy ra một bao trà rồi chậm rãi đi khỏi phòng. Tôi liên tục thức mấy đêm chính là để chờ lão, hiện giờ sao có thể thả lão đi? Tôi lập tức từ trên giường nhảy dựng lên nhào tới, không ngờ tốc độ của lão đột nhiên tăng mạnh, tôi vừa đuổi tới cửa biệt thự đã không kịp, đành phải quay về.

Đèn trong phòng đã bật, Lục Minh bừng tỉnh, ngồi trên giường giọng run rẩy hỏi tôi:

“Lão nhân kia lại tới nữa, đúng không?”

“Ừm…”

Tôi khẽ gật đầu, vong linh lão nhân lại lần nữa xuất hiện, tôi phát hiện những suy đoán lúc trước đều không đúng. Từ tốc độ lão nhân biến mất mà nói, lão còn lợi hại hơn so với dự đoán của tôi. Đừng nói là Lục Minh, kể cả tôi lúc này cũng phát lạnh. Lục Minh lại sắp hỏng mất, bắt lấy tay tôi hỏi phải làm sao?

Tôi suy nghĩ một chút, cảm thấy nếu lão nhân đó phát hiện Lục Minh lại ngủ vào buổi tối, khẳng định sẽ lại tìm cơ hội tiến vào giấc mộng của hắn, vì thế bảo Lục Minh tiếp. Mới đầu hắn không chịu, tôi phải khuyên bảo một hồi mới đồng ý. Chờ cho Lục Minh ngủ say, tôi lại tiếp tục trốn trong WC theo dõi, kết quả lão nhân kia không xuất hiện nữa. Mấy ngày sau tôi bảo Lục Minh ngủ ở các phòng khác nhau, hoàn cảnh khác nhau nhưng lão nhân kia vẫn không xuất hiện, dường như đã hoàn toàn rời đi.

Không ngờ một tuần sau trà trong tủ vẫn bị mất, tôi không khỏi nghi hoặc, nếu vong linh lão nhân chỉ là vì lá trà mà tới, vậy lúc trước tại sao luôn ở trong mộng mà giáo huấn Lục Minh? Chẳng lẽ là lúc trước vị âm dương tiên sinh dùng phù chú kích động lão? Nhưng tôi bày ra Bát Quái Trận so với phù chú đó lợi hại hơn rất nhiều, lão nhân này sao không tức giận? Trước sau cả nửa tháng, tôi chỉ gặp vong linh lão nhân đó một lần, lại còn làm cho bản thân mệt đến kiệt lực, khỏi nói trong lòng có bao nhiêu nghẹn khuất.

Thấy lão nhân không xuất hiện nữa, cuộc sống của Lục Minh trở lại bình thường, tiếp tục kinh doanh trà, nhưng mỗi khi hắn ngủ lại bắt tôi phải ở bên cạnh, hoàn toàn biến tôi trở thành “người bạn bên giường”. Loại chuyện này rất nhàm chán, rốt cuộc thì tôi cũng không phải là gay. Tôi ôm cây đợi thỏ chờ vong linh lão nhân xuất hiện lần nữa, nếu vẫn không được thì cứ mặc kệ chuyện này, dù sao lão nhân đó cũng không đả thương người khác.

Không ngờ lão nhân đó còn chưa tới, Lục Minh lại xảy ra chuyện trước! Hôm đó hắn đi Hạ Môn gặp đối tác Nhật Bản bàn chuyện làm ăn, hứng thú bừng bừng nói cho tôi biết, nếu vụ làm ăn này mà thành thì sự nghiệp của hắn sẽ nâng cao thêm một bước. Có thể thấy hắn rất coi trọng lần đàm phán này, nhưng chuyện kinh doanh trà tôi cũng không thể giúp được gì, đành ở phòng bên cạnh vừa chơi điện thoại vừa chờ hắn.

Đang chơi đến nhập thần thì đột nhiên nghe có một tiếng vang lớn, ngay sau đó Lục Minh rống giận gào to. Tôi ý thức được có chuyện không hay, lập tức vọt vào phòng họp, phát hiện Lục Minh đang cầm ghế dựa ném về phía người khác, đám vệ sĩ bên cạnh tiến lên ngăn trở, nhưng vừa tới gần đã bị hắn một cước đá bay. Người bị Lục Minh đánh dưới mũi có một đoạn ria trên nhân trung, hiển nhiên là đối tác người Nhật của Lục Minh, lúc này này mũi đang phun máu. Thấy vậy tôi thầm thấy kỳ lạ, nhưng nhớ tới những gì Lục Minh nói với tôi, tôi liền cảm thấy có chút không đúng…

Hắn thuộc giới thượng lưu trong xã hội, sao lại đi đánh người? Hơn nữa còn cầm ghế mà đánh. Huống chi đối phương lại là đối tác mà hắn rất coi trọng, nghĩ vậy tôi vội vàng tiến lên giữ chặt Lục Minh, khuyên hắn bình tĩnh lại một chút. Không ngờ Lục Minh lại cuồng loạn quát:

“Cút ngay!”

Nói xong liền đạp tôi một cước, tôi không ngờ hắn lại dám đánh tôi, lập tức bị đá văng ngồi bệt dưới đất.

Một đòn này thiếu chút nữa đã làm tôi ngất đi, tôi không tin Lục Minh gầy yếu lại có sức lực lớn như vậy, đứng dậy quát bọn vệ sĩ:

“Đừng thất con mẹ nó thần, mau tới giúp, còn tiếp tục tên người Nhật kia khẳng định sẽ bị đánh chết.”

Đám vệ sĩ nghe vậy thì lập tức phản ứng lại, dưới tình thế cấp bách không hề cố kỵ thân phận của Lục Minh, vây quanh ấn hắn ngã xuống đất. Nhưng Lục Minh tựa như đại lực sĩ không ngừng giãy giụa, hai mắt đỏ quạch không ngừng nhìn tôi và tên người Nhật Bản, đặc biệt là khi nhìn tôi hắn lại nghiến răng kèn kẹt.

Bị hắn nhìn như vậy, tôi hít sâu một hơi. Vội vàng tìm trong phòng, cuối cùng tìm được 2 cây bút, sau đó nhào tới dùng bút kẹp lấy ngón giữa của hắn dùng sức kẹp chặt. Lục Minh lập tức hét thảm, thân mình run rẩy, cuối cùng hai mắt trợn ngược té xỉu. Mọi người thấy thế đều sợ hãi lùi ra, cuộc đàm phán đã kết thúc trong bực bội, phòng họp giây lát chỉ còn lại 2 người chúng tôi. Mãi đến khi nhân viên phục vụ hỏi tôi có cần giúp gì không tôi mới hồi phục tinh thần, cảm giác sau lưng lạnh căm căm, đưa tay sờ thì trên áo đầy mồ hôi lạnh.

Vừa rồi tình hình khẩn khiến cho tôi không nghĩ được nhiều, cảm giác Lục Minh đột nhiên nổi điên có lẽ bị thứ dơ bẩn bám vào người, theo bản năng lấy bút kẹp ngón giữa của hắn. Sau khi âm linh bị đuổi đi, tôi mới nhận ra hiện giờ vẫn là ban ngày! Ban ngày ban mặt, lại ở trước mắt bao người mà có thể không một tiếng động khống chế Lục Minh, âm linh kia thật đáng sợ! Chỉ là tôi không rõ lắm âm linh vừa rồi rốt cuộc có phải là lão nhân kia không? Nếu không phải thì cho thấy không chỉ có một âm linh nhắm vào Lục Minh, vậy thì hỏng rồi.

Sau đó tôi kéo Lục Minh vào phòng trong khách sạn nghỉ ngơi, còn tôi ngồi trên giường nhớ lại tình cảnh khi lão nhân trộm trà, theo như tôi thấy thì chỉ là tốc độ của lão khá nhanh mà thôi, căn bản không thể nhập vào thân thể người khác vào ban ngày. Lúc tôi đang không hiểu ra sao, bên ngoài đột nhiên có tiếng đập cửa, mở cửa thì thấy là nhân viên phục vụ vừa rồi.

“Có chuyện gì sao?”

Tôi có chút chột dạ hỏi, đồng thời nhìn ra sau lưng hắn.

Rốt cuộc thì Lục Minh cũng đã đả thương tên người Nhật Bản kia, tôi sợ nhân viên phục vụ đưa cảnh sát tới. Cũng may chỉ có một mình hắn, hắn thiện ý nhìn tôi cười cười, tiếp đó đưa cho tôi một cái ấm trà bằng đất tím tinh xảo. Hắn nói đây là ấm trà Lục Minh luôn mang theo người, lần trước khi họp ở khách sạn này đã để quên, bọn họ đã giữ cho hắn, hôm nay vừa lúc có thể trả lại.

“Vậy cảm ơn ngươi.”

Tôi cười nhận ấm trà, còn chuẩn bị học theo TV bo cho nhân viên phục vụ chút tiền, nhưng khi tôi nhìn kỹ cái ấm thì hai mắt trừng lớn gấp vài lần!

Quanh cái ấm trà tràn ngập một tầng khí tím nhàn nhạt, mặc cho tôi lay động thế nào, đám khí tím vẫn không tiêu tan, tựa như bị hút trên mặt ấm. Tôi nhìn ấm trà sửng sốt, sau đó kết luận đó là âm vật, hơn nữa rất có thể là có liên quan đến vong linh lão nhân. Quan trọng nhất là nhân viên phục vụ nói Lục Minh luôn mang theo người cái ấm này, kết quả lại đánh mất ở khách sạn, điều này tựa hồ không hợp lẽ thường.

Loại đại gia tài sản cả trăm triệu tệ như hắn, đồ vật thường dùng khẳng định là luôn mang theo người, Lục Minh lại cố tình lâu như vậy không quay lại khách sạn lấy cái ấm, trong đó khẳng định có điều bất thường! Nghĩ vậy tôi mau chóng lấy mấy trăm tệ đưa cho nhân viên phục vụ, bảo hắn kỹ càng tỉ mỉ nói lại cho tôi xem lần trước khi Lục lão bản họp ở đây đã xảy ra chuyện gì?

Nhân viên nọ nhận tiền rồi thì tươi cười rạng rỡ, nhưng do dự một chút thì trả tiền lại cho tôi, nói chuyện này theo quy định của khách sạn thì phải bảo mật, nếu để người khác biết hắn để lộ, hắn khẳng định sẽ bị đuổi việc. Nghe hắn nói vậy, tôi chắc chắn trong bụng tiểu tử này có điểm khuất tất! Tôi mau chóng giữ chặt hắn lại nói một đống lời hay, lại cho hắn thêm ít tiền, lúc này hắn mới không tình nguyện mà cho tiền vào túi, còn bảo tôi phải thề không nói cho ai biết.

Thấy tôi gật đầu, hắn mới thật cẩn thận kề vào tai tôi nói:

“Lần trước khi dự họp, Lục lão bản như bị ma nhập, không ngừng uống trà, khi nói chuyện giọng cũng khác! Trên mặt xuất hiện rất nhiều nếp nhăn, chưa tới nửa giờ đã già đi 30 – 40 tuổi. Mọi người đều bị một màn này dọa cho đại kinh thất sắc, một cuộc đàm phán cứ như vậy mà bị phá hỏng! Sau khi mọi người rời đi, khuôn mặt Lục lão bản lại khôi phục nguyên trạng, cười lớn nghênh ngang mà đi.”

Hắn vừa nói xong, trên hành lang chợt có một nhân viên khác đi tới, hắn nhìn tôi chớp chớp mắt rồi chạy đi nhanh như chớp. Theo lời nhân viên nọ nói, đây là lần đàm phán thứ 2 bị phá rối, không còn nghi ngờ gì nữa đó chính là vong linh lão nhân. Tôi không khỏi cẩn thận đánh giá cái ấm trà, loại ấm trà được làm từ đất tím này gọi là Tử Sa Hồ, ra đời từ thời Minh, sản xuất ở Giang Tô là tốt nhất. Bởi vì ở đó có một loại đất sét tím, làm thành ấm trà đã đẹp, pha nước uống lại ngọt.

Từ tầng âm khí màu tím bên ngoài mà xem, cái ấm này khẳng định là đồ cổ, bởi vì âm vật mới hình thành gần đây không thể có nội tình như vậy! Tiếp đó tôi mở nắp ấm trà, bên trong trào ra một mùi trà nhàn nhạt, trong mùi hương có lẫn chút khí lạnh. Vừa ngửi thử đã thấy mùi nồng, cảm giác giống như trà mật ong hoa nhài bán trong siêu thị, nhưng khi thử qua mùi vị, tôi phát hiện hương trà tươi hơn, giống như vừa mới ủ vậy.

Xem ra vong linh lão nhân trộm trà là dùng để uống, có lẽ lúc còn sống lão nhất định là rất thích uống trà đi? Tôi đột nhiên nghĩ đến rất lâu trước kia đã thu được cái tẩu hút thuốc của Kỷ Hiểu Lam, không khỏi tò mò về thân phận của lão quỷ thích uống trà này. Sau đó tôi lấy kính lúp cẩn thận quan sát miệng ấm, vừa nhìn quả thật đã phát hiện ra vấn đề!

Danh sách chương (297 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297